Phim Tình Ca Kashgar nhồi nhét quá nhiều nhưng đọng lại chẳng bao nhiêu

Bộ phim "mini series" Tình Ca Kashgar của Lý Lan Địch khởi đầu ấn tượng nhưng lại là một phép thử dang dở.

Được hậu thuẫn bởi các cơ quan truyền thông lớn và mang trên mình sứ mệnh quảng bá văn hóa, Tình Ca Kashgar (喀什恋歌/Kashgar Love Song) có một khởi đầu đầy hứa hẹn với mức rating ấn tượng. Thế nhưng, khi đi sâu vào nội dung, bộ phim lại tự biến mình thành một phép thử dang dở khi ôm đồm quá nhiều thông điệp trong một thời lượng quá đỗi chật hẹp.

Bệ phóng truyền thông ấn tượng và tham vọng văn hóa

Lên sóng khung giờ vàng của CCTV-1 và nền tảng iQIYI, Tình Ca Kashgar vừa chính thức khép lại hành trình 8 tập vào ngày 8/5. Không thể phủ nhận, xét trên phương diện dự án được đầu tư và định hướng bởi các cơ quan quản lý văn hóa (được Tổng cục Phát thanh Truyền hình Quốc gia và Ban Tuyên giáo Khu tự trị Tân Cương hỗ trợ), bộ phim đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ về mặt con số.

Theo số liệu từ Huanwang, phim đạt tỷ suất người xem 2.3427% ngay trong ngày đầu phát sóng, dẫn đầu khung giờ vàng của đài quốc gia. Trên mạng xã hội, các từ khóa liên quan đến bộ phim cũng thu hút hàng trăm triệu lượt đọc.

voh-review-phim-ban-tinh-ca-kashgar-12
Phim thành công viral nhưng vẫn còn nhiều hạn chế - Ảnh: weibo

Đội ngũ sản xuất đặt ra một tham vọng rất lớn khi dùng thể loại mini-series để khắc họa sự giao thoa giữa người trẻ hiện đại và thành cổ ngàn năm. Thông qua đó, phim muốn tôn vinh vẻ đẹp của Tân Cương, truyền tải sức mạnh phái nữ, và cổ vũ tinh thần người trẻ rời bỏ sự xô bồ của đô thị để về quê lập nghiệp, bảo tồn di sản. Tuy nhiên, khoảng cách giữa "tham vọng" và "thực tế triển khai" lại là câu chuyện hoàn toàn khác.

Căn bệnh "tham bát bỏ mâm" trong kịch bản

Sự mâu thuẫn lớn nhất của Tình Ca Kashgar nằm ở sự bất cân xứng giữa thời lượng và nội dung. Vỏn vẹn 8 tập phim (thường được xếp vào dạng mini-series), kịch bản lại cố gắng nhồi nhét hơn chục chủ đề vĩ mô:

  • Áp lực làm việc kiệt sức tại thành phố
  • Bài toán lập nghiệp hay an phận
  • Mâu thuẫn giữa lựa chọn "tình yêu hay bánh mì"
  • Sự va chạm giữa kỹ thuật hiện đại và thủ công truyền thống
  • Định kiến trọng nam khinh nữ
  • Tình đoàn kết dân tộc
voh-review-phim-ban-tinh-ca-kashgar-11
voh-review-phim-ban-tinh-ca-kashgar-1
voh-review-phim-ban-tinh-ca-kashgar-15
Ôm đồm quá nhiều dẫn đến cảm giác chóng vánh - Ảnh: weibo

Việc biến bộ phim thành "bách khoa toàn thư" về các vấn đề xã hội đã tạo ra tác dụng ngược. Để giải quyết ngần ấy chủ đề, nhịp phim buộc phải đẩy lên với tốc độ hối hả, lộn xộn. Các tình huống kịch tính xảy ra liên tục và được giải quyết một cách chóng vánh, mang nặng tính sắp đặt. Điều này đi ngược lại hoàn toàn với tinh thần "chữa lành", thong dong và tĩnh tại mà thể loại phim bỏ phố về quê vốn dĩ phải mang lại cho khán giả.

