Bác sĩ Nguyễn Xuân Quang vẫn còn nhớ như in ngày 27/4/2004 là ngày như ông gọi chính là định mệnh cuộc đời, vị bác sĩ ngày ngày điều trị cho bệnh nhân nay lại phải nhập viện. Thời gian trước đó, không hiểu sao ông cứ sốt, đau đầu và chính bác sĩ lại cảm nhận mình đang mang bệnh tật gì đó trong người. Sau hai tiếng đồng hồ dò chọc não tủy, kết quả như một đòn tâm lý cân não giáng xuống người thầy thuốc, ông bị lao màng não…lại còn ghê gớm hơn khi bị kháng thuốc. Suốt 2 năm trời điều trị cũng là lúc mà bác sĩ Xuân Quang phải đối mặt với muôn vàn khó khăn, chưa hết bàng hoàng không hiểu sao mình bị nhiễm bệnh quái ác này thì ông lại canh cánh bên lòng tình thương 2 con còn quá nhỏ, liệu mình ra đi thì gia đình ai sẽ làm trụ cột, làm chỗ dựa cho hai con…Những cơn đau đầu tiếp tục hành hạ ông, và không những thế, di chứng căn bệnh làm ông yếu hẳn chân trái. Từ khi nhiễm căn bệnh này, trải qua tận cùng nỗi đau…dường như ông không hề trách nghề, trách cho số phận mà ông cảm thấy thương hơn, thông cảm hơn với bệnh nhân. Trước kia, có khám chữa bệnh nhưng vẫn không thể hiểu cảm giác của những cơn sốt, cơn đau đầu do lao màng não nó ghê gớm như thế nào…Bắt đầu từ sự đồng cảm đó, bác sĩ Quang càng không nỡ rũ áo ra đi và từ bỏ nghiệp của mình.
Thời điểm đổ bệnh, vợ ông phải nghỉ việc chăm lo cho chồng và cho các con nhỏ, gia đình của ông đồng lương công chức bình thường như bao gia đình khác…lại thêm phần suy kiệt. Và có lẽ trong câu chuyện viết từ đời thực này, chúng ta vô cùng sửng sốt về nghị lực phi thường của vị bác sĩ ấy, bởi vì sau khi chiến đấu với bệnh tật 2 năm, ông hết bệnh. Điều kỳ lạ là ông cũng không chịu chuyển công tác và nghỉ hưu do sức khỏe mà ông lại tiếp tục hằng ngày, hằng giờ song hành bên bệnh nhân của mình. Nhiều người cũng không hiểu nổi vì sao bác sĩ Quang lại chọn con đường chông gai cho mình như thế, nhưng có lẽ, chính ông mới hiểu vì sao trải qua bao nhiêu chuyện, mình vẫn muốn ở lại với bệnh nhân:
Gần 9 năm đã trôi qua, câu chuyện về bác sĩ Quang được đồng nghiệp và bệnh nhân bệnh viện Phạm Ngọc Thạch luôn nhắc đến như là tấm gương trước mắt cho mình với thông điệp thật gần gũi, giản đơn “hãy sống trọn vẹn với nghề dù ở trong bất cứ hoàn cảnh nào”.Vào Bệnh viện Phạm Ngọc Thạch công tác năm 1985, do công việc hằng ngày tiếp xúc với bệnh nhân khoa Lao, cũng đã trải qua mấy lần nhiễm vi khuẩn này vào người, nhưng bác sĩ Nguyễn Phụng (giấu tên thật) vẫn không nghĩ là mình sẽ rời xa công việc này. “Làm riết rồi thân quen, hơn nữa cái gì mình đã trải qua rồi thì càng hiểu cho người đã từng lâm vào hoàn cảnh ấy”, bác sĩ Phụng đã bày tỏ tâm tư của mình như thế và tuyệt nhiên, ở người bác sĩ ấy chúng tôi cảm nhận 1 điều là ít khi nghĩ về mình, nói về mình, ông xem điều mình làm, kể cả những bệnh tật đã trải qua là rất nhỏ nhoi, không sá gì với biết bao câu chuyện về sống đẹp trên cõi đời này. Hỏi mãi, bác sĩ Phụng cũng chỉ gởi gắm 1 điều rất đỗi bình dị là một khi đã chọn nghề, bước chân vào công việc của 1 “mẹ hiền” thì nhất thiết phải có lòng yêu nghề và:
