
Cứu chồng thoát nạn, tôi nhận về trái đắng
Trước khi cưới, tôi biết anh là người trăng hoa. Nhưng lúc ấy, tôi còn trẻ và quá tin vào tình yêu, nghĩ rằng có vợ con anh ấy sẽ thay đổi.

Trước khi cưới, tôi biết anh là người trăng hoa. Nhưng lúc ấy, tôi còn trẻ và quá tin vào tình yêu, nghĩ rằng có vợ con anh ấy sẽ thay đổi.

Từ khi trưởng thành, tôi đã một thân một mình vào miền Nam làm công nhân xí nghiệp, tự lo cho bản thân và cố gắng phụ giúp gia đình.

Người đàn ông từng hứa sẽ cưới tôi lại chính là người đẩy tôi xuống vực sâu tuyệt vọng.

Tôi thương em và muốn cho em một mái ấm mới, nhưng quá khứ của em vẫn khiến tôi đắn đo.

Tôi cứ mải miết làm ăn mà không nhận ra, sự lạnh nhạt của mình đã khiến vợ ngày càng cô đơn.

Tôi cứ ngỡ gia đình mình đã êm ấm, cho đến tháng 6 vừa rồi, một cú sốc bất ngờ giáng xuống đầu cả nhà.

Tôi có 5 đứa con, 4 cô con gái đầu đều đã yên bề gia thất, riêng cậu con trai út luôn khiến tôi đau đầu.

Nhưng vật đổi sao dời, mấy năm nay, việc buôn bán ế ẩm, tôi chỉ kiếm được vài đồng bạc lẻ, vừa đủ lo cơm nước hằng ngày cho ba cô con gái.

Chồng tôi tính tình tuy có chút đào hoa, nhưng nhìn chung vẫn là một người đàn ông có trách nhiệm, biết vun vén cho gia đình.

Sinh ra tại một tỉnh miền Bắc, nhưng vì tiếng gọi của tình yêu, tôi đã cãi lời bố mẹ, dứt áo theo một người đàn ông ở tận miền Tây.

Đời người đàn bà, bi kịch lớn nhất có lẽ là khao khát tìm một mái ấm để nương tựa, rồi cuối cùng lại tự bước chân vào một địa ngục trần gian.

Dáng vẻ hiền lành, chịu thương chịu khó, lại không rượu chè nhậu nhẹt của anh đã khiến tôi đổ gục.

Mọi thứ lẽ ra cứ êm đềm trôi qua như thế, cho đến khi tôi vướng vào một đoạn nghiệt duyên.

Ở cái tuổi mà đáng lẽ ra đã có thể kê cao gối ngủ ngon, an hưởng tuổi già bên chồng con, tôi lại phải sống trong một cuộc hôn nhân đầy bế tắc.

Cuộc đời tôi lẽ ra đã có một ngã rẽ khác nếu 13 năm trước, tôi không chọn kết hôn với một người đàn ông hơn mình một con giáp.

Chỉ 3 tháng sau khi cưới, tôi đã có thai. Từ đó, cuộc đời tôi bị cuốn vào bỉm sữa, quẩn quanh với những đứa con và góc bếp.

Sau khi sinh con, tôi bị sụt cân, da mặt sạm đen, tóc rụng từng mảng. Nhưng sự tàn phá về thể xác chưa là gì so với những vết thương trong tâm hồn.

Sau hơn 20 năm làm vợ, làm mẹ ở vùng quê nhỏ, cuộc đời tôi chỉ toàn những chuỗi ngày đau khổ và bế tắc.

Và rồi, sau 52 năm, số phận lại đưa chúng tôi về bên nhau. Cô ấy kém tôi 10 tuổi, chồng cũng đã qua đời trước vợ tôi 1 năm.

Tôi không ngờ có ngày mình lại trở thành nạn nhân trong một vở kịch do chính chồng làm đạo diễn.