25 bài thơ về Đảng sâu sắc, tràn đầy tình yêu quê hương đất nước

(VOH) – Thơ về Đảng là những vần thơ ngợi ca công lao của Đảng và nhà nước ta. Đó cũng là cách các nhà thơ thể hiện tấm lòng yêu nước thương Đảng và cả sự biết ơn vô bờ với thế hệ đi trước.

Đảng và nhà nước chính là niềm tự hào, là chỗ dựa vững chắc cho mỗi một người dân đất Việt. Đây cũng là nguồn cảm hứng sáng tác bất tận của các nhà thơ, từ đó cho ra đời những bài thơ về Đảng đầy tình cảm, đong đầy yêu thương.

1. Những bài thơ về Đảng hay và ý nghĩa

Đảng là sự hiện diện của công bằng, dân chủ và văn minh, Đảng còn là ánh sáng dẫn lối cho mỗi chúng ta đi vào con đường đúng đắn. Cũng nhờ vậy mà những bài thơ về Đảng luôn hiện hữu sự quyết tâm, lòng nhiệt huyết chiến thắng mọi gian lao của những người con của Đảng.

Mỗi năm tới ngày kỷ niệm thành lập Đảng, các nhà thơ tự do lại có dịp mang đến cho đời những vần thơ về Đảng hay và đầy ý nghĩa.

1.1 Ý Đảng lòng dân

Đất nước không thể thiếu màu xanh,
Luôn cần có những vị anh hùng,
Mừng Đảng mạnh vì dân dẫn dắt
Đưa nước nhà đến bờ bến phồn vinh.

Nhớ lại thời giữa đêm tối mông lung
Cả dân tộc giữa trời đêm rên xiết
Và Đảng đến để nắm tay đoàn kết
Chặt xích xiềng thắp lửa sáng trời đêm.

Năm tháng hào hùng, năm tháng không quên
Kẻ thù mạnh với trăm ngàn sắt thép
Ta đã quyết đòi tự do cho muôn kiếp
Có Đảng soi đường, chiến công nối chiến công.

tho-ve-dang-voh-1

Đất nước hòa bình, thống nhất non sông
Nhưng còn đó đói nghèo như giặc dữ
Và đổi mới cuộc vươn mình trăn trở
Đảng làm mới mình, ba thập kỷ tiên phong

Tuổi 84 cháy khát vọng vươn mình
Như cây lớn tỏa màu xanh cho đất,
Dù còn đó bao khó khăn, ghềnh thác
Dù phải sửa mình để sáng mãi niềm tin.

Cảm ơn Người cùng đất nước lớn lên
Để cùng dân thêm những lần vượt phong ba, bão táp
Tổ quốc trường tồn, quê hương thơm mát
Cho cây đời luôn thắm mãi sắc xanh.
(Tác giả: Nguyễn Trí Đạo)

1.2 Kết nạp Đảng trên quê mẹ

Giã mẹ ra đi kháng chiến bốn phương trời
Kết nạp Đảng, bỗng quay về quê mẹ!
Có phải quê hương gọi ta về đấy nhỉ?
Dặn dò ta, khuyên nhủ ta thêm

Trong buổi đầu, ta theo Đảng đi lên
Ngày vào Đảng đất trời như đổi khác
Những vật vô tri cũng làm rưng nước mắt
Đá sỏi cây cằn, sao bỗng thấy thiêng liêng?

Giọng nói quen nghe, màu đất quen nhìn
Bỗng chan chứa trăm điều chưa nói hết!
Tôi cúi đầu nghe, dặt dìu, tha thiết
Cây cỏ trời mây, kẻ mất người còn

Trong mơ hồ, trăm tiếng của quê hương
Tiếng mẹ bảo bên tai: “Con hãy nhớ
Bà con quê ta đói nghèo lam lũ
Cuộc sống xưa như nước chảy mất dòng

Không ai thương như cỏ nội giữa đồng
Con chim bỏ trời quê ta đi xứ khác
Đất chẳng nuôi người, người không nuôi nổi đất
Chiếc khăn xanh mẹ bịt ở trên đầu

Đã từng che hai thứ tóc buồn đau
Mẹ trông ở đời con… Con hãy gắng
Con đi đi… Từ nay con có Đảng”
Tôi nhìn ra thấy máu thịt quê hương

Như đang dâng thành núi lại thành cồn
Ôi gió Lào ơi! ngươi đừng thổi nữa
Những ruộng đói mùa, những đồng đói cỏ
Những đồi sim không đủ quả nuôi người

Cuộc sống gian lao ít tiếng nói cười
Chỉ tiếng gió mù trời chen tiếng súng
Của đồn giặc mấy năm trời chiếm đóng
Đảng kính yêu! Tôi tìm Đảng giữa nơi này

Như chờ vang tiếng sét xé trời mây…
Tôi đứng trước Đảng kỳ, rưng mắt lệ
Phút mơ ước, sao thiếu hình bóng mẹ?
Giặc bao vây ngăn lối chặn đường

Thiếu cả gia đình ngay giữa đất quê hương!
Mẹ ơi! mẹ không là đồng chí
Nhưng Đảng kỳ đây chính là của mẹ
Đời khổ đau mẹ đứng dưới cờ này

Mẹ đói nghèo, hàng ngũ bên con đây
Mẹ xem, con mặc áo nâu sồng xưa mẹ mặc
Mai con hát khúc bình dân xưa mẹ hát
Đảng mến yêu, có phải mẹ giới thiệu con vào?

Từ buổi dạy con lòng thương ghét ban đầu
Tự quê mẹ nghèo, tự đời mẹ khổ
Tự giọt lệ khóc tù đi biệt xứ
Tự nắm cơm khô đưa cán bộ thoát làng

Từ tiếng thét căm thù vì giặc giã, vua quan
Tưởng như cả quê hương giới thiệu tôi vào Đảng
Rẫy bắp, vườn tiêu, bờ tre, bãi sắn
Những đồi tranh ăn độc gió Lào

Cả trại tù Lao Bảo chốn rừng sâu
Ôi tiếng đầu tiên gọi ta “đồng chí”
Là tiếng quê hương ấm lành Quảng Trị
Những Đảng viên đầu tiên đứng sát bên tôi

Là bạn thuở nhi đồng áo vá cơm khoai
Tôi đứng dưới cờ, đưa tay tuyên thệ
Trên đất quê hương mang hình bóng mẹ
Ngỡ chừng như vừa sinh lại lần đầu
Đảng trở thành nơi cắt rốn chôn rau
(Tác giả: Chế Lan Viên)

1.3 Mừng sinh nhật Đảng

Mừng giao thừa, pháo hoa toả sáng
Giáp Ngọ về, xuân Đảng tám tư 
Ơn từ Cách mạng mùa Thu
Xóa đời nô lệ, đuổi trừ xâm lăng

Đưa Việt Nam ngang tầm thế giới
Đạt vinh quang thắng lợi thường xuyên
Non sông chữ S nối liền
Toàn dân đoàn kết vững bền dựng xây

Nền tài chính đông, tây khủng hoảng
Đất nước ta ảnh hưởng đôi phần…
Soi mình, đổi mới, vì dân
Có nhiều Nghị quyết gỡ dần từng khâu…

Mã đáo thành công cùng nhau tận lực
Làm sạch trong tổ chức Đảng ta
Xử nghiêm tham nhũng, tham ô
Quyết tâm xóa đói, giảm nghèo, an sinh

Tái cơ cấu quốc doanh thực hiện
Chống thất thu toàn diện vững vàng
Thu chi ngân sách cân bằng
Tăng cường kiểm soát thị trường sát sao

