Vụ vườn cao su 55,5 ha bị cưỡng chế thi hành án: còn nhiều tâm tư

VOH - TAND tỉnh Tây Ninh đã tuyên các hợp đồng kinh tế ký kết giữa nông trường với bà Phương vô hiệu, buộc bà Huỳnh Thị Lan Phương phải bàn giao lại cho UBND thị xã Trảng Bàng 55,5 ha đất.

Đây là vụ việc “tranh chấp đòi lại tài sản là quyền sử dụng đất, yêu cầu tuyên bố hợp đồng kinh tế vô hiệu và hủy văn bản hành chính trong lĩnh vực đất đai” giữa Nguyên đơn: UBND Thị Xã Trảng Bàng, Tây Ninh, bị đơn là Bà Huỳnh Thị Lan Phương như VOH đã thông tin trước đây. Sau thời gian tranh chấp và đòi quyền lợi chính đáng, Cục Thi hành án dân sự tỉnh Tây Ninh vừa tiến hành cưỡng chế để thi hành bản án sơ thẩm số 32/2023/DS-ST do Toà án nhân dân tỉnh Tây Ninh ban hành 14/8/2023.

cao su 1_voh
Vườn cao su đang khai thác 

Bức xúc của chủ vườn cao su

Bà Huỳnh Thị Lan Phương cho rằng mình luôn tuân thủ pháp luật Việt Nam. Tuy nhiên, trong sự việc thu hồi đất đang trồng cao su mà bà cho biết vẫn còn hiệu lực trên 20 năm như trong hợp đồng đã ký trước đây với Nông trường Cao su Bời Lời. Việc này khiến bà bức xúc vì cho rằng trước đó bà đã có rất nhiều đơn gửi đi như: đơn gửi Cục trưởng Cục thi hành án dân sự tỉnh Tây Ninh và Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân tỉnh Tây Ninh; đơn đăng ký khẩn cấp làm việc với Bí thư tỉnh ủy Tây Ninh … để kiến nghị, yêu cầu, khiếu nại (mà bà Phương cho rằng đúng luật và chính đáng) nhằm “hoãn thi hành bản án sơ thẩm số 32/2023/DS-ST và và buổi cưỡng chế thi hành án ngày 20/6/2025” vẫn không được xem xét.

cao su 2_voh
Bà Nguyễn Thuận Ánh Phương buồn khi nguồn thu nhập chính của gia đình từ vườn cao su này giờ không còn nữa.

Bà Phương cho biết thêm, ngay sau khi nhận quyết định thi hành án liên quan đến bản án trên, bà đã nhiều lần gửi đơn đến các cơ quan chức năng của tỉnh Tây Ninh để xin hoãn thi hành án với lý do đã gửi đơn cho Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân tối cao, Tòa án Nhân dân tối cao với nguyện vọng được xét xử vụ án ở cấp giám đốc thẩm. 

Theo đơn khởi kiện, Nông trường Cao su Bời Lời là đơn vị thuộc thị xã Trảng Bàng. Từ năm 1992 đến 1997, nông trường này đã ký kết các hợp đồng kinh tế với bà Phương, thời hạn 50 năm trên diện tích 55,5 ha để trồng cây cao su. Tuy nhiên, sau này Nông trường Cao su Bời Lời giải thể và sáp nhập vào Công ty Cao su 30/4. Với lý do phát triển kinh tế, xã hội nên tỉnh Tây Ninh đã thu hồi diện tích đất nêu trên và buộc bà Phương phải bàn giao lại toàn bộ diện tích cao su này. Tuy nhiên bà Phương không đồng ý cho nên UBND thị xã Trảng Bàng khởi kiện yêu cầu tuyên bố các hợp đồng kinh tế mà Nông trường Cao su Bời Lời đã ký với bà Phương vô hiệu, buộc bà Phương phải bàn giao lại toàn bộ diện tích 55,5 ha đất. Bà Phương có yêu cầu phản tố cho rằng hợp đồng hai bên đã ký là 50 năm, đến năm 2042 mới hết hạn nên các hợp đồng này vẫn còn hiệu lực. Ngoài ra, bà Phương còn cho rằng đã đầu tư trồng cây cao su niên hạn 50 năm, đúng bằng thời gian của hợp đồng nên việc chấm dứt hợp đồng trước hạn gây thiệt hại nghiêm trọng cho bà. Từ đó, bà Phương yêu cầu tòa không chấp nhận yêu cầu của nguyên đơn và yêu cầu tòa tuyên hủy các thông báo của UBND thị xã Trảng Bàng (thông báo về việc bàn giao lại đất).... 

