Đài tiếng nói nhân dân TPHCM
The Voice of Ho Chi Minh City People
  • Cần đưa vào Bộ luật hình sự "bệnh" tham nhũng nhà công vụ

    Sáng 31-10, Quốc hội tiếp tục thảo luận ở hội trường về tình hình kinh tế-xã hội năm 2014 và nhiệm vụ năm 2015.

     

    Phiên thảo luận được phát thanh, truyền hình trực tiếp để cử tri cả nước theo dõi.

    Mở đầu  phiên thảo luận, ĐB Lê Như Tiến, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội đã có bài phát biểu về vấn đề chống tham nhũng, trong đó có đề cập đến vấn đề tham nhũng nhà công vụ.

    Ông Lê Như Tiến, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội phát biểu trong phiên họp sáng nay, 31-10. Ảnh: Lã Anh

    ĐB Lê Như Tiến cho biết, theo công bố mới nhất của Tổ chức minh bạch quốc tế thì chỉ số mức độ tham nhũng trong lĩnh vực công của Việt Nam đứng thứ 116/177 quốc gia và vùng lãnh thổ, nếu tính về thang điểm số thì chỉ đạt 3/10 điểm. Qua đó, thấy rằng mức độ tham nhũng trong lĩnh vực công của Việt Nam còn rất nghiêm trọng. Báo cáo của Chính phủ cũng nhận định, tham nhũng vẫn diễn ra phức tạp, tinh vi. Nhất là trong lĩnh vực công, nhiều công trình dự án là hệ quả của căn bệnh hoành tráng, căn bệnh thèm ngân sách. Nhiều công trình tiêu tốn hàng ngàn tỷ đồng nhưng hiệu quả và công năng sử dụng rất khiêm tốn, nhiều công trình chín ép, chưa khai sinh đã khai tử. Thậm chí nhiều công trình hoang hóa, sử dụng không thích mục đích, cho thuê làm các dịch vụ phi văn hóa, phi lợi nhuận công, người dân không được hưởng lợi ích hay ho như ban đầu chủ dự án vẽ ra. Chí có một số ít người là chủ đầu tư, ban quản lý dự án... được hưởng lợi, vì thế họ thích vẽ  ra những dự án hoàng tráng, vì công trình dự án càng lớn thì % chảy vào túi cá nhân càng nhiều.

    Theo ĐB Lê Như Tiến, tại hội nghị ĐBQH chuyên trách mới đây, nhiều đại biểu đã rất bức xúc với tình trạng quản lý nhà công vụ. Nhà công vụ là tài sản Nhà nước, được nhà nước đầu tư từ ngân sách để ưu tiên cho một số đối tượng sử dụng theo quy định. Tính đến tháng 9-2014, tổng quỹ nhà ở công vụ của cả nước là hơn 1,603  triệu m², trong đó có hàng trăm biệt thự, hàng chục ngàn căn hộ chung cư và trên 55.900 nhà ở liền kề. Trong những năm qua, nhiều đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước đã gương mẫu trả nhà công vụ ngay sau khi nghỉ việc, nhưng không ít người tự cho mình quyền được sử dụng vĩnh viễn mà “quên” trả lại nhà công vụ. Có người tuy không ở nhưng đã “quên” mang theo chìa khóa về quê. Có người cho con cháu mượn nhà hoặc cho thuê để hàng tháng lĩnh tiền. Điều này gây mất công bằng giữa các đối tượng hưởng nhà công vụ ở trung ương và địa phương.

    Cũng theo ĐB Lê Như Tiến, nhà công vụ thường ở vị trí đắc địa, “đất vàng đất ngọc”, mỗi mét vuông trị giá hàng trăm triệu đồng. Song nhiều nhà bị biến dạng, biến thành chung cư gia đình của nhiều thế hệ. Có nhà công vụ ở trong vùng lõi của di sản văn hóa thế giới, chủ sử dụng đã mất từ lâu nhưng đến nay vẫn không giải tỏa được. Nếu Chính phủ có giải pháp quản lý, bố trí đúng nhà công vụ thì thì hàng trăm nhà công vụ sử dụng sai mục đích có thể “đẻ trứng vàng” cho đất nước. Đồng thời với quyết tâm cắt giảm hàng trăm công trình chưa cần thiết, chống lãng phí trong xây dựng đầu tư cơ bản; nếu  quản lý tốt, quy hoạch tốt, không để hàng trăm công trình bị hoang hóa thì đã có hàng chục ngàn tỷ đồng bổ sung vào quỹ tiền lương.

    “Đã đến lúc nên nhận dạng, đưa vào Bộ luật hình sự căn bệnh tham nhũng mới, đó là tham nhũng nhà công vụ”, ĐB Lê Như Tiến nhấn mạnh. Theo ông, chúng ta đã lên án và xử lý nghiêm khắc những người nhận lót tay trị giá vài trăm ngàn hoặc vài triệu đồng, nhưng từ trước đến nay chúng ta chưa xử lý ai tham nhũng  nhà công vụ  trị giá nhiều tỷ đồng.

    “Có đại biểu cho rằng, cán bộ quản lý cấp cao là tài sản quốc gia, cần có chế độ đãi ngộ đặc biệt. Tôi tán thành nhưng nhà công vụ cũng là tài sản quốc gia. Không thể để tài sản quốc gia này chiếm đoạt tài sản quốc gia khác”, ĐB Lê Như Tiến bức xúc.

    Từ thực tế đó, ĐB Lê Như Tiến đề nghị, cần có chính sách xây dựng nhà công vụ cho giáo viên, y bác sĩ, lực lượng vũ trang, những người tự nguyện đến công tác ở vùng sâu vùng xa, biên giới hải đảo. Song song với đó, cần có chế tài cưỡng chế, công khai danh tính, xử lý nghiêm  cả về hành chính, hình sự đối với những người  chiếm đoạt tài sản công, trong đó có chiếm đoạt nhà công vụ. Có như vậy công cuộc phòng chống tham nhũng mới thiết thực, hiệu quả và sẽ xóa đi được hoài nghi là chúng ta chống tham nhũng theo kiểu chỉ “tắm từ vai trở xuống”.

    Theo Phan Thảo (SGGP)