028.38225933 (Hotline) - 028 3822 1188 (FM 95.6) - 028 38291 357
dai-hoi-dai-bieu-hcm
Điện thoại: 028.38225933 - 028.38225934
Đường dây nóng bạn nghe đài: 028.3891 357 - 0948747571
Sự kiện:  Tâm sự

Có lẽ Mẹ đã buồn rất nhiều vì sự vô tâm của con, xin lỗi mẹ!

(VOH) - Tiền Mẹ gửi ra đều mỗi tháng con chê ít, con điện về giục Mẹ gửi thêm nhưng con đâu biết rằng đó là những đồng tiền “đổ mồ hôi sôi nước mắt” Mẹ phải làm việc cật lực cho người ta...

CON XIN LỖI MẸ

Mẹ kính yêu của con!

Đây là lần đầu tiên con viết về Mẹ. Con không biết phải bắt đầu từ đâu? Nhưng con viết bởi tấm lòng của con dành cho Mẹ đang trỗi dậy trong người. Con muốn mình phải thật lòng viết nên những suy nghĩ, hành động, việc làm của con đối với Mẹ bấy lâu mà con thấy mình có lỗi và cần được Mẹ tha thứ.

Con không thể trực tiếp nói với Mẹ vì con sợ Mẹ phải tổn thương nhiều. Sang một năm mới rồi con muốn tự nhìn nhận lại mình thật nhiều Mẹ ạ!

Mẹ có biết không? Con thường thức khuya đến tận ba hoặc bốn giờ sáng chỉ để xem trận bóng đá hay nói chuyện bâng quơ với một vài đứa bạn lần đầu quen biết nhưng chưa bao giờ con ngồi lại tâm sự cùng Mẹ mỗi lần đi học xa về. 

voh.com.vn-tam-su-0

Đây là lần đầu tiên con viết về Mẹ. Con không biết phải bắt đầu từ đâu? Nhưng con viết bởi tấm lòng của con dành cho Mẹ đang trỗi dậy trong người (Nguồn ảnh: Internet)

Mỗi lần về thăm nhà, con mặc kệ mọi chuyện, con ít khi nấu được một bữa cơm của đứa con xa quê khi Ba Mẹ chưa làm về, con quan tâm đến mấy đứa bạn ở quê nhiều hơn.

Nghỉ được hai ngày con lại dành hai ngày đó để đi chơi cùng chúng nó. Mẹ bảo con chở đi đâu đó? Con ậm ừ cho có rồi sáng mai lại ngủ lì để Mẹ không bảo nữa, con hứa với đứa bạn mai đi uống café là chợt vùng mền dậy ngay sợ nó chờ.

Ngày con lên đường đi học, Mẹ thấy con đi bộ đón xe vất vả, Mẹ mượn xe đạp chở con lên, con chê xe đạp cũ đi trên đường mấy bạn cười cho. Mẹ thấy con như vậy liền mượn xe khác cho bằng được.

Tại sao vậy Mẹ! Tại sao Mẹ lại nuông chiều con thế! Chính Mẹ đã dạy con rằng: “Làm người phải sống thật với chính mình”. Sao Mẹ không quát con lúc đó, Mẹ làm như vậy thì giờ đây con thấy mình có lỗi vô ngần.

Mỗi lần về quê rồi lên lại thành phố chỉ có Mẹ tiễn con, bạn bè làm gì có ai đến. Mẹ căn dặn đủ điều khi con ra thành phố học, con thấy mệt mỏi vì lời Mẹ dặn rồi ậm ờ qua loa, để rồi giờ đây con thấy mình vỡ lẽ những lời căn dặn ấy là vô giá.

Tiền Mẹ gửi ra đều mỗi tháng con chê ít, con điện về giục Mẹ gửi thêm nhưng con đâu biết rằng đó là những đồng tiền “đổ mồ hôi sôi nước mắt” Mẹ phải làm việc cật lực cho người ta dù trời nắng hay mưa.

Ngày 20/10 hay ngày 8/3, con dành những nụ cười tươi của mình, những bó hoa đẹp nhất cho những người bạn gái con quen nhưng con chưa bao giờ dành những điều đó cho Mẹ, ngay cả ngày sinh nhật của Mẹ cũng vậy. Con chưa bao giờ cười tươi như vậy! Con chưa bao giờ tặng một bó hoa nào cả!

Con chưa bao giờ gọi điện cho Mẹ dù con biết rằng khi Mẹ nghe được những lời nói của con trong những ngày đó, không cần lời chúc đâu Mẹ cũng vui nhiều rồi.

Con biết điều đó, con thật là tệ quá! Con khóc, con trách mình nhiều lắm. Nhiều lần con hứa sẽ thay đổi nhưng không được.

