
Tôi chết lặng vì câu nói: “Anh sẽ trả em về nơi sản xuất” của chồng
Có khi 10 ngày, nửa tháng chồng tôi mới về nhà một lần, nán lại được đôi ba ngày rồi lại tất tả rời đi.

Có khi 10 ngày, nửa tháng chồng tôi mới về nhà một lần, nán lại được đôi ba ngày rồi lại tất tả rời đi.

Cuộc hôn nhân 11 năm qua đã biến người phụ nữ tôi từng yêu thương sâu đậm thành một con người cộc cằn, thô tục và đáng sợ.

Mười mấy tuổi đầu, cái tuổi người ta còn ăn chưa no lo chưa tới, em đã phải theo các dì, các cô lê la khắp các tỉnh miền Tây để phụ bán tóc giả.

Người ta thường bảo đàn bà dại nhất là bao bọc, nuôi chồng và tôi chính là minh chứng sống cho câu nói cay đắng ấy.

Nếu không phải người trong cuộc, có lẽ chính tôi cũng không tin một cuộc hôn nhân như vậy lại tồn tại.

Cách đây 9 tháng, anh bắt đầu nhận công việc bên ngoài. Sự tự do nơi công sở đã kéo anh trượt dài vào một mối quan hệ vụng trộm.

Mười ba năm trước, tôi theo anh với hai bàn tay trắng, thắt lưng buộc bụng, vun vén từng đồng để anh yên tâm xông pha lập nghiệp.

Nhìn bề ngoài, ai cũng bảo gia đình tôi viên mãn, nội ngoại đề huề. Nhưng bên trong, chiếc chăn ấy đã rách nát từ lâu.

Tôi là một người phụ nữ mạnh mẽ, độc lập về tài chính. Mỗi tháng tôi kiếm được 30 - 40 triệu và cũng là người gánh phần lớn kinh tế gia đình.

Cô con gái thứ hai từng là niềm tự hào lớn nhất của dòng họ, nay lại chính là đứa khiến tôi xấu hổ và đau lòng nhất.

Tôi vốn nổi tiếng ngoan hiền, cư xử chừng mực, vậy mà nay lại biến thành một kẻ hung dữ, mất kiểm soát.

Chỉ còn chưa đầy một tháng nữa là tôi sinh, nhưng thay vì được tận hưởng niềm hạnh phúc làm mẹ, tôi lại đang chìm trong một mớ bòng bong.

Khoảng cách địa lý khiến chúng tôi mỗi tháng chỉ gặp nhau một lần, nhưng tôi luôn tự nhủ rằng sự hy sinh của mình rồi sẽ được đền đáp.

Một người đàn ông cả đời cần mẫn làm ăn, chưa từng vướng vào tứ đổ tường, cuối cùng lại bị vợ chơi cho một vố đau điếng.

Năm nay tôi 23 tuổi, là mẹ của một bé trai 4 tuổi. Bi kịch của cuộc đời tôi có lẽ bắt nguồn từ sự bồng bột của tuổi trẻ.

Tôi cứ nghĩ rằng, đàn bà chỉ cần sinh cho chồng những đứa con ngoan, vun vén nhà cửa êm ấm thì tình nghĩa sẽ bền chặt hơn vạn lần giấy tờ pháp lý.

Ngày đó, trong mắt tôi, anh là một người đàn ông hiền lành, chịu thương chịu khó và cực kỳ hiếu thảo. Không ngờ, anh lại là một “mama boy” chính hiệu.

Khi mang thai được 3 tháng, chồng khuyên tôi nghỉ việc ở nhà để yên tâm dưỡng thai. Vì thế, ai nhìn vào cũng xuýt xoa bảo tôi tu mười kiếp mới lấy được anh.

Ở cái tuổi thanh xuân rực rỡ nhất, tôi phải trải qua một cuộc hôn nhân ngột ngạt, với cái thai 34 tuần tuổi đang từng ngày lớn lên trong bụng.

Trước khi cưới, tôi biết anh là người trăng hoa. Nhưng lúc ấy, tôi còn trẻ và quá tin vào tình yêu, nghĩ rằng có vợ con anh ấy sẽ thay đổi.