|
|
| Bác sĩ Khoa (áo sọc) đang thăm khám vết thương bệnh nhân phong. |
Bàn tay trần, không đeo găng tay, một cách thân mật bác sĩ sờ nắn, thăm khám từng vết thương, từng tổn thương da của bệnh nhân thật tỉ mỉ. Vừa khám bệnh, mỗi bệnh nhân bác sĩ đều dừng lại thăm hỏi vài câu, đôi khi chỉ là những chuyện rất riêng như vì sao bệnh nhân không tới đúng hẹn, hay lúc này có đau nhức hay không, công việc dạo này thế nào... nhưng cũng đủ để bệnh nhân cảm thấy rất ấm lòng. Với bệnh nhân phong, thì sự an ủi, vỗ về về mặt tâm lý càng quý giá vô cùng.
Hai mươi mấy năm song hành cùng bệnh nhân phong, bác sĩ Khoa cũng không nhớ rõ mình đã khám và điều trị cho bao người, nói một cách dí dỏm, bác sĩ tự nhận mình là người có rất nhiều bạn, mà bạn ông đều là những người bạn đặc biệt, đa phần đều là dân lao động nghèo, tối mặt tối mũi với cuộc sống mưu sinh mà ông luôn là người kề cận, chữa trị cho họ lành lặn trở về với cộng đồng. Có những bệnh nhân, nếu nhìn bên ngoài, chúng ta không thể biết là bệnh nhân phong, ngoài việc khám điều trị, bác sĩ Khoa đã rất khéo léo tư vấn cho họ cách làm đẹp, sửa sang lại những hạn chế trên gương mặt do bệnh gây ra, đôi khi còn cả những chia sẻ rất đỗi bình thường giúp họ vượt qua mặc cảm, tự tin hòa nhập với cuộc sống. Ở bệnh nhân phong, rào cản lớn nhất với họ chính là tâm lý. Tâm lý sợ sệt, mặc cảm tự ti khiến họ gần như bế tắc. Theo bác sĩ Khoa, chính sự hụt hẫng về mặt tinh thần mới là điều thật đáng sợ.
Với ai chưa thật sự sẵn lòng, ngoài yếu tố tâm lý sợ lây lan, thì chỉ nhìn những vết loét, hôi thối, hoại tử, hay chứng kiến thủ thuật tháo khớp ngón tay, ngón chân hay bàn tay, bàn chân ở bệnh nhân phong sẽ khiến họ rất nản lòng và khó mà bám trụ được với công việc này. Tuy vậy, bác sĩ Kim Khoa đã hơn hai mươi mấy năm bám nghề, làm việc với tất cả niềm say mê và thương mến bệnh nhân một cách lạ thường. Điều này được bác sĩ Khoa lý giải một cách thanh thản:
![]() |
| Bác sĩ Hùng trong lần đi cơ sở khám bệnh cho bệnh nhân. |
Ra trường năm 1987, suốt ngần mấy chục năm trôi qua, bác sĩ Hùng vẫn âm thầm ngày đêm cùng với ước nguyện là làm được gì tốt nhất cho bệnh nhân thì mình sẽ không hề lui bước. Đó cũng chính là chữ Tâm trong sáng, không hề vướng bận những suy tính thiệt hơn.
Ở đâu đó hằng ngày trên cuộc đời này, chúng ta vẫn bắt gặp những hình ảnh mà đôi khi, đứng trước họ, ta cảm thấy mình thật là nhỏ bé. Sự hy sinh dù rất đỗi thầm lặng nhưng nhờ họ mà cuộc sống này trở nên đẹp hơn, người nghèo có niềm tin hơn, bệnh nhân nghèo có nơi gởi gắm tâm tư tình cảm và cả số phận của mình. Chữ Tâm đó, thiết nghĩ muôn đời sẽ mãi sáng! Với những bác sĩ ngày đêm âm thầm song hành cùng bệnh nhân phong, giúp cho đời, giúp cho cộng đồng xóa bỏ mặc cảm với căn bệnh mà dân gian vẫn còn hãi hùng, họ thật xứng đáng với những lời thơ mà chính đồng nghiệp của mình đã trao tặng:
Người thầy thuốc có tấm lòng cao vợi
Làm dịu đi nỗi đau, những vết thương trên mặt mũi, chân tay
Và cả trong lòng nỗi đau mặc cảm
Mầm sống dần dần trở nên tươi sáng
Của những người trước đây
… tưởng không còn thiết sống làm gì…/.

