Ở cái xứ miền Tây quê tôi, con gái bước sang tuổi 26 mà chưa rục rịch chuyện cưới xin là ba mẹ đã đứng ngồi không yên. Tôi năm nay ngót nghét 30 tuổi, hiện làm y sĩ tuyến cơ sở và chưa có chồng. Người ta nhìn vào cứ tưởng tôi kén chọn, nhưng đâu ai biết 5 năm tuổi trẻ của tôi đã dành trọn cho một mối tình, để rồi thứ tôi nhận lại chỉ là nỗi cay đắng, ê chề và mặc cảm.
Tôi và anh quen nhau khi cả hai cùng khăn gói lên thành phố lớn học ngành y sĩ. Anh kém tôi 2 tuổi. Tình yêu thuở sinh viên thiếu thốn nhưng nồng nhiệt đã khiến tôi đưa ra một quyết định mà cả đời này tôi vô cùng hối hận.
Suốt gần 4 năm ở trọ, chúng tôi dọn về sống chung dưới một mái nhà. Tôi chăm sóc anh từng bữa cơm, giấc ngủ, vun vén căn trọ chẳng khác nào một người vợ thực thụ. Chúng tôi hòa hợp với nhau từ tâm hồn đến thể xác.
Tất nhiên, chuyện này được cả hai giấu kín với gia đình. Mỗi lần ba mẹ lên thăm, chúng tôi lại tất tả dọn dẹp, giấu đồ đạc của nhau để tiếp tục đóng vai những cô cậu sinh viên trong sáng. Anh thường rót vào tai tôi những lời đường mật, vẽ ra viễn cảnh tương lai sau khi ra trường, có công việc ổn định, anh sẽ mang trầu cau sang rước tôi về dinh.
Thế nhưng, sau khi tốt nghiệp, chúng tôi cùng trở về quê. Tôi may mắn xin được một công việc tạm thời gần nhà, còn anh vẫn chật vật tìm việc. Nhà hai đứa cách nhau không xa, hai bên gia đình cũng biết chúng tôi đang yêu nhau. Thấy con gái đã đến tuổi lấy chồng, ba tôi bắt đầu sốt ruột, nhiều lần nhắc tôi đánh tiếng để nhà trai sang thưa chuyện, tính chuyện cưới xin.
Cũng từ đó, tôi nhận ra anh bắt đầu thay đổi. Khi tôi đặt kỳ vọng của gia đình lên vai anh, anh liên tục tìm cách né tránh. Anh viện đủ lý do, nào là nhà nuôi cá tra đang làm ăn thua lỗ, nợ nần chồng chất; bản thân anh lại chưa có việc làm, sợ cưới tôi về sẽ làm tôi khổ. Anh bảo tôi hãy đợi đến năm anh 30 tuổi. Nếu lúc đó anh có sự nghiệp, mua được nhà thì chúng tôi sẽ cưới.
Tôi nghe mà chết lặng. Anh 30 tuổi, nghĩa là tôi phải chờ thêm 6 năm nữa. Khi ấy, tôi đã 32 tuổi. Thanh xuân của người con gái có bao nhiêu cái 6 năm để mòn mỏi chờ đợi một lời hứa?
Chưa hết, gia đình anh trước đây rất đon đả, nay bỗng dưng tỏ thái độ lạnh nhạt. Anh còn nói với tôi rằng ba mẹ anh bảo tuổi hai đứa không hợp, bởi tôi lớn hơn anh 2 tuổi.
Từ đó, chúng tôi liên tục cãi vã. Tôi đã từng khóc lóc cầu xin anh. Tôi nói mình không cần một đám cưới linh đình, cũng chẳng cần nhà lầu xe hơi. Nếu cưới nhau, hai đứa chỉ cần thuê một căn phòng nhỏ để sống, tôi vẫn có thể đi làm và cùng anh vượt qua giai đoạn khó khăn.
Nhưng anh vẫn nhất quyết từ chối. Sau những tháng ngày mệt mỏi vì níu kéo và tranh cãi, chúng tôi chia tay, đến nay đã được 3 tháng.
