Ôm con nhỏ tháo chạy trước cú 'lật mặt' của chồng

Ngày đó, trong mắt tôi, anh là một người đàn ông hiền lành, chịu thương chịu khó và cực kỳ hiếu thảo. Không ngờ, anh lại là một “mama boy” chính hiệu.

Tôi năm nay sắp 30 tuổi, vừa sinh con trai đầu lòng được hơn 3 tháng. Đáng lẽ trong khoảng thời gian nghỉ thai sản này, tôi phải được nâng niu trong vòng tay gia đình, thì giờ đây, tôi lại đang ôm con chạy về quê ngoại trong nỗi tủi hờn và bế tắc. Mọi bi kịch bắt nguồn từ sự nhu nhược của người đàn ông mà tôi gọi là chồng.

Chồng bằng tuổi tôi, làm nghề tài xế. Chúng tôi quen nhau qua một chương trình giao lưu trên đài phát thanh, tìm hiểu ròng rã 2 năm trời mới quyết định về chung một nhà. Ngày đó, trong mắt tôi, anh là một người đàn ông hiền lành, chịu thương chịu khó và cực kỳ hiếu thảo. Không ngờ, anh lại là một “mama boy” chính hiệu.

Sau khi cưới, vợ chồng tôi dắt díu nhau vào Nam lập nghiệp, công ty yêu cầu anh phải đóng 15 triệu đồng tiền thế chân. Lúc đó hai đứa đều trắng tay, tôi đành muối mặt về vay mẹ đẻ để lo cho công việc của chồng.

Sau này có lương, vợ chồng tôi tằn tiện, chắt bóp gửi tiền về trả nợ cho mẹ. Đáng lẽ là một người chồng, anh phải đứng ra giải thích rõ ràng mọi chuyện để ba mẹ mình hiểu. Thế nhưng, anh lại chọn im lặng.

Chính sự im lặng ấy đã gieo vào đầu mẹ chồng một suy nghĩ đầy ác cảm. Bà đinh ninh rằng con dâu bòn rút, vơ vét mang về cho nhà mẹ đẻ, không thèm đoái hoài gì đến nhà chồng. Từ đó, ác cảm bà dành cho tôi mỗi ngày một lớn dần.

Ngày tôi sinh con, thằng bé là cháu đích tôn nên gia đình chồng cưng chiều ra mặt. Nhưng điều đó không tỷ lệ thuận với cách họ đối xử với tôi. Sau khi ở cữ nhà đẻ được 1 tháng, tôi bồng con về quê chồng sống. Khi bước chân vào nhà, tôi như rơi vào một thế giới xa lạ và hoàn toàn bị cô lập.

Mỗi khi có mặt tôi, mẹ chồng và mọi người lại xúm vào nói chuyện rôm rả bằng tiếng dân tộc. Tôi ngồi đó như một kẻ câm điếc, ngơ ngác và tủi thân. Họ chỉ dùng tiếng Việt khi cần sai vặt hoặc chửi mắng tôi.

Con tôi hay quấy khóc, lại ti đêm liên tục nên sáng ra tôi thường thức dậy khá trễ, khoảng 5 rưỡi hoặc 6 giờ. Thay vì xót con dâu thức đêm chăm cháu, mẹ chồng lại đứng giữa nhà mắng mỏ tôi bằng những lời lẽ nặng nề. Thậm chí, khi tôi mới sinh được 2 tháng, vết thương còn chưa lành hẳn, bà đã ép tôi ra giếng tự giặt quần áo bằng nước lạnh.

Một lần, chị dâu ghé tai tôi, nhỏ to rằng mẹ chồng đã lén cho chồng uống “bùa” để anh mãi nghe lời mẹ mà hắt hủi vợ. Xâu chuỗi lại, tôi rùng mình nhớ đến khoảng thời gian còn ở miền Nam. Mẹ chồng từng nấu một thứ nước kỳ lạ rồi ép chồng tôi uống, dù anh chẳng ốm đau bệnh tật gì. Khi tôi gặng hỏi, anh gạt phắt đi và trừng mắt mắng tôi.

