028.38225933 (Hotline) - 028 3822 1188 (FM 95.6) - 028 38291 357
icon-radio-fm-999-mhz
logo-voh-radio-online
Điện thoại: 028.38225933 - 028.38225934
Đường dây nóng bạn nghe đài: 028.3891 357 - 0948747571
Sự kiện:  Đời sống, Sống đẹp

Chùm thơ về màu đỏ may mắn trong cuộc sống và tình yêu

(VOH) - Những vần thơ về màu đỏ - luôn chan chứa những cảm xúc chân thật, những trải nghiệm thú vị của các nhà thơ về tình yêu và cuộc sống.

Mỗi màu sắc tượng trưng một ý nghĩa khác nhau. Màu vàng tượng trưng cho sự tươi mới, màu xanh cho hy vọng,... còn màu đỏ tượng trưng cho sự mạnh mẽ, quyết tâm. Để tôn vinh những ý nghĩa cao đẹp đó, các thi sĩ đã mượn con chữ để ca ngợi những nét đẹp của màu sắc qua các bài thơ về màu đỏ. 

1. Thơ về màu đỏ trong tình yêu - Màu đỏ tượng trưng cho một tình yêu nồng cháy

Tình yêu là đề tài muôn thuở trong thơ ca. Đặc biệt, khi các thi nhân kết hợp thêm màu đỏ thì những vần thơ tình yêu cũng trở nên nồng nàn, rạo rực hơn bao giờ hết. Hãy để trái tim mình hòa cùng nhịp đập, mang đến sự an yên cho tâm hồn bằng những bài thơ về màu đỏ trong tình yêu nhé!

1.1 Áo đỏ

Áo đỏ em đi giữa phố đông

Cây xanh cũng ánh theo hồng

Em đi lửa cháy trong bao mắt

Anh đứng thành tro em biết không?

(Tác giả: Vũ Quần Phương - Vũ Ngọc Chúc)

1.2 Ngẫu khúc váy đỏ

Ai bảo em váy đỏ môi hồng

Để chiều muộn, đông nồng nàn nắng ấm

Để bước chân tôi chợt chậm

Tôi có là gì, mà sánh đôi cùng em

Em dịu dàng trong ký ức thân quen

Nụ cười nghiêng trao chút gì lạ lẫm

Giữa cuộc đời vui tôi lặng nhìn ngơ ngẩn

Nghe lời buồn ru nửa giấc hoài mơ

Vẫn là em – váy đỏ lạc hồn thơ

Duyên dáng đó những dấu yêu ngày cũ

Đêm ồn ả với đèn mờ, nhạc vỡ

Em nói gì, tóc rối thả tròn vai

Rượu chưa uống, sao lòng ngây ngất say

Mắt em ướt đẫm hồn tôi tê dại

Môi hôn ấy lâu rồi chưa gặp lại

Váy đỏ này, em xa quá vòng tay

Thôi nâng ly, ta cứ vui đêm nay

Rượu hãy cạn, rót tràn bao lời chúc

Hạnh phúc người ta dám đâu mong ước

Thôi ước riêng mình với nỗi đau

Giữa đông người, ta chẳng là gì của nhau

Đã biết vậy, sao tình hoài rắc rối

Đêm hư ảo tôi mơ lời cứu rỗi

Em đi rồi - váy đỏ mộng mồ côi.

(Tác giả: Phạm Văn Nhụy)

Xem thêm: Tuyển tập 15 bài thơ về màu tím gợi nhớ tình yêu đôi lứa

1.3 Thơ cho nàng áo đỏ

tho-ve-mau-do-voh-0
 

Đã qua đời anh màu áo đỏ

Cả bầu trời màu đỏ

Trên môi em

Trên góc phố hẹn hò...

 

Qua tuổi hai mươi, người ta buồn lãng đãng

Bỏ lại phía sau những dĩ vãng tình cờ

Nên bây giờ anh thấy còn nặng nợ

Trong bài thơ rực màu áo năm nào

 

Rồi, anh lại làm thơ

về những màu áo mới

Áo đỏ ơi

Sắc bùi ngùi một thuở

Trong một chuyện tình

Chợt nhớ chợt quên.

(Tác giả: Hoa Trạng Nguyên)

1.4 Sắc màu tình yêu

Em hỏi anh… tình yêu ta màu gì?

Anh mỉm cười màu đỏ thắm đậm sâu

Em cắc cớ màu chúng mình bền lâu

Anh gật đầu màu thủy chung sắc tím.

 

Em lại hỏi..màu mà em rất thích

Anh cốc nhẹ màu vàng nhạt lung linh,

Anh nghiêng nhìn tại sao bé lặng thinh?

Em mũm mĩm màu bình yên hạnh phúc.

 

Anh nói nhỏ một chút màu hồng phấn

Màu xám buồn chẳng dành cho chúng ta

Màu nâu đất như tình mẹ bao la

Màu xanh lam cho đôi ta hy vọng.

