
Ép vợ ly hôn, chồng cũ lăng nhăng vẫn mặt dày “ăn bám”
Suốt 10 năm trời, anh cặp kè hết cô này đến cô khác. Cứ xong một mối tình kéo dài 1 - 2 năm, anh lại tìm người mới.

Suốt 10 năm trời, anh cặp kè hết cô này đến cô khác. Cứ xong một mối tình kéo dài 1 - 2 năm, anh lại tìm người mới.

Tính tôi hay càm ràm, cộng thêm việc mẹ chồng ở quê thỉnh thoảng khích bác, có lẽ đã khiến anh ngày càng cảm thấy ngột ngạt.

Tôi cứ ngỡ cuộc sống cứ mãi êm đềm như thế. Nào ngờ, khoảng một năm trước, tôi bắt đầu thấy anh có những dấu hiệu bất thường.

Trong lúc khốn khó, chồng tôi đã xách vali bỏ về quê nội, để lại bốn mẹ con tôi lay lắt trong căn phòng trọ chật chội, tồi tàn.

Mẹ tôi không biết chữ, hay cáu gắt và thường xuyên lớn tiếng la mắng chồng con. Ngày trước, tôi từng giận bà vì sự cộc cằn ấy.

Mười lăm năm làm vợ, tôi luôn sống với tâm thế của một người đàn bà an phận, quán xuyến việc nhà để chồng yên tâm… ngoại tình.

Cuộc đời tôi đúng là một vở kịch bi hài. Từng chết đi sống lại vì bị phản bội, cuối cùng tôi lại trở thành kẻ cướp chồng của người khác.

Sau ly hôn, vì thân cô thế cô, công việc lại đi sớm về khuya, tôi đành để hai cô con gái sống cùng chồng cũ và người phụ nữ ấy.

Chúng tôi có với nhau một cô con gái đáng yêu. Những tưởng tổ ấm nhỏ sẽ ngày càng vững chãi, nào ngờ cuộc hôn nhân 5 năm lại đang chết dần chết mòn.

Vì bận rộn, tôi dần ít quan tâm đến chồng. Khoảng cách địa lý cũng tạo cơ hội để anh nảy sinh tình cảm với một người phụ nữ khác tại nơi làm việc.

Sau 5 năm chung sống, áp lực cơm áo gạo tiền, sự gia trưởng của chồng cùng những mâu thuẫn với mẹ chồng khiến cuộc hôn nhân dần đi vào bế tắc.

Ngày mới quen, tôi như con chim nhỏ tìm được một nơi để nương tựa giữa thành phố xa lạ. Nhưng tình yêu ấy sớm nhuốm màu giông bão.

Tôi làm dâu từ khi còn rất trẻ và nghĩ cuộc hôn nhân ấy sẽ cho mình một mái ấm bình yên. Nào ngờ, đó lại là quãng thời gian khiến tôi đau khổ nhất.

Chồng tôi làm cho một công ty nước ngoài, thu nhập khá cao, nổi tiếng hiền lành và chu đáo. Tôi ở nhà làm nội trợ, quán xuyến nhà cửa và chăm sóc con cái.

Người ta thường bảo đàn bà dại nhất là bao bọc, nuôi chồng và tôi chính là minh chứng sống cho câu nói cay đắng ấy.

Tôi là mẹ đơn thân, sống cùng hai cô con gái trong căn nhà nhỏ ở vùng ven và ngày ngày cày cuốc đến kiệt sức, chỉ mong các con không phải thua thiệt với đời.

Nếu không phải người trong cuộc, có lẽ chính tôi cũng không tin một cuộc hôn nhân như vậy lại tồn tại.

Cách đây 9 tháng, anh bắt đầu nhận công việc bên ngoài. Sự tự do nơi công sở đã kéo anh trượt dài vào một mối quan hệ vụng trộm.

Tôi vốn nổi tiếng ngoan hiền, cư xử chừng mực, vậy mà nay lại biến thành một kẻ hung dữ, mất kiểm soát.

Khoảng cách địa lý khiến chúng tôi mỗi tháng chỉ gặp nhau một lần, nhưng tôi luôn tự nhủ rằng sự hy sinh của mình rồi sẽ được đền đáp.