028.38225933 (Hotline) - 028 3822 1188 (FM 95.6) - 028 38291 357
icon-radio-fm-999-mhz
logo-voh-radio-online
Điện thoại: 028.38225933 - 028.38225934
Đường dây nóng bạn nghe đài: 028.3891 357 - 0948747571
Sự kiện:  Đời sống, Sống đẹp

Thả hồn theo những bài thơ về hoa cải lãng mạn, ngọt ngào

(VOH) - Không khó để bắt gặp các bài thơ về hoa cải trong kho tàng văn học Việt Nam. Thơ về hoa cải mộc mạc, giản dị và đầy sức hấp dẫn như chính bông hoa cải vậy.

Là một loài hoa có sức sống mãnh liệt, lâu bền cùng vẻ đẹp mềm mại, đáng yêu. Hãy cùng hòa mình vào những bài thơ về hoa cải đậm màu sắc để tìm kiếm sự yên bình cho tâm hồn nhé!

1. Thơ về hoa cải nhẹ nhàng cho bạn thư giãn đầu óc

Hoa cải nổi bật nhất với sắc trắng tinh khôi, ngắm những bông hoa đáng yêu như vậy khiến bạn cảm thấy thoải mái, thư giãn. Những bài thơ về hoa cải dưới đây chắc chắn sẽ là liều thuốc tinh thần giúp bạn sau một ngày căng thẳng đó!

1. 1 Chuyện mùa cải

Đã lâu rồi chẳng về bến sông quê
Nghe miên man gió đưa vàng hương cải
Người đi xa mang tình yêu gửi lại
Dệt nhớ nhung thêu hình bóng quê nhà

Giấc mơ nào cho ngồng cải đơm hoa
Để em hái bó lên đầy quang gánh
Và cho anh những ngày đông se lạnh
Theo em về đường níu bước chân đan

Cải có nghe ông chài vút dây đàn
Cây nhị cũ vĩ mòn tơ năm tháng
Đặn đều ngân tiễn bao mùa trai tráng
Xuôi bóng đò cùng vai áo xanh xanh

Anh đi xa vang mãi khúc quân hành
Hoa cải nhớ chẳng tìm đâu cho được
Như trẻ thơ kết vòng hoa nguyện ước
Em đội đầu chờ anh đón cô dâu

Mùa cải như câu chuyện mới bắt đầu
Đơn sơ kể về tình người hương đất
Chúm chím xe sợi yêu thương tất bật
Nối muôn trùng cách biệt lại gần nhau.

Tác giả: Mạnh Hy

1. 2 Hoa Cải Cúc

Không có ai đến em
Anh nhắn nhờ mấy chữ
Bên đường về băng cỏ
Chỗ ruộng cúc đang hoa

Thứ cải cúc ăn kia 
Nở những hoa hiền đẹp.
Đến thăm em hôm trước
Về mấy đóa cầm tay

Trong lành trong cốc nước
Còn đẹp đến hôm nay.
Em về nhớ tặng anh
Mấy cành hoa cải cúc

Cánh trắng nhụy vàng thanh
Xinh tự nhiên, hàm súc
Tính giản dị, chân thành
Giống lòng em như đúc…

Tác giả: Xuân Diệu

1.3 Cải ngồng bơ vơ

Gió đưa cây cải về trời
Rau răm ở lại chịu lời đắng cay
Em đi quên mất nơi này
Quên luôn nỗi nhớ đêm ngày anh mang

Từ ngày em bước sang ngang
Đèn hoa rực rỡ nên nàng đã quên
Nước chảy xuống, thuyền ngược lên
Tình xưa giờ đã chông chênh giữa đời

Chiều nay nắng nhạt lưng trời
Hoa vàng trong nắng chơi vơi tấc lòng
Lắt lay lọn gió phương đông
Em đi bỏ ngọn cải ngồng bơ vơ

Tác giả: Võ Ngọc Cẩn

1.4 Có một mùa hoa cải

Có một mùa hoa cải
Đợi mãi anh chưa về
Cỏ may tím triền đê
Lời thề em nguyện giữ

Gửi đôi lời tâm sự
Gió cứ mãi rong chơi
Nhắn giùm ta một người
Đầy vơi lòng nỗi nhớ

Câu thương trao duyên nợ
Hơi thở ấm cùng nhau
Đắp xây nhé nhịp cầu
Bền lâu không thay đổi

Mùa Thu ơi đừng vội
Hoa nối tình yêu thương
Cải ngồng sắc khiêm nhường
Vấn vương hoài đáy dạ.