Hôm qua, anh nhắn tin cho cô bạn thân của tôi để nhờ chuyển lời. Anh viết: “Bảo cô ta đừng đợi tôi nữa. Tôi không có điều kiện lo cho cô ta đâu. Kêu cô ta tìm người khác tốt hơn mà cưới đi”.
Đọc những dòng tin nhắn do bạn thân gửi, tim tôi như bị ai bóp nghẹt. Hơn 5 năm yêu nhau, gần 4 năm sống bên nhau như vợ chồng, tôi đã trao cho anh những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ. Vậy mà cuối cùng, mối tình ấy lại kết thúc bằng một lời nhắn được gửi qua miệng người khác.
Giờ đây, tôi như đứa trẻ đi lạc, bế tắc và hoảng loạn. Trong thâm tâm, tôi vẫn ôm một chút hy vọng một ngày nào đó anh sẽ quay lại. Thế nhưng, tôi không ngừng tự hỏi, liệu mình có còn xứng đáng được yêu thương hay không? Tôi đã từng sống chung, đã gắn bó và trao gửi thể xác cho một người đàn ông suốt nhiều năm. Nếu sau này tôi mở lòng với một người khác, nhỡ họ biết về quá khứ ấy, liệu họ có khinh thường, miệt thị tôi hay không?
Góc nhìn từ chuyên gia:
Chào bạn!
Trước hết, mong mỏi của ba mẹ bạn là hoàn toàn chính đáng. Ở độ tuổi này, nếu bạn tiếp tục đánh cược 6 năm thanh xuân để chờ đợi một người đàn ông chưa có kế hoạch rõ ràng cho tương lai, đó thực sự là một canh bạc quá lớn và đầy rủi ro.
Bi kịch của bạn hôm nay chính là cái giá phải trả cho quyết định bồng bột của tuổi trẻ. Khi hai bạn sống thử quá lâu, người đàn ông đã được hưởng trọn vẹn đặc quyền của một người chồng mà không phải gánh vác bất kỳ trách nhiệm pháp lý hay cam kết nào. Điều này triệt tiêu hoàn toàn sự tò mò, khao khát và động lực tiến tới hôn nhân của họ.
Khi gặp áp lực thực tế (thất nghiệp, nợ nần), bản năng trốn tránh của anh ta lập tức trỗi dậy. Những lý do như “không hợp tuổi” hay “chờ đến 30 tuổi” thực chất chỉ là tấm bình phong che đậy cho sự trẻ con và thiếu bản lĩnh mà thôi.
Ngay lúc này, bạn đừng để người bạn thân làm “bồ câu đưa thư” nữa. Nếu bạn vẫn còn điều gì chưa rõ và cần một lời kết thúc dứt khoát, bạn có thể chủ động gặp anh ta một lần để nói chuyện thẳng thắn. Hãy đối diện trực tiếp để nghe anh ta nói ra suy nghĩ và quyết định của mình. Sự rõ ràng sẽ giúp bạn cắt đứt những hy vọng ảo tưởng.
Nếu anh ta vẫn giữ thái độ hèn nhát, chối bỏ trách nhiệm, bạn phải mạnh mẽ bước ra khỏi cuộc tình này. Sự tự tôn của một người phụ nữ không cho phép bạn quỵ lụy trước một người đã không còn muốn đồng hành cùng mình.
Quá khứ là một bài học xương máu, nhưng nó không định giá tương lai của bạn. Xã hội hiện đại đã cởi mở hơn rất nhiều, sẽ có những người đàn ông đủ bao dung, hiểu biết và trưởng thành để trân trọng bạn nếu bạn sống chân thành và tử tế.
Hãy ngẩng cao đầu, khép lại chương sách buồn này, tập trung vào công việc y sĩ của mình để tự tạo dựng giá trị của bản thân. Khi bạn tự tin và yêu thương chính mình, người xứng đáng sẽ xuất hiện.




