![]() |
Thưa ông, hiện tại việc thành lập công ty quản lý tài sản hay còn gọi tắt
là VAMC, tốn quá nhiều thời gian. Theo ông, nguyên nhân là do đâu?
Tôi nghĩ rằng, thứ nhất vấn đề xử lý nợ xấu cũng không phải là vấn đề dễ
dàng. Đặc biệt, việc thành lập công ty mua bán nợ cũng là vấn đề mới nên có
nhiều ý kiến trao đổi, tranh cãi. Bên cạnh đó, nguồn lực của chúng ta có hạn nên
cần cân đối kỹ để bố trí nguồn lực. Vấn đề thứ ba, liên quan đến cơ chế hoạt
động của công ty này cũng không phải dễ dàng. Chúng ta cũng phải nhận thức rằng,
việc thành lập công ty VAMC cũng chỉ là một trong 6 giải pháp để xử lý nợ xấu.
Hiện các ngân hàng đã và đang tích cực để tự xử lý nợ xấu, doanh nghiệp cũng
phải tự cơ cấu lại nợ xấu dưới sự chấp thuận của ngân hàng. Ngoài ra cần phối
hợp các giải pháp khác liên quan đến hàng tồn kho, hỗ trợ thị trường bất động
sản,...Tuy nhiên, VAMC cũng cần phải sớm thành lập để xử lý dứt điểm một số
khoản nợ xấu cho ngân hàng và doanh nghiệp.
Theo dự thảo, VAMC chủ yếu xử lý những khoản nợ xấu có tài sản thế chấp. Vậy, liệu chỉ mình VAMC thì có thể giải quyết được tình trạng nợ xấu hiện nay hay không?
Thứ nhất, tôi xin nhấn mạnh lại là việc chúng ta thành lập VAMC thì chỉ là
một trong 6 giải pháp để chúng ta xử lý nợ xấu. Thứ hai, Ngân hàng Nhà nước cũng
như Chính phủ cần phải xác định rất rõ đối tượng ưu tiên xử lý nợ xấu. Ví dụ:
Thái Lan đã đưa ra 13 lĩnh vực ưu tiên xử lý nợ xấu, trong đó cũng có bất động
sản. Liên quan đến tài sản đảm bảo thì tôi nghĩ rằng, hiện vẫn đang là dự thảo
do đó trong quá trình bàn thảo vẫn có những thay đổi nhất định. Tôi hy vọng khi
Nghị định ra đời thì sẽ có quy định rõ về đối tượng, lĩnh vực cần phải ưu tiên
xử lý nợ xấu.
Theo thông lệ quốc tế, cũng như từ thực tiễn Việt Nam, theo ông, VAMC nên hoạt
động theo phương thức nào để đảm bảo hiệu quả trong xử lý nợ xấu, thưa ông?
Tôi nghĩ có một số vấn đề cần sớm hoàn thiện. Thứ nhất là vốn liếng để công ty
này hoạt động, với nước ngoài thì phần vốn điều lệ cho VAMC thường ở mức 1-3%
tổng số nợ xấu phải xử lý; nguồn thứ hai là từ phát hành trái phiếu đặc biệt do
Chính phủ hoặc Bộ Tài chính bảo lãnh. Vấn đề thứ hai là cần phải tạo lập thị
trường mua bán nợ xấu cụ thể ở đây là tính thanh khoản như cho phép việc mua
bán. Vấn đề thứ ba là cần cân nhắc thêm vấn đề định giá tài sản nợ xấu (nên theo
giá thị trường hay nên theo giá sổ sách). Vấn đề cuối cùng là liên quan đến xử
lý tài sản đảm bảo, cần tạo cơ chế thông thoáng hơn. Nên có cơ chế mua bán nợ
dứt điểm với ngân hàng như vậy mới xử lý dứt điểm nợ xấu của doanh nghiệp với
ngân hàng. Qua đó, ngân hàng mới mặn mà hơn để tham gia vào quá trình xử lý nợ
xấu và cũng sẵn sàng tăng trưởng tín dụng để hỗ trợ kinh tế.
Xin cám ơn ông!