Tác giả: Bằng Lăng Tím

1.5 Tháng Giêng Hoa Cải Thả Chiều Vàng

Tháng giêng hoa cải thả chiều vàng
Bướm vờn theo gió đón mùa sang
Ong say hút mật quên về lối
Bến sông neo đậu chuyến đò ngang

Tháng giêng hoa cải chợt anh quên?
Mắt lá, dáng ngà, má lúm tiền
Tiễn em gái nhỏ làn môi ấm
Và làn mây quyện mùi hương duyên

Tháng giêng hoa cải xuân về nhà
Em ra vườn hứng giọt sương sa
Tình xuân đã mở sao anh chẳng
Kết hoa thành bướm chuyện đôi ta?

Tháng giêng hoa cải thả bên sông
Anh về trễ mất chuyện thương mong
Bến xưa thương nhớ mùi hoai hoải
Em đã ra xuân phải lấy chồng

Tháng giêng hoa cải mùa xưa lòng
Anh giờ ngóng bướm lại trông ong?
Vườn cũ giờ còn trơ gốc cải
Anh còn nhớ chuyện tháng giêng không?

Tác giả: Nguyễn Ngọc Giang

1.6 Mùa hoa cải

tho-ve-hoa-cai-voh-1

Có một mùa hoa cải
Nở vàng bên bến sông
Em đương thì con gái
Đợi tôi chưa lấy chồng.

Tôi rụt rè không dám
Hái một bông cải ngồng
Sợ làm con bướm trắng
Giật mình bay sang sông.

Qua bao mùa hoa cải
Chỉ mình tôi biết thôi
Mình tôi không dám hái
Hoa cải bay về trời.

Bâng khuâng chiều làng bãi
Không còn hoa cải ngồng
Ai xui tôi trở lại
Ngày em đi lấy chồng.

Tôi lại gieo hạt cải
Lại âm thầm đợi mong
Có một người con gái
Đợi tôi chưa lấy chồng

Tác giả: Nghiêm Thị Hằng

1.7. Mùa hoa cải

Thu gửi lại…
Đằng sau nó nụ cười….
Nắng nhạt phai…đang phơi mình đám cỏ.
Đông lửng lơ… mới về qua cửa ngõ.

Gửi lời xưa… theo gió đến bên người.
Thế nhân ơi…
Em lỡ tạc một lời…
Dẫu cách xa… nói rồi….em vẫn đợi.

Dấu chân anh… đường đời xa vời vợi.
Chốn bình yên …tươi mới ánh đèn khuya.
Bên song cửa…
Thấp thoáng bóng ai kia…

Vén hoàng hôn… sẻ chia làn hơi ấm.
Hong nỗi buồn… hanh khô bờ môi ẩm.
Ngọt lịm hồn…thấm đẫm giọt sương thu.
Vì tinh tú…

Lấp lánh mắt đồng xu…
Giữa màn đêm… tiếng chim gù khắc khoải.
Dẫu đông về… rực vàng mùa hoa cải.
Bóng hai người… vẫn sải bước về nhau.

Tác giả: Mạc Phương

1.8 Trên Đồi Hoa Cải Trắng

Cải xanh hoa nở trắng đồi
Những đàn bướm trắng dạo chơi khắp vùng
Lả lơi gió nhẹ tóc tung
Hình như xuân đến ở cùng bên nhau

Nhìn hoa, nhìn bướm hết sầu
Muốn sao thu được một màu hoa tươi
Đôi môi khẽ nở nụ cười
Hình như trước mắt có người nhìn sang

Con tim sao đập rộn ràng
Năm xưa người ấy đã sang bên này
Bông hoa cải trắng trao tay
Lúng la lúng liếng hẹn ngày năm sau

Đồi hoa cải trắng- nhịp cầu
Đã đưa nhau đến một màu cải xanh
Cùng nhau mong ước tốt lành
Để màu hoa trắng trời xanh dịu dàng

Tác Giả: Nguyễn Đức Sáng

1.9 Hương Hoa Cải 

Mong manh giá lạnh đầu đông
Hanh hao giọt nắng mật ong sáng vàng
Gió ngân tình khúc mơ màng
Vẩn vơ mây xám chàng màng rong chơi.

