
Cuộc gọi lúc nửa đêm của chồng khiến tôi sụp đổ
Năm nay tôi 23 tuổi, là mẹ của một bé trai 4 tuổi. Bi kịch của cuộc đời tôi có lẽ bắt nguồn từ sự bồng bột của tuổi trẻ.

Năm nay tôi 23 tuổi, là mẹ của một bé trai 4 tuổi. Bi kịch của cuộc đời tôi có lẽ bắt nguồn từ sự bồng bột của tuổi trẻ.

Tôi cứ nghĩ rằng, đàn bà chỉ cần sinh cho chồng những đứa con ngoan, vun vén nhà cửa êm ấm thì tình nghĩa sẽ bền chặt hơn vạn lần giấy tờ pháp lý.

Khi mang thai được 3 tháng, chồng khuyên tôi nghỉ việc ở nhà để yên tâm dưỡng thai. Vì thế, ai nhìn vào cũng xuýt xoa bảo tôi tu mười kiếp mới lấy được anh.

Ở cái tuổi thanh xuân rực rỡ nhất, tôi phải trải qua một cuộc hôn nhân ngột ngạt, với cái thai 34 tuần tuổi đang từng ngày lớn lên trong bụng.

Trước khi cưới, tôi biết anh là người trăng hoa. Nhưng lúc ấy, tôi còn trẻ và quá tin vào tình yêu, nghĩ rằng có vợ con anh ấy sẽ thay đổi.

Người đàn ông từng hứa sẽ cưới tôi lại chính là người đẩy tôi xuống vực sâu tuyệt vọng.

Tôi cứ mải miết làm ăn mà không nhận ra, sự lạnh nhạt của mình đã khiến vợ ngày càng cô đơn.

Tôi có 5 đứa con, 4 cô con gái đầu đều đã yên bề gia thất, riêng cậu con trai út luôn khiến tôi đau đầu.

Nhưng vật đổi sao dời, mấy năm nay, việc buôn bán ế ẩm, tôi chỉ kiếm được vài đồng bạc lẻ, vừa đủ lo cơm nước hằng ngày cho ba cô con gái.

Sinh ra tại một tỉnh miền Bắc, nhưng vì tiếng gọi của tình yêu, tôi đã cãi lời bố mẹ, dứt áo theo một người đàn ông ở tận miền Tây.

Dáng vẻ hiền lành, chịu thương chịu khó, lại không rượu chè nhậu nhẹt của anh đã khiến tôi đổ gục.

Mọi thứ lẽ ra cứ êm đềm trôi qua như thế, cho đến khi tôi vướng vào một đoạn nghiệt duyên.

Ở cái tuổi mà đáng lẽ ra đã có thể kê cao gối ngủ ngon, an hưởng tuổi già bên chồng con, tôi lại phải sống trong một cuộc hôn nhân đầy bế tắc.

Tôi không ngờ có ngày mình lại trở thành nạn nhân trong một vở kịch do chính chồng làm đạo diễn.

Hai đứa con sinh ra đều phải mang họ mẹ, còn trên giấy khai sinh, mục “tên cha” chỉ là một đường gạch chéo lạnh lẽo.

Tôi cứ ngỡ an cư thì sẽ lạc nghiệp. Nào ngờ, tổ ấm mà tôi đánh đổi bằng mồ hôi và nước mắt cuối cùng vẫn đổ vỡ.

Khi nhà chồng mở quán ăn, ai cũng khuyên tôi nghỉ việc để ở nhà phụ giúp. Từ đó, cuộc sống của tôi chỉ còn là một vòng lặp không có hồi kết.

Chồng tôi gục xuống, ôm con vào lòng, nước mắt giàn giụa thú nhận: “Ba xin lỗi, ba có lỗi với con”.

Vì cơm áo gạo tiền nên chúng tôi thường cãi vã, nhưng tôi chưa từng nghi ngờ chồng. Cho đến vài tháng trước, mọi chuyện bắt đầu đổi khác.

Sau 10 năm hôn nhân ngập trong nước mắt, thứ duy nhất tôi mang theo là một trái tim đầy thương tích và khoản nợ hàng trăm triệu đồng do chồng để lại.