Chuyện mua vàng ngày vía Thần Tài và khoảng cách thế hệ về tiền bạc

Một cuộc trò chuyện giữa hai mẹ con sáng vía Thần Tài cho thấy khác biệt không nằm ở việc có mua vàng hay không, mà ở ký ức và trải nghiệm tài chính của mỗi thế hệ.

Sáng vía Ngày vía Thần Tài, mẹ nhắc tôi đi mua vàng sớm “kẻo mất lộc”. Tôi từ chối vì muốn dành tiền cho quỹ dự phòng. Câu hỏi của mẹ: “Giấy tờ sao chắc bằng vàng cầm trong tay?” khiến tôi chững lại.

Với mẹ, vàng là tài sản hữu hình, là chỗ dựa an toàn sau những biến động kinh tế từng trải qua. Mỗi chỉ vàng không chỉ để tích lũy mà còn để phòng khi biến cố, khỏi phải phụ thuộc vào ai. Vì thế, mua vàng ngày vía Thần Tài là thói quen gắn với cảm giác yên tâm thật sự.

Còn tôi, ở tuổi 40, nỗi lo lại khác: chi phí y tế, giáo dục, nguy cơ mất việc, đứt gãy dòng tiền. Thay vì mua vàng theo phong trào, tôi ưu tiên xây dựng quỹ khẩn cấp đủ chi tiêu 6–12 tháng, tiết kiệm tự động và phân bổ tài sản để giảm rủi ro.

Một cuộc nói chuyện trong bếp sáng ngày vía Thần Tài đã khiến tôi nhận ra: giữa tôi và mẹ không phải khác nhau ở chuyện mua vàng, mà khác nhau ở ký ức về tiền.
Chuyện mua vàng ngày vía Thần Tài và khoảng cách thế hệ về tiền bạc - Ảnh: internet

Sự khác biệt giữa hai mẹ con thực chất đến từ ký ức về tiền bạc. Mẹ sợ không có tài sản trong tay khi cần. Tôi sợ thiếu kế hoạch và mất kiểm soát tài chính. Cả hai đều muốn an toàn, chỉ khác cách tiếp cận.

Theo thời gian, tranh luận nhường chỗ cho sự thấu hiểu. Mẹ vẫn giữ vài chỉ vàng cho yên tâm. Tôi vẫn ưu tiên quỹ dự phòng. Vía Thần Tài giờ đây không còn là áp lực phải mua vàng, mà là dịp nhìn lại mục tiêu tài chính của mình.

Cuối cùng, điều cả hai hướng đến không phải là vàng hay sổ tiết kiệm, mà là sự an tâm cho gia đình – và mỗi thế hệ có một con đường riêng để chạm tới điều đó.

Bình luận