Rực vàng hoa cải lả lơi
Bướm ong trẩy hội vui chơi vườn tình
Thơm thơm dịu nhẹ rung rinh
Thoảng hương hoa cải yên bình đồng quê.

Hít hà hồn lãng đê mê
Sắc vàng rực rỡ cải về với đông
Vàng thơm dìu dịu ngát đồng
Ngất ngây cảnh đẹp mênh mông quê mình.

Tác Giả: Nguyễn Chung

1.10 Nỗi Buồn Hoa Cải

Anh vẫn nhớ một mùa hoa cải
Khi đông về sắc trải vàng tươi
Môi em chúm chím nụ cười
Chùm hoa bẽn lẽn trao người mới quen

Khi phố xá lên đèn le lói
Tâm hồn anh mòn mỏi chờ mong
Lang thang trên những cánh đồng
Se se cái lạnh mùa đông năm nào

Sớm nay bỗng nao nao nỗi nhớ
Cánh đồng quê cải nở vàng tươi
Hoa đây thiếu vắng bóng người
Chỉ còn lại chiếc khăn rơi trên cành

Anh chợt hiểu nhưng đành nuốt lệ
Trách chi đời dâu bể đổi thay
Gió đưa hương cải nồng cay
Cho anh đứng mãi nơi này nhớ em.

Tác Giả: Nguyễn Văn Hào

1.11 Giã từ mùa hoa cải

Ngày chia tay hoa vàng nở bên sông
Anh vẫn biết em đi không trở lại
Bỏ bến sông giã từ mùa hoa cải
Em đi rồi buồn hoang hoải cô liêu

Anh lang thang khi bóng ngả về chiều
Thương rau răm vì tình yêu cay đắng
Dù cách xa vẫn yêu người thầm lặng
Cải về trời mà cứ ngóng cứ trông

Ngày chia tay gió lạnh một chiều đông
Em ra đi anh trong lòng sóng vỗ
Bến sông quê cô đơn con đò nhỏ
Anh bên bồi nhìn bên lở nước trôi

Em đi rồi con sóng cũng chơi vơi
Anh cô đơn bên dòng đời lạc lõng
Hoàng hôn buông anh một mình một bóng
Nhìn cánh cò trên bến vắng bơ vơ

Nhớ ngày xưa đôi ta đã hẹn hò
Nhớ tình ta đã mộng mơ một thuở
Anh và em mỗi đứa là một nửa
Mình hẹn thề sẽ là của nhau thôi

Về bên sông nhìn dòng nước nhẹ trôi
Anh chợt thấy sao dòng đời cuộn sóng.

Tác giả: Nguyễn Đình Huân

1.12 Tạm biệt mùa hoa cải

Em lỡ yêu từ ngày đầu gặp gỡ
Chẳng dáng hình chẳng câu nói thân quen
Chỉ vần thơ em đã khóc ướt nhèm
Thương thương quá chẳng làm sao biết trước.

Trái tim em cứ ngày đêm nguyện ước
Được sẻ chia được chữa vết thương lòng
Được bên anh ngày tháng khỏi ngóng trông
Bao nhung nhớ em gửi hoài trong mộng.

Yêu rất nhiều coi như là lẽ sống
Những vui buồn em gửi gió gửi mây
Câu thơ cũ đã ấm một vòng tay
Dìu em bước trong tình yêu cổ tích.

Mỗi đêm về khi không gian tĩnh mịch
Ngỡ như anh đang kề cận bên em
Mình trao nhau bao ân ái khát thèm
Em cứ tưởng tình yêu mình rất đẹp.

Nên tự bước vào đường tình ngõ hẹp
Nơi trái tim mãi xao xuyến khát khao
Ngắm tấm hình anh em nhớ cồn cào
Người dưng ạ chẳng bao giờ gặp mặt.

Lý trí bảo quên mà tim se thắt
Vẫn ngày ngày dõi theo ánh đèn phây
Người dẫu xa mà ngỡ ở quanh đây
Chẳng dằn lòng đôi mi sầu ứa lệ.

