Mất tích 8 năm, chồng dẫn bồ về nhà rồi cấm tôi ly hôn

Không một lời từ biệt, không một tin nhắn, anh bốc hơi khỏi cuộc đời mẹ con tôi để đến sống với một người đàn bà khác như vợ chồng.

Hơn 20 năm trước, tôi và anh đăng ký kết hôn. Không áo cưới, không tiệc tùng, chỉ có tờ giấy hôn thú mỏng manh đã cột chặt cuộc đời tôi vào một người đàn ông tồi tệ.

Ngay từ khi tôi đang bụng mang dạ chửa đứa con gái đầu lòng, bản tính trăng hoa của chồng đã bộc lộ. Chẳng bao lâu sau, anh lén lút lập “phòng nhì”, sinh liền tù tì hai đứa con riêng. Sống trong cảnh chồng chung, mỗi tháng anh bố thí cho ba mẹ con tôi 2 triệu đồng. Tôi phải đi làm xí nghiệp, nai lưng tăng ca ngày đêm, chắt bóp từng đồng để nuôi hai đứa con thơ dại.

Cách đây 8 năm, anh đột ngột biến mất. Không một lời từ biệt, không một tin nhắn, anh bốc hơi khỏi cuộc đời mẹ con tôi để đến sống với một người đàn bà khác như vợ chồng. 8 năm ròng rã, anh không gửi về một đồng nào, coi như những đứa con ruột thịt đã chết.

Dù có người ngỏ ý muốn bù đắp, tôi vẫn gạt đi, một mình ở vậy nuôi con, giữ trọn nghĩa tình với nhà chồng. Tuần nào tôi cũng chở hai cháu về nội thăm bà, dù gia đình họ chẳng cho mẹ con tôi được một bữa cơm tử tế. Mẹ chồng tôi khi ấy từng nắm tay tôi, rươm rướm nước mắt, thề thốt rằng cả đời này bà chỉ công nhận tôi là con dâu.

Vậy mà dịp Tết vừa rồi, mọi niềm tin của tôi sụp đổ tan tành. Gã chồng tệ bạc bỗng nhiên vác mặt trở về. Đáng hận hơn, anh ngang nhiên dắt theo cô nhân tình mới cùng một đứa con trai riêng vừa đầy tháng về ra mắt gia đình. Chút hy vọng cuối cùng của tôi về tình người cũng bị chính mẹ chồng đạp đổ.

Bà đon đả đón rước người đàn bà kia, ẵm bồng đứa bé, rồi quay sang nhìn tôi với ánh mắt dửng dưng: “Thôi thì ván đã đóng thuyền, sau này nó có dắt vợ mới về, con cứ tới lui thăm mẹ bình thường cho vui cửa vui nhà.” Hóa ra, 8 năm hy sinh của tôi cũng chẳng bằng một đứa cháu trai từ trên trời rơi xuống. 

Quá chán ngán cảnh chung chạ này, tôi viết đơn ly hôn, yêu cầu anh ký để giải thoát cho nhau. Nhưng anh hất tờ đơn sang một bên rồi thẳng thừng tuyên bố: “Không bao giờ có chuyện tôi ký. Trước sau gì lá rụng cũng về cội, tôi đi chơi chán chê bên ngoài rồi cuối đời tôi cũng về với cô thôi, ly hôn làm cái gì!”

Sự trơ trẽn ấy không chỉ khiến tôi hoàn toàn tuyệt vọng về cuộc hôn nhân này, mà còn khiến các con bị tổn thương. Con gái lớn ôm mặt khóc nức nở vì sự bất công của bà nội và sự bạc bẽo của người cha. Còn cậu con trai thì trở nên lầm lì, gai góc. Thằng bé hy vọng sau này khi điền hồ sơ đi học, có thể gạch thẳng tên ba.

Nhìn các con buồn bã, trái tim người mẹ như tôi rỉ máu. Hơn 20 năm cuộc đời, tôi đã nhẫn nhịn, hy sinh và cố giữ một mái nhà mà người đàn ông ấy chưa từng trân trọng. Nhưng đến lúc này, tôi không biết mình phải làm gì để chặt đứt mớ bòng bong này, làm sao để bảo vệ các con khỏi người đàn ông mang danh là cha kia?

voh-mat-tich-8-nam-chong-vac-bo-ve-nha-1
Chồng bỏ đi, một mình tôi phải làm lụng, nuôi các con ăn học - Ảnh minh họa: Gemini

Góc nhìn từ chuyên gia:

Chào chị!

Sự hy sinh và nhẫn nhịn của chị suốt hàng chục năm qua đã đặt nhầm chỗ, vô tình dung túng cho sự vô trách nhiệm và bản tính lăng nhăng của chồng.

Về mặt pháp lý, chị không cần phải sợ sự ngang ngược của anh ta. Tờ giấy đăng ký kết hôn năm xưa chính là cơ sở để chị bảo vệ quyền lợi của mình. Việc anh ta bỏ đi biền biệt 8 năm, không chu cấp nuôi con, lại công khai chung sống như vợ chồng và có con riêng với người khác là những tình tiết chị có thể sử dụng khi yêu cầu tòa án giải quyết ly hôn.

Chị hoàn toàn có thể nộp đơn yêu cầu ly hôn đơn phương mà không cần sự đồng ý hay chữ ký của anh ta. Hãy tìm đến Hội Liên hiệp Phụ nữ hoặc các tổ chức trợ giúp pháp lý để được hướng dẫn cụ thể về thủ tục.

Về phía gia đình chồng, khi mẹ chồng đã công khai đón nhận người phụ nữ kia, chị không còn cần phải giữ bổn phận làm dâu như trước. Chị cũng không có nghĩa vụ phải “tới lui” để rước thêm tủi nhục và tổn thương. Hãy dứt khoát bước ra khỏi mối quan hệ độc hại này.

Điều quan trọng nhất lúc này là chữa lành cho các con. Sự uất ức của con gái và thái độ gai góc, không muốn nhận cha của con trai đều cho thấy các cháu đang chịu tổn thương sâu sắc. Hãy an ủi và vỗ về để chúng hiểu rằng, dù không có một người cha tử tế, các cháu vẫn có một người mẹ mạnh mẽ, kiên cường, dám đứng lên cắt bỏ ung nhọt để bảo vệ sự bình yên cho gia đình. 

Chúc chị sớm tìm lại được bình yên và giải thoát khỏi cuộc hôn nhân này!