Như vậy, cứ 3 phụ nữ có gia đình hoặc từng có gia đình được hỏi thì 1 người đã từng bị chồng bạo hành về thể xác hoặc tình dục. Độ tuổi bị bạo hành chiếm tỷ lệ cao nhất là từ 18-24 tuổi. Đặc biệt, các chuyên gia báo động tình trạng bạo lực gia đình hiện nay diễn ra ở các vùng đều ở mức cao. Chẳng hạn, ở khu vực Đông Nam Bộ là trên 42%, ở Tây Nguyên gần 40%, còn tỷ lệ này ở đồng bằng sông Hồng cũng chiếm khoảng 37%... Ngay cả phụ nữ đang mang thai cũng có tới 5% từng bị bạo lực thể xác.
![]() |
| Ảnh chỉ có tính minh họa. |
Tuy nhiên, điều đáng quan tâm nhất đó là, có đến 90% phụ nữ bị bạo hành chọn cách im lặng đã khiến cho chúng ra không khỏiday dứt, bởi những hậu quả đáng sợ của bạo hành ai cũng biết rõ. Có rất nhiều vụ bạo hành mà chúng ta không thể kể ra hết đây. Tất cả đã gây biết bao bất hạnh cho người phụ nữ về thể xác lẫn tinh thần. Nhiều tổ ấm bỗng trở thành địa ngục trần gian, nhất là đối với những đứa con vô tội.
Luật Phòng chống bạo lực gia đình chính thức có hiệu lực từ ngày 1-7-2007. Tuy nhiên, thực tế cho thấy sau 4 năm thực hiện, luật vẫn chưa thể đi sâu vào cuộc sống. Riêng tại TPHCM đã thành lập 3 địa chỉ tin cậy cộng đồng (còn gọi là “nhà tạm lánh”) ở các quận Tân Phú, Bình Tân và quận 12 nhằm kịp thời hỗ trợ cho các nạn nhân bị bạo lực gia đình. Bên cạnh đó, hội phụ nữ, tổ hòa giải, cơ quan công an cấp cơ sở cũng có nhiều hình thức tuyên truyền, nâng cao nhận thức của người dân về bạo lực gia đình và can thiệp vào các vụ việc cụ thể. Tuy nhiên, theo nhận xét của một số cán bộ Hội Phụ nữ, tình trạng bạo hành trong gia đình vẫn xảy ra ngày càng tăng, tính chất, mức độ ngày càng nguy hiểm, sự việc ngày càng phức tạp. Nguyên nhân chủ yếu là do việc phổ biến, tuyên truyền Luật Phòng chống bạo lực gia đình đến người dân chưa hiệu quả nên các quy định của luật chưa đi vào thực tế.
Bên cạnh đó, khi vụ việc bị phanh phui, cơ quan chức năng liền vào cuộc can thiệp, phạt tiền người chồng đánh vợ, song thực tế trong rất nhiều trường hợp thì người vợ lại là người phải đứng ra nộp tiền. Điều này cho thấy hình thức này không thích hợp đối với các vụ vi phạm, làm mất đi tính nghiêm minh của luật và không có tác dụng răn đe. Mặt khác, trong trường hợp bị bạo hành gia đình, người vợ phải chứng minh được là thương tích 11% trở lên mới truy cứu. Song không phải lúc nào nạn nhân cũng đồng ý đi giám định, vì cho rằng như thế không hợp với đạo làm vợ. Thêm nữa cơ sở y tế địa phương cũng không đủ khả năng làm điều này nên việc giám định trở nên khá phiền phức. Vậy thì 90% phụ nữ bị bạo hành chấp nhận giữ im lặng cũng là điều không quá khó hiểu.
Để chống lại tình trạng bạo hành gia đình cần những giải pháp toàn diện, lâu dài và đi sâu vào cuộc sống. Để làm được điều này, rất cần sự chung tay, phối hợp đồng bộ của các cấp, ngành, cơ quan, đoàn thể. Riêng về phía người phụ nữ, cần ý thức tốt hơn về bản thân mình, nhận thức đúng đắn hơn về bản thân để từ đó thường trực ý thức tự bảo vệ bản thân và yêu cầu cao về sự tôn trọng của những thành viên khác trong gia đình, như lời của TS Jean - Marc Olive, Trưởng đại diện Tổ chức y tế thế giới tại Việt Nam: Cần phải phá vỡ sự im lặng của chính phụ nữ Việt Nam khi họ là nạn nhân của bạo lực gia đình. Lý do là hậu quả của bạo lực mà người phụ nữ phải gánh chịu còn lớn hơn nhiều so với những nỗi đau về thể xác và tinh thần mà họ phải chịu ngay lúc đó như căng thẳng, ốm đau và tổn thương trong suốt cuộc đời còn lại. Ngoài ra, những đứa trẻ phải chứng kiến cảnh bạo lực của bố mẹ cũng sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe, tâm lý và kết quả học tập rất nhiều.


