Chiều 12/3, Bộ Tư pháp tổ chức Hội nghị tham vấn về hồ sơ chính sách dự thảo Luật Hòa giải ở cơ sở (sửa đổi).
Bộ Tư pháp đã đề xuất 5 nhóm chính sách lớn để đưa vào dự thảo Luật sửa đổi gồm: Hoàn thiện cơ chế lựa chọn và nâng cao trách nhiệm của đội ngũ hòa giải viên ở cơ sở; Xác định rõ địa vị pháp lý, quyền và nghĩa vụ của người được mời tham gia hòa giải; Nâng cao giá trị pháp lý của kết quả hòa giải thành; Thúc đẩy ứng dụng công nghệ thông tin trong công tác hòa giải; Phân định rõ và đề cao trách nhiệm của các cơ quan, tổ chức trong công tác hòa giải ở cơ sở.
Dự thảo Luật Hòa giải ở cơ sở (sửa đổi) bổ sung quy định các bên có quyền yêu cầu TAND có thẩm quyền công nhận kết quả hoà giải thành.
Nội dung dự thảo nêu rõ quyền của các bên trong tố tụng khi đạt được sự hòa giải thành, theo đó các bên có thể đề nghị TAND có thẩm quyền ra quyết định công nhận kết quả hoà giải thành. Quy định này nhằm thiết lập cơ chế để kết quả hòa giải do các bên thỏa thuận được chuyển thành văn bản có giá trị pháp lý do TAND công nhận.
Theo Phó Cục trưởng Cục PBGDPL&TGPL Ngô Quỳnh Hoa, để nâng cao giá trị pháp lý của kết quả hòa giải thành, hồ sơ chính sách dự thảo Luật Hòa giải ở cơ sở (sửa đổi) bổ sung chính sách “khuyến khích các bên tham gia hòa giải yêu cầu Tòa án ra quyết định công nhận kết quả hòa giải thành”; bổ sung quyền “yêu cầu TAND có thẩm quyền công nhận kết quả hòa giải thành”; “yêu cầu hòa giải viên lập văn bản hòa giải sau khi kết thúc hòa giải”.
Các bên có quyền yêu cầu hòa giải viên lập văn bản hòa giải thành hoặc hòa giải không thành để phục vụ cho mục đích của mỗi bên.
Trường hợp đạt được thỏa thuận thì văn bản hòa giải thành là căn cứ để các bên thực hiện thỏa thuận hòa giải thành và yêu cầu TAND có thẩm quyền công nhận kết quả hoà giải thành.
Trường hợp không đạt được thỏa thuận, văn bản hòa giải không thành có thể là một trong những tài liệu để các bên sử dụng vào quá trình đề nghị cơ quan nhà nước có thẩm quyền giải quyết vụ việc.
Từ góc độ thủ tục, quy định này đặt ra mối liên hệ giữa cơ chế hòa giải ở cơ sở và hệ thống tòa án, khi cho phép kết quả hòa giải ngoài tòa được chuyển đổi thành quyết định do TAND công nhận.
Điều này hướng tới việc tăng cường hiệu lực pháp lý của các thỏa thuận hòa giải thành, đồng thời bảo đảm quyền lợi, nghĩa vụ của các bên theo thỏa thuận.