Nhìn và nghe thấy bao câu chuyện kể
Mà xót xa mà đau đớn không nguôi
Mặn đắng lòng và mặn đắng bờ môi
Chẳng ích kỷ sao hơn trăng ghen gió.

Hè đã qua phượng còn đâu thắm đỏ
Ve cứ sầu cứ khóc mãi làm chi
Tự nhủ lòng mỉm cười tiễn người đi
Nhưng đâu dễ bởi yêu thương quá đỗi.

Yêu làm gì để sắc tàn mang tội
Đừng hờn chi với mây gió đại ngàn
Hãy tự lau dòng lệ đã chứa chan
Cười lên nhé rồi bình minh sẽ tới.

Từ bây giờ quyết sẽ không còn đợi
Người dưng à anh hãy cứ yêu đi!
Con gái vùng cao thua thiệt nhiều khi
Là tri kỷ và bạn thôi mãi mãi.

Tạm biệt anh người tình mùa hoa cải.

Tác giả: Mạc Phương

1.13 Bó cải ngồng

Anh về tranh với mùa đông
Một bó cải ngồng xanh vẫn còn xanh
Hoa vàng hé chút long lanh
Thương người ngược gió mong manh đò chiều

Bên sông lạnh,vẳng tiếng tiêu
Buốt đêm trăn trở tình phiêu nhạt nhoà
Sóng dâng đáy mắt giang hà
Chật dòng dư lệ vỡ oà niềm đau

Thu vừa trở gót xa nhau
Đông trườn sang, ướt mi sầu, chuốc đêm!
Rong rêu phủ kín bên thềm
Gió trăng nay đã môi mềm biệt ly

Anh về chôn mối tình si
Chỉ còn hoa cải thầm thì gió đông
Bây giờ cải đã lên ngồng
Em đi lấy chồng đắng dạ tình quân

Thế rồi Anh biệt tình xuân
Chỉ còn một chút bâng khuâng nhớ người.

Tác giả: Nga Vũ

1.14 Em ơi mùa hoa cải

Gió đưa hoa cải trổ vàng
Mênh mông con nước đò sang chòng chành
Em đi hoa cải còn xanh
Vạt sông ngày tháng mong manh nắng chiều

Bên triền mơ nắng liêu xiêu
Gọi con nước đến cánh diều chao nghiêng
Em đi hương cải chung chiêng
Anh về gói lại sầu riêng để dành

Tác giả: Nga Vũ

1.15 Kỷ niệm mùa hoa cải

Nhớ mùa hoa cải ngồng
Kỷ niệm bên bến sông
Tiễn anh vào quân ngũ
Chia tay…em lấy chồng…

Rồi cứ đến đầu đông
Anh nhớ mùa hoa cải
Nhớ thương người con gái
Ngày ấy vội sang sông!

Em về sống bên chồng
Nếm mùi cảnh bão giông
Mau hết thời con gái
Đời tràn ngập mùa đông!

Qua bao tháng sầu mong
Cô đơn đời quân ngũ
Mong trở về bến cũ
Ôm hoa cải vào lòng…

Trải qua mấy mùa đông
Hoa cải ngồng vẫn nở
Chuyến đò tình lỡ dở
Buồn neo đậu bến sông…

Em thôi sống bên chồng
Anh hết thời quân ngũ
Cải ngồng giờ ủ rũ
Buồn dặt dẹo bên sông.

Vào một buổi chiều đông
Trên chuyến đò nơi ấy
Gặp em…sông ngừng chảy
Mắt lệ bỗng tuôn dòng!

Tác giả: Nguyên Hồng

1.16 Nhớ mùa hoa hoa cải cải tuổi xuân

Mùa Đông đến thơm mùi hoa cải
Để ai xa càng phải nhớ thêm
Quê nhà vất vả ngày đêm
Học cùng với bạn ngồi bên đèn dầu

Rồi từ đó đi lâu không gặp
Nhớ bạn bè xách cặp hộ nhau
Mấy mươi năm cũng qua mau
Nửa đời rồi nhỉ bạc đầu tóc thưa

Xứ người lạnh đang mưa vào mạng
Xướng tuyệt vời và bạn hoạ hay
Ngồi buồn Thanh viết vào đây
Đôi dòng vui nhé gửi phây ảnh hình

Nhớ hoa cải quê mình nở rộ
Nhớ ngày theo xe cộ bán buôn
Mua về đi bán chợ hôm
Đói thèm miếng bánh mà không ăn quà

Nhớ anh chị quê nhà Ba Mẹ
Mong được về cho lẹ thật mau
Tắm sông leo núi cùng nhau
Ngắm hoa cải nở sắc màu tươi xinh

Chúc tất cả giáng sinh vui vẻ
Chúc mọi người sức khỏe ấm êm
Bình an hạnh phúc ngày đêm
Cháu ngoan con giỏi chúc thêm mạnh giàu.

