Và đồng bào miền Nam trong trái tim mình cũng luôn luôn dành những tình cảm yêu quý nhất, kính trọng nhất đối với Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Thành phố Sài Gòn đã được vinh dự mang tên Chủ tịch Hồ Chí Minh, là mảnh đất yêu quý, nơi Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước.
Với Chủ tịch Hồ Chí Minh, miền Nam - mảnh đất “đi trước về sau” kiên cường đánh giặc suốt mấy chục năm trường, từng chịu biết bao đau thương, gian khổ, được Bác Hồ gửi gắm những tình cảm tin cậy và yêu thương nhất ! Sinh thời Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn dành cho đồng bào miền Nam những tình cảm thiêng liêng cao quý nhất. Tình cảm ấy được nhà thơ Tố Hữu viết:
Bác nhớ miền nam nỗi nhớ nhà
Miền nam mong Bác nỗi mong Cha
Bác nói: "Quê mình ở Nam Đàn, Nghệ An, nhưng mẹ mình mất ở xứ Huế, cha mình mất ở Cao Lãnh. Quê mình trải dài đất nước, ở những nơi như Phan Thiết, Sài Gòn trước lúc ra nước ngoài, mình đã từng sống và từng đến nơi. Nhưng nay về nước đã bao nǎm rồi, mà mình vẫn chưa về đến chốn"..."ở miền Nam, mỗi người, mỗi gia đình đều có một nỗi đau khổ riêng. Gộp nỗi đau khổ riêng của mỗi người, mỗi gia đình lại thì thành nỗi đau khổ của tôi".
Người trăn trở: “Một ngày mà Tổ quốc chưa thống nhất, đồng bào còn chịu khổ là một ngày tôi ăn không ngon, ngủ không yên”. Người luôn mong muốn được vào thăm nhân dân miền Nam. Và khi phải nằm trên giường bệnh, Người cũng mang theo mình hình ảnh miền nam.
Suốt mấy chục năm, không một phút nào là Bác không nghĩ đến đồng bào miền Nam và khi từ biệt thế giới này Bác cũng mang theo mình hơi ấm của miền Nam. Không một lời nào, không một từ nào và không có một cách nói nào để có thể kể hết được cái tình của Bác với miền Nam, mà chỉ biết rằng miền Nam yêu quý luôn ở trong trái tim của Bác.
Tấm lòng thương nhớ miền Nam của Người thể hiện trong việc chǎm sóc các cháu thiếu nhi miền Nam tập kết. Đặc biệt là tình cảm của Bác dành cho cán bộ chiến sĩ miền Nam, những người đang chiến đấu trên tuyến đầu chống Mỹ…
Người nhớ thương đồng bào miền Nam bao nhiêu, thì càng vui bấy nhiêu khi được gặp đại biểu của miền Nam. Năm 1962, Bác vui mừng được gặp Đoàn đại biểu Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam do giáo sư Nguyễn Vǎn Hiếu dẫn đầu ra thǎm miền Bắc.
Được gặp Bác, các đồng chí mừng vui khôn xiết. Đồng chí Nguyễn Vǎn Hiếu, thay mặt đồng bào, đồng chí miền nam, kính dâng Bác những món quà quý. Sau khi nhận quà, Bác đặt bàn tay lên ngực trái và cảm động nói: "Bác chẳng có gì tặng lại cả, chỉ có cái này: Miền Nam yêu quý luôn luôn ở trong trái tim tôi".
Đầu xuân 1955, một số cán bộ từ miền Nam ra miền Bắc tập kết gồm ông Nguyễn Thành Sen, Nguyễn Hồng Châu và Nguyễn Tấn Sinh được đồng bào trong Nam nhờ gửi tới Bác Hồ cây vú sữa, coi đó là tấm lòng của miền Nam với Bác.

Ông Nguyễn Thành Sen nhớ mãi cây vú sữa do mình và đồng đội mang ra biếu Bác Hồ vào năm 1955
Sáng mùng 2 Tết nǎm 1955, trong buổi gặp và chúc Tết Bác Hồ tại Phủ Chủ tịch, các đồng chí Lê Đức Thọ, Nguyễn Vǎn Kỉnh thay mặt đồng bào miền Nam dâng tặng Bác. Bác đã trồng cây đó ngay cạnh ngôi nhà nhỏ ở góc vườn trong Phủ Chủ tịch.
