Giao hết tiền cho vợ, tôi cay đắng nếm cảnh gà trống nuôi con

Chính sự chiều chuộng, bao bọc quá mức ấy lại trở thành nguồn cơn cho một chuỗi bi kịch đầy cay đắng.

Tôi năm nay 24 tuổi, cái tuổi mà nhiều bạn bè đồng trang lứa còn đang mải mê với những cuộc vui và dự định riêng. Là con trai một, lại là con út trong gia đình nên tôi phải chịu không ít áp lực chuyện cưới xin sớm từ họ hàng.

Vợ kém tôi 3 tuổi, quê ở một tỉnh miền Trung. Chúng tôi quen nhau khi cả hai cùng vào miền Nam mưu sinh. Tuổi trẻ bồng bột, chỉ sau 6 tháng yêu nhau, cả hai về chung một nhà vì “bác sĩ bảo cưới”. Tính đến nay, chúng tôi đã kết hôn được 2 năm và có một cậu con trai 2 tuổi.

Sau đám cưới, hai vợ chồng trở về quê tôi lập nghiệp. Trong mắt nhiều người, cuộc hôn nhân ấy khởi đầu suôn sẻ đến mức ai cũng ngưỡng mộ. Hai bên nội ngoại hỗ trợ vốn liếng để chúng tôi cất được căn nhà riêng, mở một xưởng may gia công ngay tại nhà.

Kinh tế ổn định, cuộc sống đủ đầy, chúng tôi lại nhận được sự yêu thương từ cả hai bên gia đình. Ngày vợ sinh con, mẹ vợ lặn lội từ quê lên chăm sóc suốt 3 tháng trời. Còn mẹ ruột tôi ở sát bên nhà, ngày nào cũng sang phụ giúp bếp núc, lo cơm nước cho cả gia đình và thợ thuyền.

Thế nhưng, chính sự chiều chuộng, bao bọc quá mức ấy lại trở thành nguồn cơn cho một chuỗi bi kịch đầy cay đắng.

Có chồng con nhưng vợ vẫn ham chơi, tiêu xài hoang phí

Có một bệ phóng hoàn hảo, nhưng vợ tôi lại không biết trân trọng. Làm ra bao nhiêu tiền, tôi đều tin tưởng giao hết cho vợ quản lý. Tuy nhiên, cô ấy tiêu xài vô cùng hoang phí. Có lần tôi đưa 10 triệu đồng, chưa đầy nửa tháng số tiền ấy đã không cánh mà bay, khiến tôi phải chạy vạy vay mượn khắp nơi để xoay xở những khoản phát sinh trong gia đình.

Không chỉ vung tay quá trán, vợ tôi còn rất ham chơi. Cô ấy thích chưng diện, hay mặc những bộ quần áo bắt mắt để đi dạo phố, chụp ảnh cùng bạn bè. Dù đã làm mẹ, lối sống của cô ấy vẫn khá vô tư, thích gì làm nấy. Những buổi tụ tập kéo dài đến tận khuya đã trở thành chuyện như cơm bữa.

Vốn hiền lành và nghĩ vợ còn trẻ, tôi luôn cố gắng nhẫn nhịn. Đêm nào cô ấy về muộn, tôi cũng lặng lẽ vừa làm việc vừa chờ cửa. Thế nhưng, mỗi lần trở về, vợ chỉ lạnh nhạt đi thẳng vào phòng mà chẳng buồn hỏi han hay nói với chồng lấy một câu.

Tôi không hề rầy la, cáu gắt hay ép uổng vợ phải động tay vào việc nhà, thi thoảng chỉ nhẹ nhàng khuyên cô ấy nên ở nhà phụ chồng chăm con. Những lúc như thế, cô ấy chỉ quay mặt đi, ném cho tôi sự im lặng đáng sợ.