Xử sơ thẩm, TAND tỉnh Tây Ninh đã tuyên các hợp đồng kinh tế ký kết giữa nông trường với bà Phương vô hiệu, buộc bà Phương phải bàn giao lại cho UBND thị xã Trảng Bàng 55,5 ha đất, UBND được quyền sở hữu toàn bộ tài sản trên đất. Đồng thời, UBND phải có nghĩa vụ thanh toán giá trị tài sản trên đất cho bà Phương theo kết quả định giá là hơn 12.241.821.000 đồng... Không đồng ý bà Phương có đơn kháng cáo phúc thẩm. Tuy nhiên, ở phiên tòa này lại y án sơ thẩm buộc UBND thị xã Trảng Bàng có nghĩa vụ thanh toán cho bà Phương với số tiền 12.241.821.000 đồng (thực tế bà Phương nhận gần 12 tỷ đồng). Điều đáng nói hơn là ở phiên phúc thẩm này tòa ra quyết định mà không có mặt bà Phương (trước đó bà Phương có đơn vắng mặt do gia đình ở nước ngoài có tang). Bà Phương cho rằng đây là việc làm không công bằng, chưa hợp tình, hợp lý”.

Theo ý kiến của Luật sư Hà Hải (người bào chữa cho bà Phương) “phán quyết này của tòa cấp cao vượt quá yêu cầu khởi kiện của đương sự vì trước đó ở phiên sơ thẩm bà Phương không có yêu cầu bồi thường, đại diện UBND thị xã Trảng Bàng cũng không đồng ý bồi thường”. 

Trong khi vụ việc đang được các cơ quan trên xem xét, giải quyết thì ngày 26/5/2025 Chấp hành viên Cục thi hành án dân sự tỉnh Tây Ninh ban hành Quyết định về việc cưỡng chế chuyển giao quyền sử dụng đất số 18/QĐ-CTHADS. Sau đó ngày 26/5/2025, ban hành Thông báo di dời tài sản, vật dụng cá nhân để giao tài sản theo bản án tuyên số 421/TB-CTHDS. 

Kế tiếp là ngày 10/6/2025, Cục thi hành án dân sự tỉnh Tây Ninh ban hành Thông báo về việc cưỡng chế thi hành án số 442/TB-CTHADS về việc: “Áp dụng biện pháp cưỡng chế buộc bà Huỳnh Thị Lan Phương chuyển giao quyền sử dụng đất và tài sản gắn liền trên đất cho UBND thị xã Trảng Bàng, tỉnh Tây Ninh theo nội dung bản án tuyên, gồm: diện tích đất thực tế là 566.712,30 m2, tại các thửa số 28, 47, tờ bản đồ số 27 và thửa số 1,5,8,D2, tờ bản đồ số 34, tọa lạc tại ấp Bùng Binh, xã Hưng Thuận, thị xã Trảng Bàng, tỉnh Tây Ninh và giao cho UBND thị xã Trảng Bàng được sở hữu toàn bộ tài sản của bà Huỳnh Thị Lan Phương đã đầu tư trồng (cây trồng), xây dựng (các công trình xây dựng) gắn liền với đất theo kết quả kiểm đếm tại Biên bản khảo sát hiện trạng tài sản của đại diện Công ty Cổ phần Thẩm định giá ALPHA Việt Nam  ngày 11/01/2023 (kèm theo sơ đồ đất, biên bản khảo sát hiện trạng tài sản ngày 11/01/2023). Mặc dù trước đó, bà Phương có không dưới hai lần đơn gửi đến cơ quan chức năng có thẩm quyền đề nghị hoãn thi hành án nhưng không được xem xét. 

Người lao động rơi vào bế tắc

Những phán quyết này gây thiệt hại về kinh tế cho cá nhân bà Phương, đẩy nhiều hoàn cảnh gia đình công nhân ở nông trường cao su này rơi vào bế tắc. Theo chia sẻ của bà Nguyễn Thuận Ánh Phương, quê Vĩnh Long, là người gắn bó với mảnh vườn từ lúc cây cao su chưa “mở miệng”. Bà được bà Huỳnh Thị Lan Phương giao quản lý khu đất trồng cao su đang thu hoạch ổn định và có thể cho mủ hơn 10 năm nữa. Gia đình bà từ chồng cho đến 2 người con đang tuổi ăn học lên sống cùng cây cao su hàng chục năm qua. Với bà đó là nguồn sống duy nhất. Còn anh Nguyễn Quốc Sử (quê Bạc Liêu) có gần 20 năm làm ở vườn cao su bồi hồi: “Nghề cạo mủ cao su này cực nhọc nhưng có thu nhập ổn định. Cứ cạo đàng hoàng, vợ chồng và con cái có thu nhập ổn định cuộc sống”. Cũng nhờ khu cao su hơn 50 mẫu này đã cưu mang biết bao gia đình công nhân, thu nhập ổn định, con cái được ăn học đàng hoàng, nhưng giờ đây đứng trước nguy cơ không biết sống ra sao.

Từ một vụ việc tưởng chừng như đã tìm được tiếng nói chung lại “được” chính quyền địa phương đẩy đi xa, buộc phải ra tòa để giải quyết. Người khởi kiện không phải là bà Phương mà là UBND thị xã Trảng Bàng, Điều này khiến cho bà Phương bức xúc, nhưng với tinh thần cầu thị của một doanh nghiệp, một công dân hiểu và tuân thủ pháp luật, bà Huỳnh Thị Lan Phương chấp nhận bản thi hành án, chưa mấy thuyết phục này.

Bình luận