Chống nâng giá, đề cao quản lý
Tạo được nhiều giá trị gia tăng
Đáp ứng kỳ vọng của dân
Nâng dần vật chất, tinh thần vui thay

Chúc thế Đảng cờ bay gặp gió
Nước mạnh giàu, dân chủ, văn minh
Quốc phòng cùng với an ninh
Chủ quyền vững chắc, hoà bình mãi xuân.
(Tác giả: Huỳnh Huy Quế)

1.4 Mừng Đảng cộng sản việt nam 85 tuổi

85 năm Đảng quang vinh
Phất cờ dẫn dắt dân mình đứng lên
Đấu tranh giành lấy chính quyền
Từ tay Nhật, Pháp dựng lên nước nhà

“VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HÒA”
Mở đường hạnh phúc nước nhà dựng xây
Chín năm kháng chiến chống Tây
Tiếp mấy ngàn ngày chống Mỹ gian nan

Tới ngày giải phóng miền Nam
Đất nước hoàn toàn độc lập tự do
Ngày nay dân được ấm no
Nhờ công ơn Đảng, Bác Hồ dựng xây

Việt Nam đất nước hôm nay
Tỏa sáng ngày ngày trên khắp năm châu
Tám mươi nhăm năm chẳng phai màu
Vì dân vì nước Đảng đâu xa lìa

Bây giờ cũng như trước kia
Lòng dân ý Đảng ai chia cắt mình
Mong sao mãi mãi anh minh
Lãnh đạo nước mình tới đỉnh vinh quang

Kỷ niệm vào ngày xuân sang
Quân dân cả nước sẵn sàng tin theo.
(Tác giả: Nguyễn Đức Nhân)

1.5 Anh ngã xuống trời vừa hửng sáng

Sáng hôm ấy gà không gáy sáng
Chúng dẫn anh đi lần cuối cùng
Chúng quyết bắn anh là bắn Đảng,
Xòe tay mở ngục chúng còn run.

Lưỡi máy chém chúng vừa mài lại;
Nhưng chúng sợ anh, mang bắn ngoài.
Anh bước lần cuối cùng duyệt trại
“Chào anh em! Chịu đựng, đừng khai!”

“Nhớ Tổ quốc đau mà chịu khổ.
Đừng quên Tổ quốc, anh em ơi!”
Từ dãy xà lim vang sấm nổ:
Những đồng chí của anh đáp lời.

Ra ngoài cửa sắt mát cây cành,
Không khí thơm hăng mùi lá xanh.
Phút giữa nhà tù và trại bắn
Chút hương đất nước dịt lòng anh.

Lúc ấy vào khoảng năm giờ mai,
Trời mịt mù như còn chạng vạng.
Chúng vội giết anh, sợ ánh ngày.
Anh ngã xuống, trời vừa hửng sáng.
(Tác giả: Huy Cận)

1.6 Gánh 

Không phải chuyện đời xưa, mà chuyện đời nay,
Có một người chất vạn gánh trên vai,
Vạn gánh đầy tràn, gánh to, gánh nhỏ,
Gánh như núi, gánh dồn như thác đổ
Trên đôi vai. Người ấy gánh, và đi!
Bao nhiêu mặt trận rồi? Bao nhiêu tiền tuyến?

Ba mươi năm! hết chuyến rồi lại chuyến!
Tưởng là đây, nơi nghỉ mệt, lấy hơi,
Tưởng một phút này quạt mát, ngồi chơi,
Nhưng mà không! mới lau mồ hôi trán
Đã lại bước, đặng dành trời ánh sáng!
Vừa sinh ra trong nước mắt, mồ hôi,

Nhổ tre pheo đánh cho địch tơi bời!
Lớn lên trong tù, chân còng xích sắt,
Mà tay trắng thành ngọn dao, đã chặt!
Mới vươn vai, mừng đạp đất đội trời,
Đã ầm ầm lửa khói lũ tanh hôi,
Đã lại trường chinh dọc dài theo biển,

tho-ve-dang-voh-2

Lấy dãy Trường Sơn làm đòn gánh,
Lấy hai mươi triệu làm một người,
Lấy bốn nghìn năm làm thế dựa,
Như một người gánh nặng đường trơn
Mười ngón chân xoè bám sâu xuống đất,
Bặm môi bước, gánh nặng nề cũng nhấc!

Trận này chưa phải trận cuối cùng:
Đau khổ năm năm, mặt trận dành thống nhất,
Thà nghiến thịt bầm xương
Hơn là đứt gan đứt ruột!
Con người mang muôn gánh ở trên vai
Nhìn mặt trời mọc đỏ, bước khoan thai,

Chân cứng đá mềm, - và đang còn mặt trận
Dài đến vô cùng
Tên gọi là: Xây dựng!
Trăm dâu đổ đầu tằm,
Trăm trách nhiệm đổ vào người trách nhiệm.
Bàn ghế ở đâu xộc xệch: người ấy phải lo.

Đường sá ở đâu bụi bặm: người ấy phải lo.
Trẻ con bụng còn giun lãi: người ấy phải lo.
Hàng xóm bực mình chửi đổng: người ấy phải lo.
Một lá rau, hạt muối: cũng cơ đồ;
Một tấm áo cũng to như biển cả;
Một người khóc, phải giải sầu, nâng đỡ;

Trên núi còn run: lỗi đó tại mình!
Gánh mưa vừa cạn. Gánh hạn đã sang;
Đê mới đắp. Bão rập rình muốn tới.
Chống mù chữ. Chống chữ mù trở lại,
Lo trồng cây. Vì lo thiếu cột nhà.
Chuyện tâm hồn, lo khúc hát, bài ca.

Lo tiếng nói, đặng nói ra khúc chiết.
Vũ trụ đó, mau phòng vào xa tít!
Khối óc luôn luôn khởi những công trình.
Ôi người yêu, yêu hơn cả ái tình,
Người rất mực xa xanh và đỏ thắm,
Người gần gũi và bao la vạn dặm,

Người một người và ức triệu con người,
Ba mươi năm, và sau, trước: muôn đời.
Người gánh gánh của chúng tôi: là Đảng.
Người gánh gánh với chúng ta: là Đảng.
Người gánh ta, ta gánh Người: là Đảng.
Người gánh đất, Người gánh trời: là Đảng.

Ôi ngời ngời Đảng Cộng sản Đông Dương,
Đảng Lao động Việt Nam, là một đó;
Kim tự tháp diệu kỳ trong vũ trụ,
Hồ Chí Minh là đỉnh sáng: ngôi sao,
Và thân mình dám ngạo cả trời cao
Là vai gắn của biết bao đồng chí.

