![]() |
|
Một đoạn sông Đồng Nai. Ảnh: TPO |
Do điều kiện đặc thù như vậy, nên vấn đề bảo vệ môi trường lưu vực hệ thống sông Đồng Nai hoàn toàn chủ động được và không bị phụ thuộc bởi các quốc gia láng giềng như con sông Cửu Long… Thế nhưng, điều đáng nói là thời gian qua mức độ ô nhiễm nguồn nước hệ thống sông Đồng Nai cứ ngày một gia tăng. Ông Phạm Khôi Nguyên - Bộ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường cho biết:
Mức độ ô nhiễm là thế, song lượng nước thải không qua xử lý vẫn cứ hàng giờ, hàng ngày đổ vào lưu vực hệ thống sông Đồng Nai. Theo Tổng Cục Môi trường, trung bình mỗi ngày có khoảng 1.800.000 m3 nước thải công nghiệp và trên 2.700.000 m3 nước thải sinh hoạt đổ vào lưu vực hệ thống sông Đồng Nai. Trong khi nước thải sinh hoạt hầu hết đều không được xử lý, còn nước thải công nghiệp thì nơi có nơi không. Bằng chứng là hiện tại nhiều nơi của các đoạn sông trong lưu vực, những thông số về môi trường như NH4, COD và BOD5 đều vượt ngưỡng cho phép. TS Hoàng Dương Tùng - Giám đốc Trung tâm Quan trắc Môi trường - Tổng Cục Môi trường cho hay:
Hiện nay, trong khi vấn nạn ô nhiễm môi trường ngày càng đáng báo động thì việc triển khai nhiệm vụ và giải pháp để đối phó giữa các tỉnh-thành lại chưa đồng bộ. Mặc dù Ủy ban Bảo vệ môi trường lưu vực hệ thống sông Đồng Nai đã được thành lập hơn 2 năm, nhưng đến nay mới có 8 địa phương đã ban hành kế hoạch triển khai Đề án. Còn Ban Chỉ đạo để hoạt động ở từng địa phương thì chỉ mỗi TP Hồ Chí Minh, Lâm Đồng và tỉnh Bình Dương là đã có. Nguyên nhân theo Ths Nguyễn Hoài Đức - Cục phó Cục Quản lý chất thải và cải thiện môi trường - Tổng cục Môi trường do:
Tuy biết rằng để giải quyết những khó khăn trên cũng cần có thời gian, nhưng thiết nghĩ nếu các tỉnh-thành cứ đợi chờ nhau thế này thì khó lòng để cải thiện môi trường tự nhiên trong lưu vực. Thực tế cho thấy, nhiều nơi vấn nạn ô nhiễm môi trường ngày càng nghiêm trọng đã gây ra những thiệt hại không nhỏ cho cuộc sống của người dân. Đơn cử tại khu vực sông Cần Giuộc-tỉnh Long An, bà con nông dân không còn có thể nuôi tôm, nuôi còng, bởi dòng nước nơi đây đang ngày một đen hơn do chất thải nguy hại đổ ra. Và theo ông Nguyễn Thanh Nguyên - Phó Chủ tịch UBND tỉnh Long An, điều đáng ngại nhất chính là:
Càng lo hơn, khi tình hình vi phạm trong lĩnh vực môi trường của các cơ sở doanh nghiệp lại không nhỏ, trong khi mánh khóe để đối với cơ quan kiểm tra ngày càng tinh vi. Trong năm 2010, Tổng cục Môi trường đã tiến hành 2 đợt thanh tra ở 158 khu, cụm công nghiệp và cơ sở sản xuất kinh doanh của các tỉnh-thành trên. Đoàn đã lập biên bản 18 trường hợp vi phạm hành chính trong lĩnh vực bảo vệ môi trường, với số tiền xử phạt hơn 2 tỷ đồng. Ngoài ra, Cục Cảnh sát phòng chống tội phạm về môi trường - Bộ Công an cũng xử phạt 487 vụ có liên quan đến vấn đề xả nước thải không qua xử lý với số tiền phạt trên 18 tỷ đồng.
Đáng nghiêm trọng, một số doanh nghiệp còn kinh doanh cả chất thải nguy hại, làm cho môi trường nhiều nơi trong lưu vực vốn đã xấu nay càng xuống cấp. Vì vậy, Đại tá Phan Hữu Vinh - Phó Cục trưởng Cục Cảnh sát phòng chống tội phạm về môi trường - Bộ Công an hoàn toàn có lý khi cho rằng:
Thực tế vấn nạn xử lý ô nhiễm môi trường vốn đã khó khăn như vậy thì hiện nay một số tỉnh-thành thuộc lưu vực còn đối diện với thách thức thiếu hụt diện tích rừng che phủ để cải thiện môi trường. Chẳng hạn, những tỉnh như Bình Dương, Bà Rịa-Vũng Tàu và TP Hồ Chí Minh, những trung tâm công nghiệp lớn của cả nước đang có độ che phủ rừng dưới 20%, đặc biệt thấp nhất là tỉnh Bình Dương chỉ khoảng 4%. Và để giải quyết thực trạng này không dễ chút nào. Nó đòi hỏi các tỉnh-thành cần có kế hoạch cùng phối hợp hành động; xây dựng mô hình hoạt động. Nếu không làm như thế trong tương lai tình hình ô nhiễm môi trường sẽ càng nặng nề và cũng khó tránh khỏi xảy ra xung đột về môi trường giữa các tỉnh.

