buitruonglinh dành 3 từ để miêu tả năm 2025 đầy rực rỡ của mình là sự chuẩn bị, mục tiêu và hy vọng. Câu trả lời này không hề có sự bốc đồng của một người vừa bước ra ánh đèn sân khấu rực rỡ, cũng không mang màu men say chiến thắng. Nó giống như cách anh đã và đang bước đi trên con đường âm nhạc của mình: lặng lẽ, chắc chắn, và luôn để mọi thứ diễn ra đúng nhịp.
Thành quả của Anh Trai Say Hi 2025 là quả ngọt của quá trình chuẩn bị sẵn sàng
Không ai bước vào một cuộc thi âm nhạc lớn mà không mong có kết quả tốt. buitruonglinh cũng vậy. Nhưng với anh, mong muốn ấy không xuất phát từ khát khao thắng thua, mà từ một nguyên tắc nghề nghiệp của cá nhân mình là một khi đã tham gia thì phải tôn trọng cuộc chơi, tôn trọng khán giả đang dõi theo mình.
Anh Trai Say Hi 2025 mở ra một bước ngoặt đặc biệt trong hành trình làm nghề của buitruonglinh. Ở đó, anh không chỉ được nhìn thấy nhiều hơn, mà còn được thử thách nhiều hơn trong cách trình diễn, trong khả năng giao tiếp với khán giả, trong việc đứng chung sân khấu với những cá tính rất khác nhau.

Trước chương trình, khán giả quen với một buitruonglinh đứng yên, hát và để cảm xúc dẫn đường. Sau chương trình, anh bắt đầu nói nhiều hơn, kể nhiều hơn, thậm chí nhảy, một điều mà chính anh cũng không nghĩ mình sẽ làm làm được và giờ nó trở thành sở thích của anh.
Danh hiệu Á quân của Anh Trai Say Hi 2025 là kết quả được rõ ràng nhất cho sự dấn thân của mình, nhưng khi nói về điều lớn nhất mình nhận được, buitruonglinh lại nhắc đến một thứ không phải hữu hình chính là tình yêu thương.
Những đoạn clip được chia sẻ, những bài hát được chú ý, những màn trình diễn gây được tiếng vang, những khán giả lần đầu gọi đúng tên anh, tất cả cộng lại thành một cảm giác được nhìn nhận. Với một người làm nhạc vốn không thiên về trình diễn, đó là sự ghi nhận có ý nghĩa không nhỏ.
Concert Anh Trai Say Hi là một trong những khoảnh khắc đậm nét nhất của hành trình ấy. Đứng trên sân khấu lớn, bên dưới là biển người sẵn sàng hát theo, sẵn sàng tương tác chung với mình, buitruonglinh thừa nhận đó là cảm giác “rất tuyệt vời”.

Nhưng ngay cả trong khoảnh khắc ấy, mong muốn của anh vẫn không hề phóng đại: sau này, dù có sân khấu riêng hay không, chỉ cần bên dưới là những người yêu thương mình, anh vẫn sẵn sàng hát. Số lượng, với anh, chưa bao giờ là điều quyết định.
Ít ai biết rằng, Anh Trai Say Hi 2025 không phải một cú nhảy liều lĩnh. Trước khi đồng ý tham gia, buitruonglinh đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc thích nghi, cho việc đứng trong những cấu trúc biểu diễn mới. Anh xem chương trình như một bài kiểm tra nghiêm túc, nơi năng lực sân khấu được đo lường, mài giũa và mở rộng. Và có lẽ chính sự chuẩn bị đó đã giúp anh đứng vững giữa một cuộc chơi nhiều áp lực.
buitruonglinh - cái tên không dấu và hành trình đi tìm tiếng nói riêng
Trong thời đại mà nghệ danh ngoại quốc gần như trở thành lựa chọn phổ biến của nghệ sĩ trẻ, buitruonglinh lại giữ nguyên tên thật của mình. Một cái tên viết liền, không dấu - buitruonglinh - cái tên ấy giống như một chữ ký khẳng định bản sắc nghệ thuật của chính anh.
Anh từng nghĩ về việc đặt một cái tên nào đó “cho thật kêu”, nhưng rồi anh ngẫm nghĩ lại. Tại sao phải tạo một lớp vở bọc cho con người nghệ sĩ của mình rồi phải trở về với tên thật sau một ngày dài. Tại sao mình không thể yêu âm nhạc bằng chính cái tên mình mang mỗi ngày? Với buitruonglinh , không có ranh giới giữa con người đời thường và con người nghệ sĩ. Âm nhạc, vì thế, không phải vai diễn mà anh phải mang mà chính là bản ngã, là con người thật của anh.