Nhân vật nhạt nhòa giữa bức tranh nữ quyền

Truyền thông ngợi ca bộ phim là bức tranh đẹp về "sức mạnh phái nữ" thông qua hành trình trưởng thành của ba cô gái Hạ Tư (Lý Lan Địch), Lai Lệ (Khâu Thiên), Minavar (Mukerem Qeyser). Dưới góc nhìn phân tích kịch bản, cách hành xử của các nhân vật lại thiếu đi tính logic và chiều sâu cần thiết để thuyết phục người xem.

voh-review-phim-ban-tinh-ca-kashgar-13
Ba nữ chính của câu chuyện - Ảnh: weibo

Nữ chính Hạ Tư mông lung giữa những ngã rẽ nghề nghiệp, quá trình tìm lại bản ngã của cô diễn ra khiên cưỡng và phụ thuộc nhiều vào ngoại cảnh cũng như sự thúc đẩy của nam chính Châu Hằng Chi (Quách Tuấn Thần).

voh-review-phim-ban-tinh-ca-kashgar-10

Đáng tiếc hơn là tuyến nhân vật phụ. Minavar, cô gái dân tộc khao khát vươn ra biển lớn với nghề múa nhưng lại chọn cách gả vào gia đình giàu có để tìm cơ hội rời đi. Cô gái làm gốm Lai Lệ muốn chống lại sự gia trưởng của người cha nhưng lại phản kháng bằng cách tìm bạn trai giả. Mọi mâu thuẫn gia đình cuối cùng lại được giải quyết bởi những sự cố từ trên trời rơi xuống.

voh-review-phim-ban-tinh-ca-kashgar-2

Cách xây dựng nhân vật thiếu sự nhất quán này khiến những thông điệp về sự độc lập, tự chủ của phụ nữ trở thành những khẩu hiệu sáo rỗng, thay vì những câu chuyện truyền cảm hứng thực sự.

Vỏ bọc đẹp nhưng thiếu chiều sâu

Về mặt thị giác, Tình Ca Kashgar đã làm tròn vai một "đại sứ du lịch". Những khung hình quay thực cảnh tại cao nguyên Pamir, những con phố cổ đan xen, khu chợ sầm uất hay những thước lụa Atlas rực rỡ... đều được chăm chút kỹ lưỡng, mang đến bữa tiệc văn hóa thị giác mãn nhãn.

voh-review-phim-ban-tinh-ca-kashgar-8
Tân Cương hiện lên sống động, choáng ngợp - Ảnh: weibo
voh-review-phim-ban-tinh-ca-kashgar-4
voh-review-phim-ban-tinh-ca-kashgar-5
voh-review-phim-ban-tinh-ca-kashgar-6
voh-review-phim-ban-tinh-ca-kashgar-7
Dấu ấn văn hóa đậm nét - Ảnh: weibo

Dẫu vậy, nếu đặt lên bàn cân với những tác phẩm đã thành công rực rỡ trong việc kết hợp phim ảnh và du lịch gần đây như Đi Đến Nơi Có Gió hay A Lạp Thái Của Tôi, tác phẩm này vẫn lộ rõ điểm yếu. Cảnh đẹp và văn hóa địa phương trong phim phần nhiều chỉ đóng vai trò như phông nền để điểm xuyết cho các mâu thuẫn gia đình và tình yêu đôi lứa, thay vì hòa quyện, trở thành một phần linh hồn định hình nên tính cách và lối sống của nhân vật.

voh-review-phim-ban-tinh-ca-kashgar-16
voh-review-phim-ban-tinh-ca-kashgar-17
Đi Đến Nơi Có Gió, A Lạp Thái Của Tôi - Ảnh: weibo

Tình Ca Kashgar như phép thử dang dở

Tình Ca Kashgar là một phép thử mang nhiều thiện ý của giới làm phim truyền hình trong việc kết hợp dòng phim thanh xuân, chữa lành với sứ mệnh tuyên truyền văn hóa đại chúng. Bộ phim thành công vang dội về mặt số liệu phát sóng và mức độ phủ sóng truyền thông. 

Tình Ca Kashgar được chiếu trên iQIYI, Mango+

Song, về mặt nghệ thuật và giá trị đọng lại, kịch bản ôm đồm, lỏng lẻo đã khiến tác phẩm không thể chạm đến chiều sâu cảm xúc. Đôi khi, sự chữa lành và sâu sắc không đến từ việc bạn kể được bao nhiêu câu chuyện, mà đến từ việc bạn kể một câu chuyện tốt đến mức nào.

Bình luận