Và nền tảng vững vàng hơn chiến luỹ
Là nhân dân, là dân tộc quật cường.
Không phải chuyện đời xưa, mà chuyện đời nay,
Chuyện đời nay mới cao dày đến thế;
Chuyện của Đảng, lớn lao và tập thể.
Gánh lúc đầu còn đòn gánh thủ công,

Gánh hôm nay đã rèn thép, đúc đồng,
Gánh ngày mai có thể là đòn bẩy
Sức nguyên tử trong tay quần chúng dậy,
Gánh to, gánh nhỏ, nhiệm vụ thật đầy,
Đảng cùng ta phá,
Đảng cùng ta xây!
(Tác giả: Xuân Diệu)

1.7 Kỷ niệm ngày thành lập Đảng

Hôm nay mồng ba tháng hai
Là ngày kỷ niệm Đảng ta ra đời
Công ơn của Đảng ngất trời
Tám chín năm tuổi! Cuộc đời tự do

Năm xưa: Đói chẳng ai lo
Gông xiềng áp bức, tự do chẳng còn
Chồng xa vợ, mẹ lìa con
Hàng triệu người chết khó còn chỗ chôn

Cả dân tộc sống mỏi mòn
Tưởng như vĩnh viễn chẳng còn tương lai
May ngày mồng ba tháng hai
Ngày Đảng Cộng Sản công khai ra đời

Đảng như ánh sáng mặt trời
Mặt trời chân lý, mặt trời tự do
Đảng đem áo ấm, cơm no
Đem cho nhân phẩm, đem cho cuộc đời

Đem cho cuộc sống đẹp tươi
Công ơn của Đảng ngàn đời không quên
Đất nước theo Đảng tiến lên
Đổi mới phát triển ngày thêm mạnh giàu

Ơn Đảng xin khắc thật sâu
Ông cha truyền lại trong đầu cháu con
Dẫu cho sông cạn đá mòn
Có Đảng dìu dắt ta còn tiến xa.
(Tác giả: Nguyễn Thị Khánh Hà)

1.8 Đảng là nơi nhịp tim tôi đập...

Ðảng là nơi nhịp tim tôi đập
Nơi buồn vui trong công việc mỗi ngày
Trong cây cỏ hồn ông bà thuở trước
Tiếng trống ngày Xô-viết vẫn còn lay...

Ðảng là mẹ, là cha trong hàng quân Cứu quốc
Tay giơ cao thành "đồng chí" dưới cờ
Máu đổ ba mươi năm đánh giặc
Máu càng hồng, càng thắm một giấc mơ

Anh ngã xuống một buổi chiều Quảng Trị
Không kịp về kết nạp Ðảng đêm nay
Ðứa em út bây giờ trong đội ngũ
Ðảng là anh trong thương nhớ vơi đầy…

Tôi không thể sống một ngày không nhớ
Tôi từ đâu và đất nước từ đâu
Ngày nô lệ, máu thành dòng tới bể
Ðến trời xanh cũng không có trên đầu...

Tôi không thể không căm  hờn những kẻ
Làm ô danh Ðảng vĩ đại của mình
Tôi không thể không coi khinh những kẻ
Hưởng rất nhiều mà không một ghi ơn.

Ðất nước đã bừng lên vận mới
Nhưng làng quê còn sấp ngửa luống cày
Tôi không thể sống một ngày không nhớ
Mỗi ngày mình theo Ðảng để vì ai.
(Tác giả: Nguyễn Sĩ Đại)

1.9 Lời thơ dâng Đảng

Viết cho con trước ngày vào Đảng
Ngày mai con vào Đảng
Sau giờ phút tuyên thệ dưới cờ
Con sẽ thành đồng chí của Cha

Mới ngày nào còn khao khát ước mơ, giờ thành sự thật
Nhà mình từ nay có tổ Đảng ba người.
Dẫu biết niềm vui này cũng là tất nhiên thôi
Bởi trước đó là nghìn ngày làm việc

Một nghìn ngày con cùng đồng nghiệp,
Làm tốt việc của mình…
Dẫu biết, niềm vui này cũng là tất nhiên thôi
Bởi đời ông con, đời cha con đã một lòng theo Đảng

Có đổ máu hy sinh
Có dũng cảm đấu tranh
Có vượt qua đời thường cám dỗ
Để không làm mất mình

Ngày mai con vào Đảng
Ngày mai con bước bước đầu tiên 
Trong đội ngũ những người cộng sản
Con gái ơi, đừng quên suốt đời phấn đấu…
(Tác giả: Nguyễn Trọng Nghĩa)

1.10 Nghĩ về Đảng

Đảng ở đâu phân phối trái vườn thơm
Đây ta đuổi ruộng mặn đồng chua thành ngon ngọt
Mưa tám trăm ly, Bác phải lội bùn
Hạn cháy lúa, Thủ tướng cùng dân đi tát nước

Giồng hoa ư? Phải dọn gai thép trại đồn
Một hạt thóc cũng trải hết từ cơn bão A đến cơn bão H
Đảng nghĩ số triệu dân, nghĩ sức nước sông Cả, sông Hồng
Nghĩ vóc dạc những Trường Sơn, dung mạo những đồng bằng

Những mâm cơm ta có gì, Trung ương phải nghĩ
Một lạng ngô thôi cũng lo đều cho mười chín triệu đầu dân
Ai biết hết những đêm dài của Bác
Mỗi loạt súng miền Nam đều làm người trở giấc

tho-ve-dang-voh-3

Người mẹ già lo cho ta từ áo mặc cơm ăn…
Xây đất nước là xây từ điều nhỏ nhất
Một ruộng lúa hai mùa, một chuồng lợn hai ngăn
Từng nét hoa văn, từng khu di chỉ

Cha ông bảo: “Hãy kiên cường diệt Mỹ”
Nhưng Truyện Kiều không bói mãi được cho ta
“Đánh trực thăng bằng cách nào đấy nhỉ?”
Ai đo chiến trường hôm nay bằng thước của ngày qua

Sức Phù Đổng không vừa tầm dũng sĩ
Phải phạt núi thời này nung lấy thép cho ta
Ta nghĩ chuyện nghìn năm chưa kịp nghĩ
Và đôi mắt thần của Đảng chiếu tầm xa.
(Tác giả: Chế Lan Viên)

1.11 Mừng Đảng 90 xuân

Chín chục xuân về thật vẻ vang
Con đường Cách mạng vượt gian nan
Có Đảng thành công trong đổi mới
Dân giàu nước mạnh đã thênh thang

Học tập làm theo Di chúc Bác
Đua tài cả nước đón giàu sang
Giao lưu hội nhập là xu thế
Tổ quốc Việt Nam thật huy hoàng.
(Tác giả: Nguyễn Kim Thanh)

1.12 Mừng đất nước đổi mới

Canh Tý xuân sang đẹp tuyệt vời
Tết đến cờ bay đỏ thắm trời
Chúc Đảng thành công trong đổi mới
Mừng dân hạnh phúc sống vui tươi

Biển rừng sông núi chắc bờ cõi
Tổ quốc phồn vinh rộn tiếng cười
Vươn tầm trí tuệ theo gương Bác
Việt Nam hùng mạnh sáng đời đời.
(Tác giả: Nguyễn Kim Thanh)

1.13 Vào Đảng

Từ khi vào Đảng đến giờ
Lòng tôi hào khí phất cờ trong tim!
Ôi đường lối Mác – Lê Nin!
Bác Hồ đã chọn niềm tin giúp đời.

Giúp người cùng khổ muôn nơi
Phá tan xiềng xích sống đời tự do
Đảng dạy ta sống là cho
Làm người cách mạng phải lo dân giàu.

Lo hạnh phúc đến xưa sau!
Đời đời bền vững con tàu Đảng ta
Đảng như những chiếc sân ga!
Cho dân bến đỗ bài ca tự hào !

Đảng như biển rộng trời cao
Cho dân no ấm nhà cao xe dài!
Đảng ta không của riêng ai
Tình dân với Đảng như hai bạn hiền.

Sống trong đời sống an nhiên
Bắc Nam thống nhất hai miền từ lâu
Nhớ ngày kháng chiến thương đau
Bác Hồ hoạt động rừng sâu bến đò.