Niềm đam mê âm nhạc đến với buitruonglinh từ rất sớm, sớm đến mức ký ức cá nhân không còn lưu giữ nổi. Mẹ kể rằng, từ khi còn trong bụng, anh đã được nghe nhạc. Lớn lên trong một gia đình yêu nghệ thuật, cậu bé Bùi Trường Linh thích hát, nghe nhạc liên tục, và có thể nghe đi nghe lại một ca khúc chỉ vì thấy nó hay. Sự cộng hưởng từ gia đình và cảm xúc cá nhân ấy dần hình thành nên một con người sống nhiều bằng cảm giác.
Bước ngoặt đến khi gia đình anh chàng chuyển từ Hà Nội vào TPHCM. Với mong muốn dành tặng điều gì đó cho ngôi trường của mình, anh viết ca khúc đầu tiên. Trước đó, anh chỉ là một người thích hát nhạc của người khác. Sau ca khúc ấy, việc sáng tác không còn là thử nghiệm, mà trở thành con đường.
buitruonglinh nghe đủ mọi thể loại: pop, R&B, nhạc Việt, nhạc quốc tế, âm nhạc Nhật, Hàn, Trung. Với anh, thể loại không phải là giới hạn, mà là kho tàng để có thể diễn đạt cảm xúc.
Với buitruonglinh, một bài nhạc được viết nhanh hay chậm không quan trọng, quan trọng là cảm xúc tại thời điểm đó đủ sâu hay chưa. “Nếu không có cảm xúc, mình không biết viết nhạc kiểu gì”, cảm xúc chính là châm ngôn và bản chất âm nhạc của buitruonglinh.
Tư duy âm nhạc độc đáo và hành trình làm nghề đầy sáng tạo
Nói về âm nhạc của mình, buitruonglinh không dùng những khái niệm lớn. Anh ví nó như một cây xúc xích nướng. Nếu như trước đây nó chỉ là một cây xúc xích ăn với tương ớt, thì hiện tại nó đã có thêm nhiều topping để lựa chọn. Phô mai, bột chiên, lựa chọn nhiều hơn, nhưng lõi vẫn vậy. Và quan trọng nhất: phải hợp khẩu vị. “Âm nhạc của buitruonglinh vẫn là của buitruonglinh thôi nhưng nó sẽ đặc sắc hơn”, anh thẳng thắng nhận định.
Với tuy duy làm nghề rõ ràng, buitruonglinh không coi sự đa dạng và mong muốn thay đổi trong âm nhạc của mình là cuộc thử nghiệm mạo hiểm để tìm đúng hoặc sai. Với anh, đó là sự tận hưởng về cả cảm xúc lẫn nghệ thuật. Với buitruonglinh khi viết nhạc là thích gì thì viết nấy, miễn là trung thực với cảm xúc của mình.
Tuy vậy, là một nghệ sĩ việc mong muốn kahsn gải đón nhận của mình là điều tất yếu. buitruonglinh thừa nhận nỗi sợ sản phẩm không được đón nhận là điều ai cũng có. Nhưng thành công, trong cách nghĩ của anh, không nằm ở số liệu. Một bài hát có thể không phổ biến, nhưng nếu nó chạm đúng vào ai đó, đúng lúc họ cần, thì đó đã là thành công. Tiêu chí cuối cùng để một ca khúc ra mắt, với anh, là nó phải thuyết phục được chính mình.

Trong máy của buitruonglinh hiện tại có hơn 320 bản demo. Con số ấy không phải để khoe năng suất, mà cho thấy sự khắt khe. Không phải bài nào viết ra cũng được phát hành. Chỉ khi anh cảm thấy mình đã khai thác đủ sâu, đã thực sự yêu ca khúc đó, anh mới để nó đến với khán giả. “Mình không thích thì làm sao mong khán giả thích”, với anh nó như một nguyên tắc làm nghề.
Sau một năm 2025 sôi động và rực rỡ, kế hoạch 2026 của buitruonglinh vẫn xoay quanh âm nhạc. ANh hứa hẹn sẽ đem đến một con người mới, âm nhạc mới, những sự hợp tác mới, và cả phong cách mới.
Khi nghĩ về 5 hay 10 năm nữa, buitruonglinh không nói về đỉnh cao hay một thành tựu nào đó. Điều anh mong chỉ là những bài hát hôm nay của mình vẫn còn được khán giả đón nhận và đồng cảm. Bởi với anh, một ca khúc có giá trị nghe lại lâu dài mới thực sự là một ca khúc tốt.
Giữa một thị trường âm nhạc luôn hối hả, buitruonglinh lựa chọn đi chậm, đi chắc, và đi bằng chính bản ngã của bản thân mình. Có thể đó không phải con đường ồn ào nhất. Nhưng là con đường đủ bền để những bài hát và người viết ra chúng ở lại lâu hơn “một mùa giải”.