Tác  giả: Thanh Hồng

1.17 Tình vỡ cải ngồng 

Mưa đông gieo hạt cải ngồng
Em đi lấy chồng đắng dạ tình quân
Người về ngược gió sông Ngân
Nên duyên lỡ chuyến cõi trần nợ nhau

Em đi buông bỏ vàng thau
Anh về tình đã úa nhàu đắng cay
Ngày xưa lời hứa ngang mày
Nến hồng váy thắm chốn này thành duy

Sao trời ganh ghét thuyền quyên
Để thuyền bỏ bến ước nguyền vỡ đôi
Đường xa bóng nhỏ đơn côi
Anh ơi áo mỏng tình thôi mặn nồng

Một lần chân bước theo chồng
Là tan vỡ cả còn trông mong gì
Người ơi duyên mất vô vi
Thì thôi xếp mối tình si đắng ngồng.

Tác giả: Nga Vũ

Xem thêm: Thưởng thức thơ về hoa hải đường để cảm nhận trọn vẹn vẻ đẹp đài các làm say lòng người

2. Thơ về hoa cải vàng dành cho đôi lứa yêu nhau

Hoa cải vàng gợi nhớ người ta nhớ đến những chuyện tình mới chớm nở, lãng mạn và e ấp. Cùng đắm mình vào trong những cảm xúc ấy qua thơ về hoa cải vàng dưới đây.

 2.1 Mùa Hoa Cải Ven Sông  

Tôi trở lại đây vào mùa hoa cải
Heo may về se, se lạnh làn môi
Ta xa nhau đã mấy độ đông rồi
Màu hoa ấy vẫn làm tôi bối rối

Vẫn còn đây màu hoa vàng tươi rói
Xôn xao trải dài tận bãi ven đê
Bến đò ngang ngày xưa lối đi về
Nay không còn bởi đã xây cầu mới

Xưa ta đã chia tay nhau rất vội
Nên cô lái đò chắc lấy chồng rồi
Nhưng trái tim tôi vẫn thấy bồi hồi
Dáng em gầy dạt dào trên bến nước

Em vẫn như bao nhiêu năm về trước
Mái chèo khua trên biển nước mênh mông
Mái tóc bay xao xuyến cả dòng sông
Hoa tôi cài rung rinh theo nhịp sóng

Nụ cười em đắm say chiều gió lộng
Mắt nhung huyền chan chứa những yêu thương
Giọng hò em cho tôi vấn, tôi vương
Ôm khát vọng của một thời trăng tỏ

Em còn gì ký ức ngày xưa đó
Gã trai nghèo đi học phải qua sông
Mỗi lần lên đò chỉ muốn đò không
Để được cùng em gửi trao ánh mắt …..

Bao năm rồi bến đò xưa hiu hắt
Hoa cải vàng vẫn mãi sống bên tôi
Khiến tình yêu chẳng thể được lên ngôi
Nuôi khát khao được một ngày trở lại

Nếu ngày xưa hồn không đi hoang dại
Thì bây giờ đâu khắc khoải con tim
Trách ngày xưa không trao vật làm tin
Để bây giờ em xa tôi mãi mãi

Tác Giả: Hoàng Quý Phi 

2.2 Thu chớm 

Nắng vàng đã xuống bên đê
Em về bên ấy anh tê tái lòng
Vườn xưa cải đã trổ ngồng
Để cho con bướm lạc dòng tìm hoa

Hạ tàn một chút Thu qua
Mưa ngâu ướt dạ mắt nhòa giọt châu
Thuyền tình ngược sóng về đâu
Làm con tim chứa nỗi đau ngập tràn

Cuộc đời dâu bể đa đoan!
Chiều thu mây tím miên man giăng buồn
Bơ vơ lẻ bóng cánh chuồn
Lang thang Thu chớm ngọn nguồn nhớ thương!

