Tòa tuyên bạn gái cũ trả 4,2 tỉ đồng cho người đàn ông 63 tuổi

Tòa án nhân dân khu vực 4 (Hà Nội) vừa tuyên án sơ thẩm vụ tranh chấp đòi tài sản giữa nguyên đơn là ông Nguyễn Văn Q. (63 tuổi, trú TP. Hồ Chí Minh ) và bị đơn là bà Trần Thị Lan H. (48 tuổi, trú Hà Nội).
kien-ban-gai-doi-lai-tien-1789782790259980194273
Ảnh minh họa vụ kiện đòi hơn 5 tỉ đồng sau khi hai bên chấm dứt mối quan hệ - Ảnh: AI tạo

Ông Q. không có mặt tại phiên tòa và ủy quyền cho người đại diện tham gia tố tụng. Bà H. có mặt tại phiên tòa cùng luật sư bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp.

Không đăng ký kết hôn nên không chia tài sản như vợ chồng

Vụ kiện xuất phát từ mối quan hệ tình cảm giữa ông Q. và bà H. Hai người quen nhau từ tháng 3/2019, sau đó ra mắt hai bên gia đình nhưng không đăng ký kết hôn.

Cuối năm 2020, bà H. đề cập việc mua một căn hộ tại Mỹ Đình Pearl với giá khoảng 5,2 tỉ đồng. Theo ông Q., đây là nơi hai người dự định sinh sống sau khi ông nghỉ hưu. Căn hộ đứng tên bà H. và theo trình bày của ông Q., bạn gái nói sau khi hai người đăng ký kết hôn sẽ bổ sung tên ông.

Cuối năm 2021, sau khi nghỉ hưu, ông Q. ra Hà Nội sống cùng bà H. tại căn hộ trên. Đến tháng 5/2022, hai người chia tay. Sau đó, ông Q. yêu cầu bạn gái cũ hoàn trả số tiền đã chuyển trong thời gian hai người gắn bó nhưng hai bên không thống nhất, dẫn đến vụ kiện.

Theo Hội đồng xét xử, ông Q. và bà H. có quan hệ tình cảm, từng ra mắt hai bên gia đình để công khai mối quan hệ và hướng tới cuộc sống chung.

Tuy nhiên, từ khi bắt đầu mối quan hệ đến lúc chia tay, hai người không đăng ký kết hôn. Vì vậy, tòa xác định đây là tranh chấp dân sự về đòi tài sản và nghĩa vụ hoàn trả tài sản giữa các cá nhân, không áp dụng quy định của Luật Hôn nhân và Gia đình về chia tài sản chung của vợ chồng.

Một trong những vấn đề được Hội đồng xét xử xem xét là nguồn gốc số tiền hơn 5 tỉ đồng ông Q. đã chuyển cho bà H.

Theo nhận định của tòa, số tiền này có nguồn gốc từ việc ông Q. bán một bất động sản thuộc tài sản riêng tại TP. Hồ Chí Minh vào tháng 5/2020.

Sau khi nhận tiền bán đất, ông Q. nhiều lần chuyển tiền vào tài khoản của bà H., khi hai người vẫn đang trong quan hệ tình cảm.

Các giao dịch không ghi rõ nội dung là “tiền mua nhà” hay “cho vay”. Tuy nhiên, Hội đồng xét xử cho rằng cần xem xét các giao dịch trong bối cảnh mối quan hệ giữa hai người và thời điểm tiền được chuyển.

Bản án cũng phân tích, trong các năm 2020 và 2021, dịch COVID-19 diễn biến phức tạp, nhiều đợt giãn cách xã hội được thực hiện tại Hà Nội và TP. Hồ Chí Minh, việc đi lại giữa hai địa phương gặp nhiều khó khăn.

Trong bối cảnh đó, Hội đồng xét xử đánh giá ông Q. lựa chọn chuyển khoản và trao đổi với bà H. dựa trên sự tin tưởng trong quan hệ tình cảm, thay vì lập hợp đồng ủy quyền hoặc văn bản cam kết.

Tòa cũng ghi nhận trong thời gian này, ông Q. nhiều lần chuyển tiền hỗ trợ bà H. với số tiền khoảng 10-60 triệu đồng mỗi tháng. Thời điểm thực hiện các khoản chuyển tiền này, hai người chưa chung sống cùng nhau.

Vì vậy, tòa cho rằng không có căn cứ xác định toàn bộ số tiền được chuyển định kỳ là tiền ông Q. đưa bà H. để chi trả sinh hoạt gia đình.

Hội đồng xét xử đồng thời đánh giá việc ông Q. liên tục chuyển tiền thể hiện sự đóng góp tài chính của ông đối với người mà ông coi là vợ và cuộc sống chung mà hai người hướng tới.

Sau đối trừ hơn 1,7 tỉ đồng, bạn gái cũ phải trả 4,2 tỉ đồng

Khi xác định số tiền bà H. phải hoàn trả, Hội đồng xét xử xem xét các khoản bà H. đã chi trong thời gian hai người gắn bó.

Các khoản này gồm tiền mừng thọ mẹ ông Q., tiền cỗ Tết, tiền lát gạch sân nhà cho mẹ ông Q., chi phí làm đẹp cho con gái ông Q. và 7 chỉ vàng bà H. mua làm quà cưới cho con gái ông.

Tòa cũng ghi nhận khoản 200 triệu đồng bà H. đã chuyển cho ông Q. để ông giải quyết công việc cá nhân.

Đáng chú ý, hơn 700 triệu đồng liên quan đến việc đầu tư vào ứng dụng tài chính Aladin là khoản hai bên có tranh luận.

Ông Q. cho rằng đây là giao dịch cá nhân của bà H., nên ông không phải chịu khoản tiền thua lỗ và không đồng ý trừ số tiền này vào khoản tiền yêu cầu bà H. hoàn trả.

Trong khi đó, bà H. cho rằng việc đầu tư có sự đồng ý của ông Q. nên ông phải cùng chịu trách nhiệm đối với khoản tiền bị mất.

Hội đồng xét xử phân tích nội dung tin nhắn giữa hai người và xác định khoản hơn 700 triệu đồng đầu tư vào ứng dụng Aladin cần được đối trừ khi tính số tiền bà H. phải hoàn trả.

Theo bản án sơ thẩm, tổng số tiền ông Q. đã chuyển cho bà H. được xác định khoảng 5,9 tỉ đồng.

Sau khi xem xét các khoản hai bên đã thống nhất, số tiền bà H. chuyển lại cho ông Q., khoản tiền đầu tư vào ứng dụng Aladin cùng các chi phí bà H. đã bỏ ra trong thời gian hai người gắn bó, Hội đồng xét xử xác định tổng số tiền cần đối trừ là hơn 1,7 tỉ đồng.

Từ đó, tòa sơ thẩm chấp nhận một phần yêu cầu khởi kiện, tuyên bà H. phải hoàn trả cho ông Q. 4,2 tỉ đồng.