1.250 tỷ đồng cho công tác bảo vệ trẻ em

(VOH) - Mới đây, Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội đã ban hành dự thảo Chương trình hành động quốc gia vì trẻ em giai đoạn 2011-2020, theo đó chương trình sẽ được triển khai thực hiện trên phạm vi toàn quốc, có sự ưu tiên nguồn lực cho 12 địa phương có điều kiện kinh tế xã hội khó khăn nhất, thu ngân sách không đủ chi là Trà Vinh, Sóc Trăng, Ninh Thuận, Quảng Nam, Đăk Nông, Kon Tum, Hà Giang, Cao Bằng, Bắc Cạn, Lai Châu, Điện Biên và Lào Cai.

Chương trình hướng đến đối tượng trẻ em dưới 16 tuổi và có mở rộng đến nhóm trẻ em dưới 18 tuổi có hoàn cảnh đặc biệt với tổng kinh phí 1.250 tỷ đồng. Sau khi dự thảo này được công bố, đã nhận được nhiều sự quan tâm của người dân, kinh phí 1.250 tỷ đồng quả là không nhỏ cho các hoạt động hướng đến trẻ em, nhất là trẻ em bị thiệt thòi.

Tại Diễn đàn Quốc gia về trẻ em, một bé gái đã phát biểu: “Sân chơi của chúng cháu ít hơn sân tenis của người lớn”. Điều này liệu có làm cho những người lớn phải suy nghĩ? Hàng năm Nhà nước đều phân bổ ngân sách cho địa phương để thực hiện các chương trình cho trẻ em, nhưng thực tế ngân sách dành cho trẻ em là rất ít.  Bên cạnh đó, các mô hình để giúp đỡ cho trẻ em như nhà tình thương, trung tâm bảo trợ… còn rất hiếm hoi và số lượng trẻ được bảo trợ cũng rất nhỏ. Gần đây nạn bạo hành trẻ em liên tục xảy ra, không chỉ có bạo hành về thể chất, mà bao gồm cả bạo hành về tinh thần. Hậu quả để lại cho các em không chỉ là đau đớn về thể xác, mà nó gây sang chấn về tâm lý, gây rối loạn về tâm thần của trẻ; Nếu không có các biện pháp can thiệp kịp thời, Đất nước chúng ta sẽ có một bộ phận trẻ em có nguy cơ cao bỏ học, tự tử, vi phạm pháp luật, sử dụng ma túy và đặc biệt gây rối loạn xã hội. Điều đó rất nguy hiểm.

Hiện nay, hệ thống luật pháp, chính sách về bảo vệ, chăm sóc trẻ em của nước ta chưa đầy đủ, đồng bộ; mạng lưới cộng tác viên, cán bộ bảo vệ, chăm sóc trẻ em ở các địa phương bị thiếu hụt, xáo động, do bộ máy này bị tách khỏi Ủy ban dân số, gia đình và trẻ em. Hiện chỉ còn Cục Bảo vệ, chăm sóc trẻ em đảm nhận việc này, cán bộ cấp xã chỉ có một người làm đủ việc công tác xã hội, tử tuất, người già, trẻ em,…trong khí đó, trẻ em lại rất đông, chiếm 1/3 dân số.  Đặc biệt, hệ thống mạng lưới phát hiện, báo cáo, phối hợp phòng chống, ngăn chặn nạn bạo hành trẻ ở cấp cơ sở còn nhiều lỗ hổng, yếu kém.

Trong dự thảo của Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội,   Chương trình hành động quốc gia vì trẻ em giai đoạn 2011-2020, gồm 6 hoạt động chủ yếu như: đẩy mạnh các hoạt động truyền thông vận động chính sách, vận động xã hội và chuyển đổi hành vi thực hiện quyền trẻ em và các mục tiêu vì trẻ em; Hoàn thiện hệ thống pháp lý có liên quan đến việc thực hiện Công ước quốc tế của Liên Hợp Quốc về quyền trẻ em; hoàn thiện hệ thống chính sách phúc lợi xã hội dành cho trẻ em; xây dựng và nhân rộng các mô hình bảo vệ, chăm sóc trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt, trẻ em bị tổn thương ở các vùng miền; Tiếp tục nâng cao năng lực cho đội ngũ cán bộ các cấp, các ngành mà nhiệm vụ của họ có liên quan đến bảo vệ chăm sóc trẻ em.

Từ dự thảo trên chúng ta có quyền tin tưởng trong thời gian sắp tới, trẻ em sẽ thật sự được quan tâm và được bảo vệ chặt chẽ. Tuy nhiên, quan trọng nhất vẫn là nhận thức và các biện pháp bảo vệ, chăm sóc trẻ tại gia đình, cộng đồng phải được khép kín và đồng bộ. Bên cạnh đó, cần nâng cao năng lực hệ thống bảo vệ trẻ bằng việc xác định rõ vai trò, trách nhiệm các cấp chính quyền, và xây dựng được mạng lưới dự phòng, ngăn chặn hiệu quả nạn bạo hành trẻ em tại địa phương.