Kìa suối Lê Nin còn đó
Núi Các Mác hang Pác Bó còn đây
Ơn Người ta quyết dựng xây
Tình dân với Đảng tràn đầy tin yêu.
(Tác giả: Thanh Chương Lý)

1.14 Mừng thành công đại hội

Vui mừng Đại hội đã thành công
Trí tuệ toàn dân giữ hiệp đồng
Lãnh đạo quên mình xây tổ quốc
Nhân tài góp sức dựng non sông

Đề ra giải pháp như hình mẫu
Thiết lập niềm tin để hóa Rồng
Mãi nguyện theo Người, trung với Đảng
Song hành lịch sử của cha ông!
(Tác giả: Hung Thang)

Xem thêm:
24 bài thơ về kháng chiến anh hùng bất khuất
Phác họa vẽ đẹp chiến đấu của người lính Việt qua 20+ bài thơ mang khí thế hào hùng
52 bài thơ về Bác Hồ - Vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc Việt Nam

2. Thơ về Đảng của Tố Hữu

Nhà thơ Tố Hữu và một trong những nhà thơ sống trong thời kỳ kháng chiến. Vì lẽ ấy mà ông đã sáng tác ra rất nhiều bài thơ về Đảng chất chứa nỗi niềm và cả sự tự hào. Dưới đây là tổng hợp những bài thơ về Đảng xuất sắc nhất của nhà thơ Tố Hữu.

2.1 Với Đảng, mùa xuân

Thơ ơi thơ sẽ hát bài ca gì
Tôi muốn dắt thơ đi
Tôi muốn cùng thơ bay
Mùa xuân nay
Đến tận cùng đất nước.
Ôi! Mùa xuân bốn nghìn năm mơ ước
Hơn nửa đường đi, tôi đã biết đâu
Tổ quốc tôi rất đẹp, rất giàu
đẹp từ mái tóc xanh đầu nguồn Pác Bó
Đẹp đến gót chân hồng đất mũi Cà Mau.

Xưa quê cha mà tôi nào được biết
Có Trường Sơn cao, có biển Đông sâu
Tuổi thơ ùa trong mưa dầm da diết
Cát truông dài nắng bỏng lưng trâu...

Đảng dạy tôi biết ngẩng đầu, đứng dậy
Vững hai chân, đứng thẳng, làm người
Tôi đi tới, với bạn đời, từ ấy
Đến hôm nay, mới thấy trọn vùng trời!

Đâu phải đường xanh. Đường qua máu chảy
Năm mươi năm, máu đỏ thành hoa
Cuộc sinh nở nào đau đớn vậy?
Rất tự hào, mà xót tận trong da.

Giặc đã diệt. Còn ta, vĩnh viễn
Cả những người vắng bóng hôm nay
Ôi, nếu Bác...
Không, Bác vẫn đời đời hiển hiện
Người vẫn hằng dìu dắt chúng con đây!

Vĩnh viễn cùng ta, những gì còn, mất
Những yêu thương, căm giận. buồn lo
Những tiếng hát và những dòng nước mắt
Cho núi sông này độc lập, tự do.

Việt Nam!
Người là ta, mà ta chưa bao giờ hiểu hết
Người là ai? Mà sức mạnh thần kỳ
Giữa cái chết, không phút nào chịu chết
Lửa quanh mình, một tấc cũng không đi!

Sống cho ta, sống cả cho người
Là trái tim, cũng là lẽ phải.
Việt Nam ơi!
Người là ai? Mà trở thành nhân loại.

Không chỉ hôm qua
Hôm nay, mãi mãi
Đất nước này vạn đại tươi xanh
Như rừng đước, cháy rồi, lại mọc
Tràm lại ra hoa cho ong mật đu cành.
Ngút mắt trông
Biển lúa mênh mông
Sông nước Cửu Long dào dạt
Dừa nghiêng bóng mát
Thơm ngọt xoài ngon.
Tươi rói đất son
Rừng cao su xanh thẳng tắp
Bắp mẩy, mía giòn.
Bát ngát Tây Nguyên vẫy gọi
Nào trai tài gái giỏi
Lại đây!
Khai phá, dựng xây
Trên trận địa năm xưa, rạch những đường cày mới

Thời gian không đợi
Cả trời đất vào xuân, cùng ta đồng khởi
Cho những mùa gặt lớn mai sau
Phải nhanh chân từ những bước đầu.
Tổ quốc ta phải giàu, phải mạnh
Ta sẽ đi, như lao vào trận đánh.
Đường Hồ Chí Minh rộng mở, thênh thang
Ta phải thắng thiên nhiên, và thắng cả chính mình
Cho chủ nghĩa xã hội hoàn toàn thắng lợi.

Hãy bước tới.
Từ đỉnh cao này vời vợi
Đến những chân trời xa...
Hạnh phúc ở mỗi bàn tay vun xới
Mỗi nụ mầm nở tự lòng ta.

Xứ sở mình có đủ nắng quanh năm
Cuộc sống ấm ân tình, với Đảng
Lớn khôn chung, một sẽ hoá thành trăm
Đời rạng rỡ, mỗi con người tự sáng.

Phải thế chăng, hỡi mùa xuân hùng tráng
Mà tuyến đường Thống Nhất nổi còi vang
Mà Nam Bắc hoà sắc màu duyên dáng
Đầu mạ non xanh, đầu lúa chín vàng.
Lịch sử sang trang.
Đại hội Đảng mở mùa vui. Phơi phới
Từ chiến trường ra, ta xốc tới công trường
Người chiến thắng là người xây dựng mới
Anh em ơi
Tất cả lên đường.

2.2 Bài ca mùa xuân 1961

Tôi viết bài thơ xuân
Nghìn chín trăm sáu mốt
Cành táo đầu hè rung rinh quả ngọt
Nắng soi sương giọt long lanh…
Rét nhiều nên ấm nắng hanh
Đắng cay lắm mới ngọt lành đó chăng?
Giã từ năm cũ bâng khuâng
Đã nghe xuân mới lâng lâng lạ thường!

Chào xuân đẹp! Có gì vui đấy
Hỡi em yêu? Mà má em đỏ dậy
Như buổi đầu hò hẹn, say mê
Anh nắm tay em, sôi nổi, vụng về
Mà nói vậy: “Trái tim anh đó
Rất chân thật chia ba phần tươi đỏ:
Anh dành riêng cho Đảng phần nhiều
Phần cho thơ, và phần để em yêu…”
Em xấu hổ: “Thế cũng nhiều anh nhỉ!”
Rồi hai đứa hôn nhau, hai người đồng chí
Dắt nhau đi, cho đến sáng mai nay
Anh đón em về, xuân cũng đến trong tay!

tho-ve-dang-voh-4

Ôi tiếng hót vui say con chim chiền chiện
Trên đồng lúa chiêm xuân chao mình bay liệng
Xuân ơi xuân, vui tới mông mênh
Biển vui dâng sóng trắng đầu ghềnh
Thơ đã hát, mát trong lời chúc:
Đường lên hạnh phúc rộng thênh thênh
Tam Đảo, Ba Vì vui núi xuân xanh…
Chào 61! Đỉnh cao muôn trượng
Ta đứng đây, mắt nhìn bốn hướng
Trông lại nghìn xưa, trông tới mai sau
Trông Bắc trông Nam, trông cả địa cầu!
Trải qua một cuộc bể dâu
Câu thơ còn đọng nỗi đau nhân tình
Nổi chìm kiếp sống lênh đênh
Tố Như ơi, lệ chảy quanh thân Kiều!
Nghe hồn Nguyễn Trãi phiêu diêu
Tiếng gươm khua, tiếng thơ kêu xé lòng…
Ôi tiếng của cha ông thuở trước
Xin hát mừng non nước hôm nay:
Một vùng trời đất trong tay
Dẫu chưa toàn vẹn, cũng bay cờ hồng!
Việt Nam, dân tộc anh hùng
Tay không mà đã thành công nên người!
Có gì đẹp trên đời hơn thế
Người yêu người sống để yêu nhau
Đảng cho ta trái tim giàu
Thẳng lưng mà bước, ngẩng đầu mà bay!