Ông Nguyễn Thành Sen nhớ lại, năm 1958 khi chuyển về ở và làm việc tại nhà sàn, Người gợi ý chuyển cây vú sữa trồng cạnh nhà sàn để hàng ngày được nhìn thấy cây vú sữa của miền Nam, như luôn được gần đồng bào chiến sĩ miền Nam thân yêu… Hằng ngày ngồi làm việc, Bác vẫn nhìn thấy cây vú sữa được Người chǎm sóc vun trồng, ngày càng vươn cao và tươi tốt.
Vào năm 1963, khi Quốc hội quyết định trao tặng Hồ Chủ tịch Huân chương Sao Vàng - Huân chương cao quý nhất của Nhà nước ta - Bác đã cảm ơn Quốc hội và đề nghị cho phép chưa nhận phần thưởng cao quý này. Người nói: “Chờ đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, Tổ quốc hoà bình thống nhất, Bắc - Nam sum họp một nhà, Quốc hội sẽ cho phép đồng bào miền Nam trao cho tôi Huân chương cao quý. Như vậy thì toàn dân sẽ sung sướng, vui mừng”
Tuy xa cách nhưng Bác Hồ luôn bên cạnh đồng bào miền Nam. Từng ngày, từng giờ và trong từng công việc lớn nhỏ, Người luôn hướng về miền Nam và dành sự quan tâm đặc biệt đối với cán bộ, chiến sĩ miền Nam tập kết, học sinh miền Nam đang sinh sống và học tập ở miền Bắc. Đặc biệt hơn nữa là tình cảm của Bác Hồ dành cho cán bộ chiến sĩ miền Nam, những người đang chiến đấu trên tuyến đầu chống Mỹ. Đáp lại tình thương yêu, tin tưởng của Bác Hồ, đồng bào miền Nam luôn làm theo lời Bác, thực hiện đến cùng sự nghiệp giải phóng miền Nam, thống nhất Tổ quốc.
Tình cảm của đồng bào miền Nam còn là sự nhớ thương, mong chờ, trông đợi được đón Bác Hồ vào miền Nam cùng vui niềm vui chiến thắng. Tình cảm máu thịt, sâu sắc của Bác Hồ với miền Nam và của đồng bào miền Nam với Bác Hồ như “chất men” xúc tác tạo thành một trong những nhân tố quyết định làm nên chiến thắng trong 2 cuộc kháng chiến chống ngoại xâm, dẫn đến đại thắng mùa xuân năm 1975 giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước, thực hiện trọn vẹn Di chúc thiêng liêng của Người.
Là người chuyên nghiên cứu về cuộc đời và sự nghiệp của Bác, bà Lê Thị Thanh Hải – nguyên Phó Giám đốc Bảo tàng Hồ Chí Minh – Chi nhánh TPHCM xúc động kể, khi hay tin Bác mất, rất nhiều bàn thờ được lập ra ngay giữa các vùng địch tạm chiếm. Ở giữa đô thị Sài Gòn, anh em xích lô sắp hàng ngồi mặc niệm Bác hay như việc người dân Nam Bộ lập bàn thờ Bác ở xã Long Đức, thị xã Trà Vinh, ở xã Viên An (huyện Ngọc Hiển, Minh Hải) xã Lương Tân, tỉnh Hậu giang và nhiều nơi khác nữa…
Đối với cô Huỳnh Thị Kim Trúc – Giảng viên môn đường lối Cách Mạng - Tư tưởng Hồ Chí Minh – trường Cao đẳng Văn hóa Nghệ thuật TPHCM luôn nhớ như in những vần thơ, câu nói của Bác đã giúp cho cô thêm niềm tin, nghị lực để giảng dạy sinh viên về cuộc đời và sự nghiệp của Bác Hồ kính yêu.
Cô Huỳnh Thị Kim Trúc đưa sinh viên tham quan Bảo tàng Bến Nhà Rồng
Yêu kính và nhớ thương Bác Hồ, là con cháu của Người, mỗi chúng ta nguyện ra sức học tập và làm theo tư tưởng của Người, xem đó là kim chỉ nam trên con đường phát triển của dân tộc, của đất nước trong thời đại mới. Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh là một việc làm lâu dài và phải xuất phát từ tư tưởng, nhận thức, tình cảm thiêng liêng đối với Bác.
Có như vậy, mới thấy hết được giá trị to lớn mà Người đã để lại cho con cháu đời sau, để từ đó noi theo gương Bác, học tập và hoàn thiện bản thân, đóng góp công sức của mình cho sự nghiệp xây dựng và phát triển đất nước này càng to đẹp hơn, đàng hoàng hơn như mong ước của Người.