Tác giả: Hồng Lĩnh

2.3 Mùa hoa cải

Em vẫn nhớ bên triền đê thuở ấy
Hoa cải vàng đã nở rộ ven sông
Giữa mây trời như một biển màu dâng
Tỏa sắc thắm thêm một lần xao xuyến

Sắc hoa vàng cho lòng thêm quyến luyến
Như lạc vào giữa bức họa đồng quê
Bước chân đi như bị bỏ bùa mê
Gió lay động cánh hoa vàng trong nắng

Chút heo may nhớ tình xa bỏng cháy
Như thấy anh thấp thoáng phía trời hồng
Làm cho em thêm cảm thấy ấm lòng
Thỏa nỗi nhớ bao khát khao chờ đợi

Cho dù mình có cách xa vời vợi
Tình đôi ta cách trở quãng đường dài
Em vẫn tin và hy vọng ngày mai
Vẫn đợi chờ một ngày chung hạnh phúc.

Tác giả: Tuyết Vân

2.4 Mùa Hoa Cải 

Năm ấy mùa hoa cải vàng nở
Thuyền dưới bến Tương em bước lên
Thoắt cái thuyền hoa xa ngàn dặm
Hình ai lẻ bóng soi bên bờ 

Tác Giả: Nhài Lê

2.5 Tình yêu mùa hoa cải

Cứ mỗi mùa hoa cải nở rực vàng
Lại gợi nhớ bao tháng ngày hạnh phúc
Những kỷ niệm hằn sâu trong ký ức
Mối tình đầu, anh đến giữa mùa đông

Sau buổi làm về, ngóng đợi bên sông
Người lính trẻ, được về quê ăn tết
Tình yêu đẹp bao nồng nàn tha thiết
Nguyện ước thề gắn kết mãi trăm năm

Anh lại đi theo tiếng gọi non sông
Để mai ngày tình yêu hồng kết trái
Cứ mỗi chiều bên dòng sông khắc khoải
Ngóng anh về mùa cải nở vàng hoa

Để hai ta về chung một mái nhà
Đẹp son sắt như tình cây và đất!

Tác giả: Hà Trần

2.6 Hoa Cải Vàng Bến Sông

Hoa cải vàng bến sông
Cho dài thêm nỗi nhớ
Huế đi vào mênh mông
Như buồn vui mấy thuở

Ra giêng trời se lạnh
Đan vòng sớm tinh mơ
Mắt ai vừa sóng sánh
Chao nghiêng cả đợi chờ

Hoa cải vàng bến sông
Xôn xao cùng nắng mới
Huế một ngày xanh trong
Cho lòng thêm vời vợi

Ai đi rồi ai ở
Đâu bến bồi bến lở
Con nước cứ trôi xuôi
Mặc bên ni bên nớ

Hoa cải vàng bến sông
Mùa sau còn gặp lại
Cố gửi hết nhớ mong
Mà sao lòng đậm mãi

Tác giả: Nguyên Thoại

2.7 Mùa Hoa Cải Ven Sông

tho-ve-hoa-cai-voh-2

Nắng rót mật dịu mềm như dải lụa
Giăng hững hờ khắp bờ bãi ven sông
Bước trên đê chợt thảng thốt ngỡ ngàng
Cả cánh đồng miên man vàng mê mải

Anh vẫn giấu trong tim mùa hoa cải
Đã nở vàng hoang hoải bến sông xưa
Lời hẹn thề rớt trong nắng lưa thưa
Mãi đong đưa khi đông về trước ngõ

Mùa đông đó bông cải vàng theo gió
Bay về trời lẫn trong nắng vàng hanh
Rau răm buồn mùa hoa cải trôi nhanh
Duyên không nợ tình đành chia đôi ngả

Anh dâu bể trên đường tình sỏi đá
Nhớ bẽ bàng mùa hoa cải ven sông
Đêm vẫn mơ hoa phủ kín ngọn ngồng
Vàng lấp lóa trong nắng đông diệu vợi

Chợt bâng khuâng trước hương đồng gió nội
Hoa cải vàng đùa nắng mật mùa đông
Thoảng trong gió lời của búp cải ngồng
Này… tặng anh… bông cải vàng… mê mải…