Đời vui đó, hôm nay mở cửa
Như dãy hàng bách hoá của ta
Hỡi những người yêu, hãy ghé mua hoa
Và đến đó, sắm ít quà lễ cưới:
Lụa Nam Định đẹp tươi mát rượi
Lược Hàng Đào chải mái tóc xanh!
Ta còn nghèo, phố chật nhà gianh
Nhưng cũng đủ vài tranh treo Tết…
Đời vui đó, tiếng ca Đoàn kết
Ta nắm tay nhau xây lại đời ta
Ruộng lúa, đồng khoai, nương sắn, vườn cà
Chuồng lợn, bầy gà, đàn rau, ao cá
Dọn tí phân rơi, nhặt từng ngọn lá
Mỗi hòn than, mẩu sắn, cân ngô
Ta nâng niu gom góp dựng cơ đồ!

Ồ thích thật, bài thơ miền Bắc
Rất tự do nên tươi nhạc, tươi vần
Cả không gian như xích lại gần
Thời gian cũng quên tuần quên tháng.
Đời trẻ lại. Tất cả đều cách mạng!
Rũ sạch cô đơn, riêng lẻ, bần cùng
Quê hương ta rộn rã cuộc vui chung
Người hợp tác nên lúa dày thêm đó.
Đường nở ngực. Những hàng dương liễu nhỏ
Đã lên xanh như tóc tuổi mười lăm
Xuân ơi Xuân, em mới đến dăm năm
Mà cuộc sống đã tưng bừng ngày hội
Như hôm nay, giữa công trường đỏ bụi
Những đoàn xe vận tải nối nhau đi
Hồng Quảng, Lào Cai, Thái Nguyên, Việt Trì
Tên đất nước reo vui bao tiếng gọi…

Nào đi tới! Bác Hồ ta nói
Phút giao thừa, tiếng hát đêm xuân
Kế hoạch năm năm. Mời những đoàn quân
Mời những bàn chân, tiến lên phía trước.
Tất cả dưới cờ, hát lên và bước!
Đi ta đi! Khai phá rừng hoang
Hỏi núi non cao, đâu sắt đâu vàng?
Hỏi biển khơi xa, đâu luồng cá chạy?
Sông Đà, sông Lô, sông Hồng, sông Chảy
Hỏi đâu thác nhảy, cho điện quay chiều?
Hỡi những người trai, những cô gái yêu
Trên những đèo mây, những tầng núi đá
Hai bàn tay ta hãy làm tất cả!
Xuân đã đến rồi. Hối hả tương lai
Khói những nhà máy mới ban mai…

Tôi viết cho ai bài thơ 61?
Đêm đã khuya rồi, rét về tê buốt
Hà Nội rì rầm… Còi thổi ngoài ga
Một chuyến tàu chuyển bánh đi xa
Tiếng xình xịch, chạy dọc đường Nam Bộ…
Ôi đâu phải con tàu! Trái tim ta đó
Tiếng đập thình thình, muốn vỡ làm đôi!
Ta biết em rất khoẻ, tim ơi
Không khóc đấy. Nhưng sao mà nóng bỏng
Như lửa cháy trong lòng ta gió lộng?
Mấy hôm nay, như đứa nhớ nhà
Ta vẩn vơ hoài, rạo rực, vào ra
Nghe tiếng mõ và nghe tiếng súng
Miền Nam dậy, hò reo náo động!
Ba con tôi đã ngủ lâu rồi
Còn bao nhiêu chưa được ngủ trong nôi
Miền Bắc thiên đường của các con tôi!
Gà gáy sáng. Thơ ơi, mang cánh lửa
Hãy bay đi! Con chim kêu trước cửa
Thêm một ngày xuân đến. Bình minh
Cành táo đầu hè quả ngọt rung rinh
Như hạnh phúc đơn sơ, ước mơ nho nhỏ
Treo trước mắt của loài người ta đó:
Hoà bình
Ấm no
Cho
Con người
Sung sướng
Tự do!

2.3 Bài ca xuân 68

Anh chị em ơi!
Hãy giương súng lên cao, chào Xuân 68
Xuân Việt Nam
Xuân của lòng dũng cảm.

Ai đến kia, rộn rã cùng Xuân?
Hoan hô anh Giải phóng quân
Kính chào Anh, con người đẹp nhất!
Lịch sử hôn Anh, chàng trai chân đất
Sống hiên ngang, bất khuất trên đời
Như Thạch Sanh của thế kỷ hai mươi
Một dây ná, mót cây chông, cùng tiến công giặc Mỹ.

Không tự ngắm mình, anh chẳng hay đâu, hỡi chàng dũng sĩ!
Cả năm châu, Chân lý đang nhìn theo
Bóng Anh đi… và vành mũ tai bèo
Của Anh đó!

Ôi cái mũ vải mềm dễ thương như một bàn tay nhỏ
Chẳng làm đau một chiếc lá trên cành
Sáng trên đầu như một mảnh trời xanh
Mà xông xáo, mà tung hoành, ngang dọc.
Mạnh hơn tất cả đạn bom, làm run sợ cả Lầu năm góc!

Ta muốn hỏi Trường Sơn
Có đỉnh nào cao hơn
Chiếc mũ kia của chủ nghĩa anh hùng cách mạng?
Cảm ơn Đảng của chúng ta, Đảng làm ra ánh sáng

Người chưa đưa ta lên được sao Kim.
Nhưng đã cho ta một linh hồn và một trái tim
Biết lẽ phải, biết yêu thương, căm giận
Biết đi tới và làm nên thắng trận!

Hôm nay sao vui thế! Sáng xuân nay
Ta đi tới, lòng ta như bay
Với mỗi làn mây, với từng cơn gió
Gió miền Bắc đang thổi vào Nam đó!
Gió mây ơi, không đợi nắng xuân về
Hãy bay đi mà che những đoàn xe
Và những đoàn quân tuôn ra tiền tuyến….

tho-ve-dang-voh-5

Tổ quốc ta! Hai mươi ba năm đau khổ gian nan, bền gan kháng chiến
Tiến lên!
Toàn thắng ắt về ta!
Hỡi bốn phương và những chiến trường xa
Xin lắng nghe… Phút giao thừa đang chuyển
Bác Hồ gọi. Ấy là mùa xuân đến…

Hoan hô Xuân 68 anh hùng!
Hãy gầm lên như sấm sét đùng đùng
Tất cả pháo!
Và xông lên, dũng sĩ!
Như khí phách Trần, Lê. Như oai vũ Quang Trung
Khắp thành thị nông thôn
Đánh tan đầu Mỹ, nguỵ!

Vì Độc lập, Tự do, núi sông hùng vĩ
Vì thiêng liêng giá trị Con Người
Vì muôn đời hoa lá xanh tươi
Ta quyết thắng. Giành mùa xuân đẹp nhất!

2.4 Bài ca xuân 71

71 đến, nghiêm trang. Như người lính
Có lệnh là đi. Tư thế sẵn sàng
Gương mặt sáng nụ cười bình tĩnh
Màu áo xanh tươi khoẻ, nhẹ nhàng.

