
Vỡ nợ, vợ ôm con bỏ đi cùng câu nói cạn tình
Vợ tôi là người phụ nữ vô tâm, luôn hờ hững với mọi lo toan của chồng. Bất cứ khi nào tôi bàn bạc chuyện làm ăn, cô ấy đều gạt phắt đi.

Vợ tôi là người phụ nữ vô tâm, luôn hờ hững với mọi lo toan của chồng. Bất cứ khi nào tôi bàn bạc chuyện làm ăn, cô ấy đều gạt phắt đi.

Ngày mới cưới, tôi vô tình nghe người cùng xóm xì xào bàn tán về mối tình khắc cốt ghi tâm của chồng.

Mười năm trước, ở độ tuổi đẹp nhất của tuổi trẻ, tôi bước lên xe hoa với người đàn ông hơn mình 18 tuổi.

Cuộc đời tôi từ lúc sinh ra dường như đã được lập trình sẵn cho những chuỗi ngày gieo neo, cào cấu với đất đai để sinh tồn.

Tôi từng nghĩ đàn ông có một khoản tiền phòng thân cũng chẳng sao, miễn là anh vẫn có trách nhiệm với vợ con. Nào ngờ, tôi đã quá chủ quan.

Tám năm ròng rã làm mẹ đơn thân, tôi cắn răng bám víu vào công việc tạp vụ lau dọn cho một công ty bất động sản để nuôi hai đứa con.

Tôi từng ngỡ cuộc đời mình như thế là viên mãn. Thế nhưng, người đàn ông chung chăn gối với tôi lại là một kẻ dối trá, mang nợ tình ái.

Ai cũng nghĩ nhà anh neo người, anh lại hiền lành, cưới về tôi chắc chắn sẽ được sống những ngày hạnh phúc, nào ngờ...

Suốt 10 năm trời, anh cặp kè hết cô này đến cô khác. Cứ xong một mối tình kéo dài 1 - 2 năm, anh lại tìm người mới.

Chồng tôi làm nghề tài xế, mang vẻ ngoài tử tế nhưng bên trong lại là một kẻ nghiện cờ bạc và gái gú.

Tính tôi hay càm ràm, cộng thêm việc mẹ chồng ở quê thỉnh thoảng khích bác, có lẽ đã khiến anh ngày càng cảm thấy ngột ngạt.

Tôi cứ ngỡ cuộc sống cứ mãi êm đềm như thế. Nào ngờ, khoảng một năm trước, tôi bắt đầu thấy anh có những dấu hiệu bất thường.

Ở cái tuổi gần đất xa trời, khao khát có một đứa con trai nối dõi khiến chồng tôi quên đi khó khăn trước mắt.

Trong lúc khốn khó, chồng tôi đã xách vali bỏ về quê nội, để lại bốn mẹ con tôi lay lắt trong căn phòng trọ chật chội, tồi tàn.

Mẹ tôi không biết chữ, hay cáu gắt và thường xuyên lớn tiếng la mắng chồng con. Ngày trước, tôi từng giận bà vì sự cộc cằn ấy.

Chỉ cần nghe tiếng xe máy ngoài đầu hẻm, tiếng bước chân đi ngang qua cửa phòng, tôi lại hoảng loạn đến mức không dám thở mạnh.

Mười lăm năm làm vợ, tôi luôn sống với tâm thế của một người đàn bà an phận, quán xuyến việc nhà để chồng yên tâm… ngoại tình.

Là một người đàn bà đã qua một lần đò, mang theo hai đứa con riêng, tôi lại được một người đàn ông độc thân, tử tế cầu hôn.

Cuộc đời tôi đúng là một vở kịch bi hài. Từng chết đi sống lại vì bị phản bội, cuối cùng tôi lại trở thành kẻ cướp chồng của người khác.

Tôi là người đàn bà bản lĩnh, một tay gây dựng cơ đồ từ hai bàn tay trắng và nuôi dạy được một cậu con trai xuất sắc.