Tại sao con lại không thể can đảm mở lời chúc mừng Mẹ? Tại sao con lại như vậy khi xung quanh bạn bè con đều làm được? Có lẽ tính con nhút nhát hay vì tình yêu thương của con dành cho Mẹ đã để cho một ai khác lấy đi?

voh.com.vn-tam-su-1

Ngày 20/10 hay ngày 8/3, con dành những nụ cười tươi của mình, những bó hoa đẹp nhất cho những người bạn gái con quen nhưng con chưa bao giờ dành những điều đó cho Mẹ (Nguồn ảnh: Internet)

Con ra Đà Nẵng học, cứ cách một hai ngày Mẹ gọi hỏi thăm sức khỏe con, Mẹ hỏi con học hành ra sao? Con trả lời cho xong chuyện rồi tắt máy, con bảo con học bài, con phải đi học thêm. Trong khi đó, con lại ngồi rảnh rỗi uống café, xem phim cùng mấy đứa bạn. Con nói chuyện rồi cười vui vẻ nhưng con đâu biết rằng Mẹ phải lo lắng ở quê nhà.

Giờ đây con thấy thiếu lời hỏi thăm của Mẹ mỗi ngày. Có phải Mẹ giận con rồi không? Mẹ à! Xin Mẹ đừng giận, con đã biết lỗi mình rồi! Con sợ một mai đây sẽ không còn có cơ hội được nghe lời Mẹ dặn và sự quan tâm của Mẹ dù muốn thế nào đi chăng nữa.

Con hứa với Mẹ trước khi lên đường nhập học là sẽ cố gắng học tập tốt, Mẹ bảo: “Học tốt vào rồi kiếm cái bằng khá mà đi làm, ba Mẹ phải khổ nhiều rồi. Ba Mẹ không được bằng người ta nên giờ đây phải lao động bằng sức của mình, con thì khác nên gắng học vào”.

Nhưng Mẹ có biết con đã không làm được, con không hoàn toàn làm chủ được bản thân mình để rồi ăn chơi lêu lổng với bạn bè. Càng ngày sức học của con hoàn toàn kém, nhiều khi con phải chuẩn bị tâm lý cho việc học lại.

Con đau khổ vì tình cảm của con không được đáp trả, con khóc, con lăn mình vào những đêm thức trắng triền miên để suy nghĩ về những gì mình phải chịu đựng. Con đâu biết rằng, thân thể con, đôi mắt của con, tất cả những gì con có là do Mẹ cho con, con đau khổ rồi dày vò mình mà không chú ý đến nỗi đau của Mẹ. 

Con không khóc cho những nỗi niềm của Mẹ, con không chia sẻ với những buồn vui với Mẹ trong công việc. Tại sao con lại có thể dễ dàng vấp ngã và phải khóc vì những tổn thương đầu đời. Con có lỗi với Mẹ lắm!

Mẹ ơi! Con biết Mẹ yêu và thương con nhiều lắm dù con làm gì có lỗi đi chăng nữa. Mẹ ơi! Xin đừng im lặng, xin Mẹ hãy trách phạt con vì như vậy con mới thấy mình vẫn là con yêu của Mẹ. Sang năm mới này con hứa sẽ thay đổi mình, con sẽ gọi điện về hỏi thăm Mẹ thường xuyên, con sẽ về quê và thăm Mẹ vào những bữa cuối tuần con được nghỉ, con sẽ kể cho Mẹ nghe những điều con con chất chứa trong lòng bấy lâu mà giờ đây con mới can đảm viết nên thành lời.

Mẹ ơi! Con xin lỗi Mẹ rất nhiều, nhiều hơn những gì có thể đong đếm được. Con yêu Mẹ nhiều.

- Một lá thư từ bạn Nguyễn Văn Luân -

Nghe lại câu chuyện qua giọng đọc Xuân Nghĩa, Kim Liên tại đây!

Theo dõi Chuyên mục LỜI CHƯA NÓI trong chương trình ĐÊM THÀNH PHỐ từ 19h00 - 21h00 trên sóng FM95.6MHz VOH và FM90 Hà Nội 

Xin lỗi bản thân vì đã từng đối xử với mày thật tệ!: Xin lỗi vì từng là một kẻ nhu nhược, yếu đuối, sống cho cảm xúc của người khác, để người khác xem đó là nghĩa vụ mà mình phải làm cho họ, khép mình chịu đựng không nói ra...
Nếu một ngày bố mẹ già đi, liệu con có đủ bao dung và nhẫn nại?: Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vung vãi… Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay cả đến cái ăn cái mặc… Xin con hãy bao dung!