Tác giả: Trần Thanh Xuân

2.8 Cải vẫn nở hoa

Ta về tìm lại mùa đông
Ngày xưa cải nở bên sông hoa vàng
Cái thời em chửa sang ngang
Đôi ta quấn quýt bên hàng cau xanh

Con đò trên bến chòng chành
Đã từng chứng kiến tình anh dại khờ
Hàng lau lả lướt đôi bờ
Lời ai đã hứa đợi chờ trăm năm

Về đây gặp lúc mưa dầm
Lời thề xưa đã ướt đầm cỏ may
Lời thề không cánh mà bay
Biết ai còn nhớ những ngày chiều đông

Bên nhau đốt lửa trên đồng
Khói bay nhuộm cả cõi lòng hư vô
Về đây tìm lại câu thơ
Tặng em ngày ấy bây giờ ở đâu

Khi em cất bước qua cầu
Câu thơ viết dở nát nhàu tình ta
Giờ đây em ở phương xa
Đến mùa cải vẫn nở hoa hỡi người.

Tác giả: Nguyễn Đình Huân

2.9 Mùa cải nở hoa

Tháng mười hai ánh bình minh đủng đỉnh
Sương giăng mùng xe nhích tựa như sên
Gió ve vuốt khắp xóm dưới làng trên
Luồn nhè nhẹ êm êm mà lạnh cóng.

Mùa thu mãn tạ từ hơi ấm nóng
Con đường cua đỏ nắng lúc chiều tà
Sóng lá đổ theo gió quét đi xa
Mùi hương sữa thoảng qua mà nhớ mãi.

Biết làm sao khi tâm không tĩnh tại
Lúc đông về trống trải thấm từng cơn
Bởi em tin “Tốt gỗ hơn nước sơn”
Vậy mà nay thấy đơn sai anh ạ.

Em từng nghĩ và đinh ninh trong dạ
Sống chân thành sẽ được trả niềm vui
Không tơ vương vòng luyến ái ngậm ngùi
Tâm bình an tìm vui miền hoa cỏ.

Cũng có lúc ngẩn ngơ mơ là gió
Đi ngao du cửa ngõ chốn địa đàng
Ở nơi đó lỡ mắc nợ đa mang
Khiến buồn vương mùa cải vàng se lạnh.

Tác giả: Mạc Phương

2.10 Mùa hoa cải trổ bông

Anh còn nợ em một mùa hoa cải
Khi chia tay anh đi mãi không về
Hoa cải vàng bao lần rụng chân đê

Bấy mùa đông dạ tái tê thương nhớ
Anh nhớ không những tháng ngày xưa đó
Hai đứa mình đi trong gió mùa đông
Hoa cải vàng tươi nở rộ ven sông

Cuối chân đê khói đốt đồng phảng phất
Ta bên nhau mối tình nồng ngây ngất
Nụ hôn ngọt ngào ánh mắt đắm say
Hương cốm thơm nồng sưởi ấm bàn tay

Ai ngờ đâu một ngày anh xa xứ
Bỏ con đò cắm sào nơi bến cũ
Bỏ vạt hoa vàng ủ rũ hanh hao
Dòng sông quê con sóng cứ chênh chao

Cô gái nhỏ vẫn nghẹn ngào chờ đợi
Gió đông về đón chờ mùa hoa mới
Cải trổ ngồng vương vấn sợi tơ giăng
Mùa đông này biết ai có về thăm

Mang tình xưa sưởi ấm lòng cô gái.

Tác giả: Nguyễn Đình Huân

2.11 Mùa hoa cải

Em đừng hỏi vì sao thơ anh viết
Cứ nồng nàn da diết nhớ nhung ai
Thu qua rồi sợi nắng vẫn giằng giai
Bến sông xưa vàng hoài mầu hoa Cải

Anh vẫn nhớ thủa ấu thơ khờ dại
Cắm con sào mê mải khách qua sông
Màu hoa kia vẫn rực rỡ ngập đồng
Em dứt áo theo chồng về xứ lạ

Đã bao mùa em đi không từ giã
Hoa Cải vàng nghiêng ngả vẫn đơm bông
Bến sông buồn năm tháng mãi chờ trông
Con đò cũ giấc mơ hồng mong ngóng

Có khi nào em thấy lòng trống vắng
Muốn tìm về nhặt hạt nắng ngày xưa
Hay đứng chờ nơi ấy đón cơn mưa
Như những buổi thu mới vừa thay áo

Mầu hoa Cải vẫn vàng trong mộng ảo
Đợi chờ ngày ….
Đưa con Sáo …
Sang sông !