Trung ương họp. Giữa ngày rét giá
Con én về bên cửa sổ, nhìn sang:
Bộ tư lệnh: những lớp tóc hoa râm, những mái đầu trắng xoá
Vẫn có Bác, ung dung, trông xuống, dịu dàng.

Kế hoạch đã vạch xong.
Tiền tuyến, ra sức tiến công
Hậu phương, hết lòng chi viện.
Nich-xơn!
Mày có thể đốt cháy dãy Trường Sơn
Không thể ngăn đường, lấp biển.
Ta đã đi, là đến.

Đất nước vào xuân gọi những cánh đồng
Giống mới rộn ràng năm tấn
Dáng thẳng những chàng trai hăng lập chiến công
Biếc mắt bèo dâu, đẹp như những cô gái xã viên tiễn người ra trận.

Đáng yêu sao, những mảnh đất bạc màu
Những quả đồi hoang xói lở
Nghe Đảng khuyên, bỗng thấy mình giàu
Hết tím hoa mua, sẽ trắng mùa hoa sở.

Dâu hẹn vàng tơ, chè mơ thêm lứa
Lạc lên xanh bát ngát chân trời
Đến cỏ dại cũng ngọt thành cỏ sữa
Sắn khoai ngô cũng đem mật cho đời.

Anh hoạ sĩ làng Hồ, lại đây anh mà vẽ
Đàn bò mộng Cu-ba đủng đỉnh đi, ngắm núi Ba Vì
Những chú lợn lai lớn cao hơn ỷ mẹ
Và những mái gà Hung làm bạn với gà ri.

Cái mới đến. Buổi đầu sinh nở
Mỗi ngày vui một quả trứng hồng.
Sức trẻ đây, mặt người rạng rỡ
Nước non này xanh cả mùa đông.

Giặc Mỹ phá, thì ta xây lại.
Lấp hố bom mà dựng lò cao
Nhà máy tựa hang sâu, vững chãi
Ta tựa lòng ta, rất đỗi tự hào.

Cuộc sống lớn có đôi mắt Đảng
Mỗi bước đi gần, nâng ước mơ xa
Hòn than nhỏ cũng bừng lên ánh sáng
Thác Bà reo, gọi điện sông Đà.

Ta sẽ khai những mỏ dầu, mỏ sắt
Đóng những con tàu đi khắp đại dương
Nhưng phải luyện những con người đẹp nhất
Biết căm thù và biết yêu thương.

16 năm rồi. Nửa ta máu ứa
Biết mấy mẹ già chống cửa trông con
Các em ta đã theo cha mấy lứa
Hà Nội đau, tim ở Huế, Sài Gòn!

Miền Nam ơi, miền Nam quê hương
Xuân này, Bác không làm thơ nữa.
Nóng bỏng Lời kêu gọi của Trung ương
Cả nước hành quân, ra tuyến lửa.

Ta sẽ đánh, đánh những đòn sét đánh
Lũ diều hâu phải rã cánh tan đầu.
Tổ quốc giục. Không sợ dài lâu, ta quyết lớn mạnh
Mở con đường Hồ Chí Minh sáng đến mai sau…

Chắc Bác sẽ vui lòng
Như mỗi khi ghi một thành công
Người khen: “Thế là tốt”.
Hãy xứng đáng, hỡi năm 71!

2.5 Bài ca tháng mười

Thuở Anh chưa ra đời
Trái đất còn nức nở
Nhân loại chửa thành người
Đêm ngàn năm man rợ.

Nước mắt, máu, mồ hôi
Đong hàng bát, hàng bát
Bán đổi lấy cơm ôi
Nhặt từng hạt, từng hạt…

Từ khi Anh đứng dậy
Trái đất bắt đầu cười
Và loài người, từ đấy
Ca bài ca Tháng Mười!

Những mắt buồn sắp nhắm
Bừng dậy, thấy tương lai
Những bàn tay lại nắm
Cờ đỏ qua đêm dài…

Những đầu lên máy chém
Nhìn đao phủ, hiên ngang:
“Muôn năm, Đảng Cộng sản”
“Chào Xô-viết Liên bang!”

Ơi người Anh dũng cảm
Lũy thép sáng ngời ngời
Đây Việt Nam Tháng Tám
Em Liên Xô Tháng Mười!

Hoan hô Xta-lin
Đời đời cây đại thọ
Rợp bóng mát hoà bình
Đứng đầu ngọn sóng gió!

Hoan hô Hồ Chí Minh
Cây hải đăng mặt biển
Bão táp chẳng rung rinh
Lửa trường kỳ kháng chiến!

2.6 Ba mươi năm đời ta có Đảng

Anh chị em ơi!
Ba mươi năm đời ta có Đảng
Hôm nay ôn lại quãng đường dài…
Ngọt bùi nhớ lúc đắng cay
Ra sông nhớ suối, có ngày nhớ đêm
Mùa xuân đó, con chim én mới
Rộn đồng chiêm, chấp chới trời xanh
Đời ta gương vỡ lại lành
Cây khô cây lại đâm cành nở hoa.

Thuở nô lệ, thân ta nước mất
Cảnh cơ hàn, trời đất tối tăm
Một đời đau suốt trăm năm
Chim treo trên lửa, cá nằm dưới dao
Giặc cướp hết, non cao biển rộng
Cướp cả tên nòi giống tổ tiên
Lưỡi gươm cắt đất ngăn miền
Non sông một khúc ruột liền chia ba
Lũ bán nước lột da dân nước
Tan mồ cha cũng rước voi giày
Máu đà nhúng đỏ bàn tay
Biết chi đau đớn cỏ cây đồng bào!

Ôi nhớ những năm nào thuở trước
Xóm làng ta xơ xác héo hon
Nửa đêm thuế thúc trống dồn
Sân đình máu chảy, đường thôn lính đầy
Cha trốn ra Hòn Gay cuốc mỏ
Anh chạy vào Đất Đỏ làm phu
Bán thân đổi lấy đồng xu
Thịt xương vùi gốc cao su mấy tầng!
Con đói là ôm lưng mẹ khóc
Mẹ đợ con đấu thóc cầm hơi
Kiếp người cơm vãi cơm rơi
Biết đâu nẻo đất phương trời mà đi!

Lần đếm bước đến khi hừng sáng
Mặt trời kia! Cờ Đảng giương cao!
Đảng ta, con của phong trào
Mẹ nghèo mang nặng khổ đau khôn cầm.
Như đứa trẻ sinh nằm trong cỏ
Không quê hương, sương gió tơi bời
Đảng ta sinh ở trên đời
Một hòn máu đỏ nên Người hôm nay.

Đảng ta đó, trăm tay nghìn mắt
Đảng ta đây, xương sắt da đồng
Đảng ta, muôn vạn công nông
Đảng ta, muôn vạn tấm lòng niềm tin.
Đảng ta Mác – Lê-nin vĩ đại
Lại hồi sinh, trả lại cho ta
Trời cao, đất rộng bao la
Bát cơm, tấm áo, hương hoa, hồn người.

Từ ấy đã ba mươi năm chẵn
Cuộc đời ta theo Đảng tiến lên
Đường xa bao nỗi truân chuyên
Ngọn đèn đêm gió, con thuyền biển khơi
Đèn vẫn tỏ, thuyền bơi tới trước
Đảng ta đưa dân nước ta đi…
Con đường cách mạng trường kỳ
Ba mươi năm ấy, bước đi vững vàng.