Chưa hết, chị dâu còn tiết lộ, trước đây chính mẹ chồng đã dồn ép, xúi giục chú út bỏ thím út để cưới người khác, chỉ vì muốn kiếm một người vợ có thể sinh con nối dõi.

Nỗi sợ hãi tột độ bủa vây lấy tôi. Tôi hoảng loạn nghĩ rằng sớm muộn gì mình cũng sẽ trở thành nạn nhân tiếp theo, bị tống cổ ra khỏi nhà một khi họ đã có được đứa cháu đích tôn.

Không thể chịu đựng thêm những ngày tháng bị đày đọa cả thể xác lẫn tinh thần, cách đây 10 ngày, nhân lúc mọi người trong nhà đi vắng, tôi vơ vội vài bộ quần áo, ôm đứa con trai đỏ hỏn chạy về nhà ngoại. Mẹ ruột tôi đang ốm đau bệnh tật, chẳng thể giúp đỡ được gì nhiều. Nhưng ít nhất, ở đây tôi không còn cảm thấy mình là người thừa.

Tôi những tưởng chồng sẽ xót xa và đi tìm và bảo vệ mẹ con tôi. Nào ngờ, anh gọi điện hăm dọa với giọng điệu lạnh lùng, thách thức nếu tôi không tự bồng con quay lại, anh sẽ kéo người lên tận nhà ngoại để cướp con.

voh-om-con-nho-thao-chay-1
Từ ngày về làm dâu, mẹ chồng luôn hoạnh họe, soi mói tôi đủ điều - Ảnh minh họa: Chat GPT

Và đau đớn hơn khi tôi phát hiện anh đã âm thầm làm đơn nghỉ việc rồi rút lại khoản tiền thế chân mà không bàn bạc với vợ hay đưa cho tôi lấy một đồng. Đó là tiền mồ hôi nước mắt của mẹ tôi, vậy mà anh ngang nhiên giữ lấy.

Trái tim tôi giờ đây đã nguội lạnh. Tôi thực sự không biết mình có nên viết đơn ly hôn để giải thoát bản thân khỏi người chồng bạc bẽo này hay không?

Góc nhìn từ chuyên gia:

Chào bạn!

Người đàn ông của bạn không hẳn là một kẻ tàn ác, mưu mô từ trong bản chất. Điểm yếu chí mạng của anh ta chính là sự nhu nhược. Vì quá nể sợ mẹ, anh ta đánh mất đi bản lĩnh của một người đàn ông và không dám đứng ra bảo vệ vợ.

Nút thắt lớn nhất của bi kịch này là sự thiếu minh bạch về tiền bạc, khiến mẹ chồng nảy sinh hoài nghi và cho rằng bạn đang bòn rút tiền của con trai đem về nhà ngoại. Việc bạn cần làm là tìm một cơ hội để ba mặt một lời, thưa chuyện đàng hoàng với gia đình chồng về nguồn gốc số tiền đó, từ đó hóa giải mâu thuẫn. 

Về những lời đồn thổi ma mị, bạn hãy gạt ngay ra khỏi đầu. Đó là những thứ mơ hồ, không có căn cứ thực tế, chỉ khiến bạn thêm sợ hãi. Thay vào đó, hãy chấn chỉnh lại thái độ của mình. Dù có giận dữ, uất ức đến mấy, bạn cũng không nên dùng những lời lẽ thiếu tôn trọng với chồng, bởi đó là chất xúc tác khiến hôn nhân nhanh chóng đổ vỡ.

Đừng biến cuộc hôn nhân thành một chiến trường “ai thắng ai thua”, cũng đừng trút mọi hận thù với mẹ chồng lên đầu chồng. Các bạn vừa đón một thiên thần nhỏ kháu khỉnh và đứa trẻ ấy vô tội, bé cần cả cha lẫn mẹ.

Hãy dẹp bỏ sự tự ái, bình tĩnh mở lời yêu cầu một cuộc nói chuyện nghiêm túc với chồng. Khi những hiểu lầm được tháo gỡ và anh ấy nhận ra cái sai của mình, hai vợ chồng hoàn toàn có thể hàn gắn và thỏa thuận ra ở riêng để giữ gìn một mái ấm trọn vẹn cho con trẻ.

Bình luận