Cùng là dự án cổ trang S+ sở hữu dàn sao top lưu lượng và hiệu ứng hoành tráng, nhưng Bạch Nhật Đề Đăng lại dần hụt hơi ở nửa cuối chặng đường. Từ khởi đầu đầy hứa hẹn với 5 quảng cáo, bộ phim rơi vào tình trạng "trắng" nhãn hàng ở tập 28. Nhiệt độ nền tảng dậm chân tại mức 25.000 và lượng xem trực tuyến của phim có nguy cơ chạm đáy dưới 20 triệu lượt mỗi ngày.
Trái ngược với sự ảm đạm đó, Nguyệt Lân Ỷ Kỷ của đạo diễn Quách Kính Minh lại cho thấy sức sống mãnh liệt khi nhiệt độ tăng dần đều. Lượng phát sóng gần như gấp đôi và nhiều cảnh phim trở thành nguồn tư liệu dồi dào cho giới sáng tạo nội dung. Sự đối lập này không chỉ nằm ở khả năng "gánh" phim của diễn viên, thực chất là cuộc chạm trán trực diện giữa hai tư duy sáng tạo khác biệt.
Một bên là cốt truyện "mỏng" nhưng lại tham vọng ôm đồm quá nhiều yếu tố. Bạch Nhật Đề Đăng nỗ lực lồng ghép từ quyền mưu chiến tranh đến mối tình vượt trăm năm, song lại thiếu đi sự giao thoa và liên kết chặt chẽ. Người xem cảm thấy đây vẫn chỉ là bộ phim ngôn tình thuần túy, thiếu chiều sâu trong việc phát triển các tuyến truyện song song.
Ở chiều ngược lại, Nguyệt Lân Ỷ Kỷ xác định rất rõ thế mạnh "kinh doanh" của mình là mỹ học độc bản kết hợp cùng chất kỳ ảo thần thoại. Thay vì dàn trải, phim tập trung tối đa vào phần nhìn hoa lệ để khỏa lấp những hạn chế về kịch bản, trực tiếp đánh trúng thị hiếu xem phim của khán giả hiện đại.


Dù thường bị chỉ trích vì một màu, Quách Kính Minh vẫn chứng minh được sự nhạy bén khi thấu hiểu thị trường và không ngừng nâng cấp thẩm mỹ hình ảnh qua từng khung hình. Sự chính xác trong khâu chọn diễn viên cũng góp phần tạo nên thành công cho bộ phim, tiêu biểu là màn tái hợp ăn ý giữa Trần Đô Linh và Tăng Thuấn Hy.
Tuy nhiên, bất ngờ lớn nhất lại thuộc về Cúc Tịnh Y và Điền Gia Thụy. Trong không gian yêu ma kỳ ảo của đạo diễn họ Quách, Cúc Tịnh Y như tìm thấy "thánh địa" để khí chất hồ ly mê hoặc của mình được tỏa sáng trọn vẹn. Riêng Điền Gia Thụy đã hoàn thành xuất sắc vai diễn tiểu yêu giả dạng Long Thần, nhân vật có sức nặng tâm lý đủ để lấn át cả dàn chính khi nỗ lực thay đổi kết cục trong vô vọng.


Nhìn lại Bạch Nhật Đề Đăng, sự kết hợp giữa Địch Lệ Nhiệt Ba và Trần Phi Vũ ngay từ đầu đã vấp phải nhiều ý kiến trái chiều. Nữ chính vào vai Linh chủ Hạ Tư Mộ theo phong cách chuẩn mực nhưng lại thiếu điểm nhấn đột phá, một phần do tạo hình và cách trang điểm đôi khi bị "lệch nhịp". Trong khi đó, nam chính Trần Phi Vũ cũng không duy trì được phong độ tướng quân oai phong do kiểu tóc không phù hợp và góc máy thiếu tinh tế, làm lộ ra ánh nhìn thiếu sức sống. Chính những thiếu sót về mặt hình ảnh đã phần nào làm giảm đi sức hút của cặp đôi lưu lượng này.


Thực tế, Quách Kính Minh luôn giữ vững phong cách đặc trưng suốt nhiều năm qua, dù cốt truyện đôi khi bị chê là phi thực tế hay giống các MV ca nhạc, nhưng khán giả vẫn khó lòng rời mắt. Nguyệt Lân Ỷ Kỷ tiếp tục phát huy chiến thuật "tung hỏa mù" bằng các yếu tố thần thoại truyền thống pha trộn phong cách Nhật Bản, khiến mạch phim tuy đôi chỗ dài dòng nhưng vẫn giữ chân được người xem qua từng chương hồi. Sự nhất quán này giúp khán giả luôn biết trước mình sẽ được thưởng thức những gì: diễn viên đẹp, phục trang đắt tiền và một thế giới quan đủ lạ lẫm để gây tò mò.
Ngược lại, sai lầm của Bạch Nhật Đề Đăng nằm ở việc biến những chất liệu tiềm năng thành "lâu đài trên không". Việc dành quá nhiều thời gian cho quyền mưu chiến tranh trong một dự án ngôn tình thần tượng, lại xử lý tùy tiện các vụ án linh dị vốn là cốt lõi của nguyên tác, đã khiến động lực theo dõi của khán giả yếu dần.
Tuy mang danh là câu chuyện với góc nhìn tự sự của nữ chính nhưng phim rốt cuộc chỉ quẩn quanh mối quan hệ nam nữ thiếu sức hút suốt 40 tập. Những nỗ lực thêm thắt yếu tố tình cảm hay "đường hóa học" công nghiệp cũng không thể cứu vãn được kịch bản thiếu trọng tâm, khiến tác phẩm dần chìm lấp giữa dòng phim cổ trang đầy rẫy sự cạnh tranh.