Trống Xô-viết, Nghệ An vang động
Bắc Trung Nam làn sóng đấu tranh
Hầm than, xưởng máy, lều gianh
Đứng lên tự cứu mà giành ấm no
Đứng lên cứu tự do, độc lập
Đứng lên giành ruộng đất, áo cơm!
Đứng lên thân cỏ, thân rơm
Búa liềm không sợ súng gươm bạo tàn!
Máu có chảy, xương tan thịt nát
Bớ công nông! Tiếng hát càng cao
Năm năm chìm nổi ba đào
Phong trào tạm lắng, phong trào lại lên…

Chống phát-xít, cường quyền hiếu chiến
Khắp năm châu, trận tuyến Bình dân
Trùng trùng cách mạng ra quân
Phất cao cờ đỏ, công nhân dẫn đầu
Còi máy gọi bến tàu hầm mỏ
Hòn Gay kêu Đất Đỏ đấu tranh
Áo nâu liền với áo xanh
Nông thôn cùng với thị thành đứng lên
Đòi cơm áo, đòi quyền dân chủ
Đường càng đi đội ngũ càng đông
Suối ngàn đã chảy thành sông
Đố ai tát cạn được dòng nước xuôi
Càng tức nước, càng xui bờ vỡ
Lòng dân ta như lửa thêm dầu
Lưỡi lê, mũi súng, nhà tù
Càng đau, càng khổ, càng thù, càng căm
Nước đã mất tám mươi năm
Đã Tây lại Nhật, đứng nằm sao yên?
Thân một cổ hai xiềng nô lệ
Phải vùng lên mà bẻ cho tan
Diệt bầy Tây – Nhật – Việt gian
Việt Nam độc lập hoàn toàn tự do!

Lời Đảng gọi vang to khắp nước
Núi sông nghe chân bước trước sau
Bắc Sơn phất ngọn cờ đầu
Nam Kỳ khởi nghĩa bắc cầu tiến lên
Máu dù chảy hai miền thấm đỏ
Nghìn đầu rơi xuống cỏ, không lui
Núi càng rung, biển càng sôi
Thép nung càng luyện, càng tôi, càng bền.

tho-ve-dang-voh-6

Rừng Việt Bắc, Thái Nguyên chống địch
Bước chân đoàn du kích càng hăng
Quân càng đông, sức càng tăng
Biên cương nổi lửa, Cao Bằng xuất binh

Nổ súng trận, Việt Minh truyền lệnh
Giải phóng quân tràn đỉnh non cao
Việt Minh như thác ào ào
Chiến khu kháng Nhật, cao trào nhân dân
Đã nghe súng Hồng quân oanh liệt
Chân trời xa như sét đêm thâu…

Đức hàng, Nhật cũng cúi đầu
Bốn phương châu Á, châu  u vẫy vùng
Đồng cỏ héo đã bừng lửa cháy
Nước non ơi, hết thảy vùng lên!
Bắc Trung Nam khắp ba miền
Toàn dân khởi nghĩa! Chính quyền về tay!
Lời Đảng gọi, một ngày sấm nổ
Biển người dâng ngập phố ngập đồng
Mùa thu Cách mạng thành công
Mùa thu đây, hỡi cờ hồng vàng sao!

Ôi hai tiếng đồng bào, Tổ quốc
Đến hôm nay mới thuộc về ta
Trăm năm mất nước mất nhà
Hôm nay mới cất lời ca tiếng cười
Ta đã đứng nên người độc lập
Cao bằng người, nào thấp thua ai?
Tay ta, tay búa, tay cày
Tay gươm, tay bút, dựng xây nước mình.

Đời đang buổi bình minh hửng đỏ
Tây lại vào cắn cổ, cắn chân
Chém cha cái lũ thực dân
Đã leo đằng cẳng lài lân đằng đầu!
Một bước nhịn, bước sau cố nhịn
Giặc càng hung. Còn nín được sao?

Hỡi quốc dân, hỡi đồng bào!
Có gươm, có súng, có dao hãy dùng
Quyết kháng chiến đến cùng cứu nước!
Toàn dân trông phía trước, tiến lên!
Nửa đêm vang tiếng lệnh truyền
Phố giăng chiến luỹ, đường xuyên chiến hào
Hồn nước dựng thành cao muôn trượng
Tay Đảng rèn lực lượng muôn dân
Chín năm kháng chiến thánh thần
Gậy tầm vông đánh tan quân bạo tàn!
Một dân tộc hai bàn tay trắng
Đồng tâm là chiến thắng thành công
Dân ta gan dạ anh hùng:
Trẻ làm đuốc sống, già xông lửa đồn
Chân toạc máu, chân dồn đuổi giặc
Tay chém thù, tay sắc như gươm!
Củ khoai, củ sắn thay cơm
Khoai bùi trong dạ, sắn thơm trong lòng
Hớp ngụm nước suối trong đỡ khát
Trông trời cao mà mát tâm can!

Chín năm nắng núi mưa ngàn
Nắng mưa có Đảng, cơ hàn có nhau
Nhớ những lúc hầm sâu địch hậu
Nhớ những đêm theo dấu đường đây
Giặc lùng, giặc quét, giặc vây
Có dân, có Đảng đêm này vẫn vui
Làng kháng chiến không lui một bước
Nhổ sạch đồn cho nước ta yên
Chín năm làm một Điện Biên
Nên vành hoa đỏ, nên thiên sử vàng!

Ôi Tổ quốc, vinh quang Tổ quốc!
Ngàn muôn năm dân tộc ta ơi!
Việt Nam anh dũng sáng ngời
Ánh gươm độc lập giữa trời soi chung.
Hỡi ai kiếp bần cùng nô lệ
Hãy đứng lên mà bẻ xiềng gông
Tự do đã nở hoa hồng
Trong dòng máu đỏ, trên đồng Việt Nam…

Đường hạnh phúc gian nan lắm khúc
Đời đấu tranh không lúc dừng chân
Đã rằng vì Nước vì Dân
Nước Dân còn khổ thì thân sướng gì?
Đường giải phóng mới đi một nửa
Nửa mình còn trong lửa nước sôi
Một thân không thể chia đôi
Lửa gươm không thể cắt rời núi sông
Gươm nào chém được dòng Bến Hải?
Lửa nào thiêu được dải Trường Sơn?
Căm hờn lại giục căm hờn
Máu kêu trả máu, đầu van trả đầu!
Miền Nam đi trước về sau
Bước đường cách mạng dài dâu đã từng
Đước đã mọc thành rừng gỗ cứng
Gió càng lay càng dựng Thành đồng
Trăm sông về một biển Đông
Bắc Nam sẽ lại về trong một nhà!

Đường thống nhất chân ta bước gấp
Miền Bắc ta xây đắp nhanh tay
Năm năm mới bấy nhiêu ngày
Mà trông trời đất đổi thay đã nhiều…
Dân có ruộng, dập dìu hợp tác
Lúa mượt đồng, ấm áp làng quê
Chiêm mùa, cờ đỏ ven đê
Sớm trưa tiếng trống đi về trong thôn
Màu áo mới nâu non nắng chói
Mái trường tươi roi rói ngói son
Đã nghe nước chảy lên non
Đã nghe đất chuyển thành con sông dài
Đã nghe gió ngày mai thổi lại
Đã nghe hồn thời đại bay cao…
Núi rừng có điện thay sao
Nông thôn có máy làm trâu cho người
Đời hết kẻ sống lười ăn bám
Đời của ai dũng cảm hy sinh
Những người lao động quang vinh
Chúng ta là chủ của mình từ đây…
Nghìn năm giấc mộng đêm ngày
Ba mươi năm Đảng, hôm nay có mình

