![]() |
| Ảnh min họa. |
Thực ra việc không đọc nổi tên thuốc trong đơn…xưa lắm rồi.
Việc này kéo dài cả thế kỷ nay. Tôi nhớ lại, năm 1942, lúc sinh sống ở Hà nội,
gia đình bên cạnh có bà cụ bệnh nặng, không biết là bệnh gì liền mời bác sĩ Lê
Tấn đến tận nhà khám bệnh kê thuốc. Người nhà đến 6 nhà thuốc trong thành phố
mua. Toa thuốc có 5 loại, chỉ mua được 3, còn 2 các nhà thuốc đều lắc đầu không
có. Người con trai trưởng anh Trần Trọng Hiếu, năm đó học đệ tứ phải chạy đến
hai phòng mạch của các bác sĩ khác nhờ đọc hộ. Hai bác sĩ này cũng chào thua
không đọc nổi, anh đành đến nhà bác sĩ Lê Tấn nhờ viết lại. Đơn thuốc mới, giúp
gia đình mua đủ các loại thuốc bác sĩ kê lại. Anh cười như mếu: bác sĩ này đọc
đơn của bác sĩ khác không được, làm sao các cô bán thuốc trình độ lớp nhì đoán
được.
Tôi xin kể mẩu chuyện thứ hai: năm 1974, đang lang thang trên đường phố
Lạng Sơn bỗng có tiếng gọi giật lại, này anh xem dùm em cái này. Chị đưa ra một
đơn thuốc nhờ tôi đọc hộ, chị bảo: thuốc có 6 loại, nhà thuốc quốc doanh chỉ bán
cho 3 loại, còn nữa họ bảo không đọc được. Tôi căng mắt dưới ánh sáng mặt trời,
không thể nào đọc nổi (thời đó bệnh viện cấp đơn thuốc, ra tiệm mua, lấy hóa đơn
về cơ quan thanh toán, chứ chưa có thẻ bảo hiểm như bây giờ) Tôi đành phải cùng
chị quay trở lại bệnh viện, năn nỉ bác sĩ kê lại đơn thuốc viết thật rõ ràng.
Còn việc sau đây mới xảy ra ngày 24/7/2013: ngồi trước phòng khám, cạnh tôi là
cụ già 84 tuổi, cụ cho biết cụ bị bệnh tim mạch, cao huyết áp hơn 30 năm nay,
phải uống thuốc thường xuyên, mỗi tháng một lần đến bệnh viện khám bệnh lấy
thuốc, không mất tiền, bảo hiểm chi 100%. Đơn thuốc lần nào cũng giống nhau,
thỉnh thoảng có thay thế thuốc cùng chủng loại, tác dụng như nhau. Nhưng nhà ông
ở xa, mỗi lần đi khám tiền taxi đi về mất gần 300 nghìn mà đơn thuốc cũng xấp xỉ
chừng ấy tiền, già rồi, sức yếu, đi lại rất mệt, tốt nhất là đi mua về uống. Lần
đầu đưa sổ khám bệnh cho người nhà ra tiệm thuốc mua chỉ mua được 6/8 loại thuốc
kê trong y bạ vì hai loại không mua được vì tiệm thuốc không đọc nổi chữ bác sĩ.
Ông cười móm mém bảo, rút kinh nghiệm, các lần sau uống hết thuốc mình giữ lại
vỉ đã uống, cứ thế là mua được hết.
Tôi đưa ra nhiều việc mình đã gặp để mọi người thấy bác sĩ kê đơn, bệnh nhân
không đọc nổi là đã có từ lâu, nó xảy ra khắp nơi chứ chẳng riêng gì ở những
thành phố lớn.
Hiện nay ở Hà nội, Sài Gòn và một số thành phố, số ít bệnh viện đã triển khai
thực hiện kê toa thuốc bằng điện tử (máy vi tính) cho bệnh nhân, tránh được việc
bán nhầm thuốc gây sốc phải đưa người bệnh đi cấp cứu như đã từng xảy ra. Tôi
biết việc ghi đơn thuốc bằng máy tính chưa thể thực hiện trên toàn quốc vì nhiều
bệnh viện ở vùng sâu vùng xa không đủ kinh phí đầu tư. Ở những bệnh viện này,
bệnh nhân chỉ muốn các bác sĩ khi ghi đơn viết rõ từng chữ cho thật dễ đọc. Và
mỗi lần họp giao ban, chúng tôi mong, lãnh đạo bệnh viện nhắc nhở việc rèn luyện
chữ viết rõ ràng
Đơn thuốc cần viết rõ từng chữ để nhà thuốc không đọc nhầm, không đọc được gây
hậu quả không đáng có. Đó là nguyện vọng của người bệnh ở khắp nước! Tốt nhất là
kê đơn bằng máy vi tính.