Tác giả: Hồng Giang

2.12 Mùa cải trôi sông

Mùa cải vàng bông khắc duyên nồng
Sắc màu thương nhớ giữa trời đông
Thuở ấy tình mình theo nhịp sóng
Mật ngọt hương yêu ngập cả lòng

Rồi kẻ buông tình trôi bến sông
Để mối tình câm xót má hồng
Hỏi sao từ ấy nàng mong ngóng
Chẳng chịu sang thuyền bỏ hoài công

Nào có ngờ đâu kẻ bạc lòng
Bỏ lời ước hẹn bến long đong
Bỏ dòng sông cũ vẫn theo sóng
Xóa hết rồi ư mối tình nồng

Cứ ngỡ đời là những ước mong
Nào ngờ đen bạc tấm bình phong
Vầy duyên hạnh phúc vào trong mộng
Tỉnh giấc còn chăng lệ ướt dòng

Lại một mùa vàng cải trổ bông
Lỡ rồi duyên kiếp chốn hư không
Em thả hương yêu chiều gió lộng
Mơ về nơi ấy pháo nhuộm hồng.

Tác giả: Phú Sĩ

2.13 Mùa hoa cải ngày xưa

Lại mùa hoa cải vàng
Nồng nàn như năm ấy
Em trở về tìm lại
Một khoảng trời ngày xưa

Vẫn nồng này chan chứa
Sắc hoa thắm chiều rơi
Bến sông còn chơi vơi
Đâu rồi con thuyền cũ

Nghe nao lòng nhắn nhủ
Câu thề cũ còn đây
Khuyết rồi mảnh trăng gầy
Hoa cải buồn xa lắm

Em sang thuyền mấy dặm
Ân tình đẫm buồn thương
Để lại những đêm trường
Bến sông buồn hoa cải

Người ơi xin gửi lại
Mùa hoa cải chiều say
Còn đượm nét trang đài
Của một thời hoa nắng….

Tác giả:  Phú Sĩ

2.14 Mơ ước thành đôi

Hoa cải vàng rộ nở cuối triền sông
Trên ruộng bãi giữa cánh đồng tươi tốt
Màu duy nhất và chỉ duy có một
Thả hồn vương mai mốt hẹn cô nàng

Giữa đông rồi ta lại thấy xốn xang
Thiếu ánh nắng bàng hoàng khi trời lạnh
Gieo gió rét chim muông còn phải tránh
Hướng nhìn xa phong cảnh đã giao hòa

Ta lại về giữa vườn cải bao la
Gom sợi nắng để nụ hoa xoè nhuỵ
Đời vẫy gọi ươm hương nồng tinh tuý
Ngược thời gian ủy mị những khôn lường

Thắm nụ cười bao nỗi nhớ vấn vương
Thì em vẫn môi má hường thuở trước
Cải mãi nở ong bướm vờn nhu nhược
Dấu yêu à mơ ước sẽ thành đôi !

Tác giả: Đàm Mai Phương

2.15 Mùa Hoa Cải Vũ Thư 

Cải giữa mùa bông thật ngỡ ngàng
Vũ Thư mảnh đất Thái bình đang
Ngập tràn những nụ đan màu nắng
Bát ngát toàn hoa nhuộm sắc vàng..

Lữ khách quay hình lưu niệm nghĩa
Bao người chụp ảnh níu tình mang
Hồn quê phảng phất mùi thơm thảo
Nhắc đến sao mình dạ xốn xang !

Tác Giả: TO Ny Trần

Xem thêm: Tuyển tập những bài thơ về hoa sứ trắng và đỏ gây thương nhớ đong đầy

Những bài bài thơ về hoa cải chắc chắn đã để lại trong lòng bạn đọc nhiều cảm xúc, dư vị khác biệt. Hãy để lòng mình tự do bay bổng như những bông hoa ấy, quên đi những phiền muộn trong cuộc sống nhé!

Sưu tầm

Nguồn ảnh: Internet