Ba mươi tuổi Đảng sinh, phấn đấu
Đã bao lần đổ máu con yêu!
Đường đi mấy núi mấy đèo
Núi bao nhiêu ngọn, bấy nhiêu anh hùng!
Sống cùng Đảng, chết không rời Đảng
Tấm lòng son chói sáng nghìn thu
Mặt trời có lúc mây mù
Trái tim ta vẫn đỏ bầu máu tươi!
Người đang sống nhớ người đã khuất
Nhớ những anh chị mất trên đường
Tù lao, máy chém, chiến trường
Dẫu tan nát thịt, còn vương vấn hồn:
Chết nằm xuống, còn hôn cờ Đảng
Chết còn trao súng đạn, quên đau
Chết còn trút áo cho nhau
Miếng cơm dành để người sau ấm lòng.
Hỡi những trái tim không thể chết
Chúng tôi đi theo vết các anh
Những hồn Trần Phú vô danh
Sóng xanh biển cả, cây xanh ngút ngàn…

Con chim biết nhớ đàn nhớ tổ
Ta nhớ người đau khổ nuôi ta:
Ơn người như mẹ, như cha
Lòng dân yêu Đảng như là yêu con!
Nghèo rau cháo, từng lon gạo bữa
Dành cho ta chút sữa cầm hơi
Dù khi tắt lửa tối trời
Vững lòng quyết sống, không rời Đảng ta.
Dù khi giặc khảo giặc tra
Cắn răng thà chết, không xa Đảng mình!

Ta nhớ nghĩa nhớ tình bốn biển
Anh em ta yêu mến gần xa
Máu Hồng quân, máu Trung Hoa
Cũng là máu đổ cho ta đất này.
Một ngày nhớ bao ngày xưa ấy
Ba mươi năm, biết mấy buồn vui!
Đắng cay nay mới ngọt bùi
Đường đi muôn dặm, đã ngời mai sau…
Ngọn cờ đỏ trên đầu phấp phới
Bác Hồ đưa ta tới trời xa
Ba mươi năm bước đường qua
Đời ta có Bác xông pha dẫn đường
Người đi trước, nghìn sương muôn tuyết
Dắt dìu dân, nước Việt Nam ta
Bạc phơ mái tóc người Cha
Ba mươi năm Đảng nở hoa tặng Người.

Xem thêm:
24 bài thơ về lòng yêu nước hào sảng, khí thế của các thi sĩ Việt Nam
Tuyển chọn những bài thơ về quê hương đưa bạn về với miền ký ức tuổi thơ
29 bài thơ về trẻ em ngắn gọn, thơ viết về thiếu nhi hồn nhiên đáng yêu

3. Thơ mừng Đảng mừng xuân

Ngày Đảng ra đời cũng là lúc xuân về, mùa xuân hiện hữu với biết bao ước hẹn, là lúc mở ra một kỷ nguyên mới cho đất nước ta. Đó cũng là lúc những bài thơ về Đảng, những bài ca mừng Đảng mừng xuân được cất lên. 
Viết những vần thơ về Đảng là cách các nhà thơ thể hiện cảm xúc, gửi lời chúc mừng đến đất nước, chúc một năm mới ngày càng ấm no và hạnh phúc. 

3.1 Mừng Đảng mừng xuân

Xuân có Đảng, tám mươi năm về trước
Lá cờ hồng trên đất nước tung bay
Tám sáu năm, cho đến tận nơi này
Dãi gấm vóc từng ngày luôn đổi mới

Niềm tin Đảng mọi người luôn hồ hởi
Dân tộc anh hùng, đối với hiểm nguy
Vững tay chèo lái, chẳng khó khăn gì…
Luôn cảnh giác đến khi thời hội nhập

Bính Thân đến, cảm xúc luôn tràn ngập
Đón xuân về tấp nập phố đông vui
Quận Tám ta ơi, sâu lắng tình người
Mừng tuổi Đảng Dòng Kênh Đôi mở hội

Xuân và Đảng, chủ đề luôn nóng hổi
Như hào quang, sôi nổi đến diệu kỳ
Lớp thanh niên vì đất nước ra đi
Bởi chân lý, không gì hơn độc lập

Cương lĩnh Đảng dấu son không khỏa lấp
Vạch con đường cho đất nước hồi sinh
Ôi thiêng liêng bởi mảnh đất của mình
Đã thống nhất hai miền về một dải…
(Tác giả: Đoàn Việt)

3.2 Những mùa xuân có Đảng

Chào năm mới
Hát bài ca những mùa xuân có Đảng
Lá cờ hồng phấp phới tung bay
Từ những năm ba mươi ngày ấy

Gấm vóc giang sơn đổi mới từng ngày
Vững niềm tin trước bão tố chẳng lay
Cùng tiến bước trên con đường đổi mới
Người cầm lái Đảng ta vĩ đại

Những con tàu thẳng hướng tới tương lai
Canh Tý đến, sức xuân vượt dặm dài
Kinh tế tăng cao lòng dân phấn khởi
Ý Đảng, lòng dân đồng lòng tiến tới

Kết hoa dâng Người, đất nước đẹp tươi
Chín mươi năm, những mốc son sáng ngời
Chặng đường dài còn gian nan thách thức
Vững tin Đảng ngày mai ấm no hạnh phúc
Dân giàu, nước mạnh thỏa niềm vui.
(Tác giả: Nguyễn Hữu Dực)

3.3 Mùa xuân tuổi Đảng

Chín mươi mùa xuân đã đi qua
Núi rừng thức dậy nở muôn hoa
Ơn Đảng, Bác Hồ đời hạnh phúc
Cơm no, áo ấm đến muôn nhà

tho-ve-dang-voh-7

Đất nước tưng bừng vui đổi mới
Tầm cao vị thế đã vươn xa
Chín mươi xuân hồng mừng tuổi Đảng
Một vầng dương tỏa sáng đời ta.
(Tác giả: Ngọc Hiệp)

3.4 Xuân về mừng Đảng mừng xuân

Xuân về mừng Đảng mừng xuân
Thái bình no ấm Đảng dân một lòng
Làm nên gạo trắng nước trong
Năm châu bốn biển cờ hồng tung bay
Thuận thiên con tạo vần xoay
Đảng dân chung sức chung tay lái chèo
Vượt qua ghềnh thác hiểm nghèo

Đưa tàu hưng thịnh về neo bến nhà
Để ban no ấm dân ta
“Đàng hoàng to đẹp” Cha Già từng mong
Đẹp thay con cháu Lạc Hồng
Xuân về tết đến cờ hồng tung bay
Chúc mừng thịnh vượng từng ngày
Ghi công ơn Đảng cao dày tựa non.
(Tác giả: Trần Đình Thư)

3.5 Mừng Đảng mừng xuân

Mừng xuân mừng Đảng quang vinh
Mừng cho đất nước hoà bình tự do
Nhà nhà hạnh phúc ấm no
Trẻ em vui khỏe chăm lo học hành.

Cầu cho tất cả ban ngành
Luôn luôn phát triển để dành chiến công
Toàn dân đoàn kết một lòng
Hướng về với Đảng để cùng dựng xây

Dương cao cờ đỏ trong tay
Sao vàng phất phới tung bay rợp trời
Hai ngàn mười sáu đến rồi
Mừng cho nước việt muôn đời vinh quang!!!
(Tác giả: Nguyễn Mây)

Qua những bài thơ về Đảng đầy sâu lắng và chan chứa tình cảm trên đây, hy vọng các bạn sẽ ngày một thấu hiểu những chiến công thầm lặng của Đảng và nhà nước ta, vì một Việt Nam dân giàu nước mạnh. 

Tổng hợp, Sưu tầm - Nguồn ảnh: Internet