Tôi chưa từng quát mắng hay ép buộc vợ phải động tay vào việc nhà. Thỉnh thoảng, tôi nhẹ nhàng khuyên cô ấy dành nhiều thời gian hơn cho chồng con. Nhưng thứ tôi nhận được chỉ là sự im lặng và thái độ thờ ơ. 

Điều khiến tôi bất an hơn cả là vợ luôn giữ khư khư chiếc điện thoại bên mình, cài mật khẩu và gần như không bao giờ chia sẻ về những mối quan hệ bên ngoài. Kể từ sau khi sinh con, chuyện chăn gối của chúng tôi cũng nguội lạnh. Sự xa cách ấy khiến tôi nhiều lần dấy lên linh cảm chẳng lành.

voh-vo-tre-ham-choi-1
Dù đã có chồng con nhưng vợ vẫn thích tụ tập với bạn bè thâu đêm suốt sáng - Ảnh minh họa: Canva

Tiếng khóc xé lòng của đứa trẻ 2 tuổi thiếu hơi mẹ

Cái gì đến cũng phải đến, những rạn nứt ấy cuối cùng đã bùng nổ. Chỉ sau một vài mâu thuẫn nhỏ nhặt, vợ tôi đã lẳng lặng thu dọn hành lý, bỏ đi biệt tích suốt 7 tháng nay mà không để lại bất kỳ một lời nhắn gửi nào.

Mái nhà đang yên ấm bỗng chốc tan vỡ, đẩy tôi vào cảnh “gà trống nuôi con”. Đứa con trai 2 tuổi bị buộc phải cai sữa mẹ một cách đột ngột. Đêm nào con cũng quấy khóc, khản cả giọng vì nhớ hơi mẹ.

Mỗi lần nhìn con vật vã, tim tôi như thắt lại. Tôi vừa nuốt nước mắt vào trong, vừa thức trắng đêm pha sữa, bế bồng dỗ dành con đến rã rời tay chân. Khi con đã ngủ say, nhìn căn phòng trống vắng, cảm giác cô độc lại ùa về, bóp nghẹt lồng ngực tôi.

Tôi chủ động liên lạc với gia đình bên ngoại nhưng ngay cả mẹ vợ cũng không biết con gái đang ở đâu. Bà nhiều lần bật khóc vì xấu hổ, liên tục động viên tôi, đồng thời hứa sẽ khuyên nhủ cô ấy quay về nếu có thể liên lạc được.

Dù trong lòng đầy oán hận trước sự bạc bẽo của vợ, nhưng tôi vẫn giữ thái độ chừng mực và lễ phép với mẹ vợ, bởi tôi hiểu bà không có lỗi trong chuyện này.

voh-vo-tre-ham-choi-2
Cô ấy đã bỏ mặc cha con tôi đi biệt tích suốt 7 tháng nay - Ảnh minh họa: Canva

Tôi có nên chờ vợ quay lại và hàn gắn không? 

Nhiều đêm thức trắng, tôi tự trách mình quá nhu nhược. Chính sự hiền lành và dễ dãi của tôi đã vô tình trở thành một sự dung túng tai hại, khiến vợ không có cơ hội trưởng thành và học cách gánh vác trách nhiệm của một người đã có gia đình.

Việc tôi lo toan kinh tế, mẹ chồng quán xuyến chuyện cơm nước đã khiến cô ấy sinh ra nhàn rỗi, chán nản với cuộc sống bình dị ở quê, để rồi mải mê chạy theo những thứ hào nhoáng bên ngoài.

Hiện tại, tôi chưa muốn vội vàng đưa nhau ra tòa. Điều quan trọng nhất lúc này là vực dậy xưởng may, cùng mẹ chăm sóc con trai thật tốt và ổn định cuộc sống.

Chỉ là, tôi không biết liệu mình có đủ bao dung để tha thứ nếu cô ấy quay về, hay sẽ dứt khoát khép lại cuộc hôn nhân này để hai cha con bắt đầu một cuộc sống mới?

Bình luận