 

Màu đen tuyền ru em vào giấc nồng

Ôm vào lòng anh sẽ nắm chặt tay

Nhìn đằm thắm đợi em ngủ thật say

Anh hôn nhẹ bờ môi này ấm áp.

 

Màu tình yêu chẳng có gì phức tạp

Đôi mắt em màu trắng chẳng lọc lừa

Anh trả lời như vậy đã đủ chưa

Em gật nhẹ tựa vai anh mãn nguyện.

(Tác giả: Mũm Mĩm)

Xem thêm: Tuyển chọn những bài thơ về quê hương đưa bạn về với miền ký ức tuổi thơ

1.5 Em là cô gái mang hài đỏ

Em là cô gái mang hài đỏ,

Bỏ thế giới nhỏ, để yêu anh.

Bỏ hết tuổi xanh người con gái,

Vượt ngàn tự trọng, chỉ cần anh.

 

Anh là chàng trai mang giày xanh,

Gương mặt lạnh tanh, chẳng ân cần.

Đôi lúc tưởng gần, lại xa lắm.

Thỉnh thoảng tay nắm mà như buông.

 

Cô ấy là người mặc váy suông,

Là người anh thương, khiến em buồn.

Là người đến trước ngày em đến.

Là người có hết được cả anh.

 

Còn em thì chỉ có giầy xanh,

Và những mong manh chữ Nhân Tình.

Chờ đôi lần vui ngày anh ghé,

Để cởi hài đỏ, để bên anh

 

Em là cô gái mang hài đỏ

Anh là chàng trai mang giày xanh

Lắm lúc vu vơ e tự nhủ

Giày xanh - hài đỏ: Hợp k anh?

 

Lắm lúc vu vơ e tự hỏi

K có váy suông, mình đã thành?

Giày xanh hài đỏ, rẽ mỗi hướng

Tất cả cũng chỉ tại váy suông

 

Váy Suông là người anh yêu nhất

Cớ sao anh lại nhận tình em?

Giày Xanh ơi! Hạnh phúc nhiều anh nhé…

Em sẽ đi vì em yêu quá nhiều

 

Hôm sao băng em đã từng ước nguyện

Váy Suông rồi sẽ về với anh

Ở nơi nào bóng anh vẫn trong em…

Là nơi tim em còn thổn thức…

 

Nhưng tim anh mãi là Váy Suông

Mãi mãi luôn luôn là cô ấy…

Có bao giờ anh nghĩ đến Hài Đỏ?

Những niềm vui nhỏ chóng phai tàn…

 

Em là cô gái mặc váy suông

Từ lâu không còn đếm vui buồn

Cùng anh đi qua bao hoạn nạn

Chẳng cần biết tay nắm hay buông

 

Là người chăm sóc đôi giày xanh

Mỗi bước anh đi được an lành

Tay gầy vun vén bao hạnh phúc

Bởi biết tình yêu rất mỏng manh

 

Anh ơi… đâu đó… đôi giày đỏ

Con đường thế thái lắm chông gai

Em đan tay gầy che bão tố

Nhóm lửa bình yên, ấm đường dài

 

Em là cô gái mặc váy suông

Từ lâu không còn đếm vui buồn…

Anh là chàng trai mang giày đen

Bỏ hết bon chen, chỉ yêu em

 

Bỏ những tuổi xanh đầy mơ mộng

Vượt ngàn tự trọng, để gần em

Em là cô gái mang hài đỏ,

Ăn nói nhỏ nhẹ sao dễ thương

 

Đôi lúc tưởng gần lại xa lắm

Thỉnh thoảng hờ hững không vấn vương

Anh thương em lắm giày đỏ ơi

Ở bên người ấy một góc trời

 

Ngóng theo hướng nắng, đôi khi đến

Rồi lại ra đi khuất màn đêm

Anh ở đây nhé, chờ bóng em

Một mình lủi thủi giày màu đen

 

Chỉ ngồi từ xa và tơ tưởng

Nhìn bóng giày xanh cạnh bóng em

Anh ấy là người mang giày xanh

Là người em thương khiến anh buồn.

 

Là người đến trước ngày anh đến

Là người có hết được cả em

Còn anh thì chỉ có giày đen

Và những yêu thương lẫn men tình

 

Chờ đôi lần vui ngày em ghé,

Để cởi giày đen, để cạnh em.

Người ta là người mang hài đỏ,

Bỏ thế giới nhỏ, để yêu anh.

 

Bỏ hết tuổi xanh người con gái,

Vượt ngàn tự trọng, chỉ cần anh.

Em chẳng bao giờ mang hài đỏ,

Thế giới riêng góc nhỏ em cần,

 

Anh muốn ở gần, thì đứng lại,

Chứ em chẳng cần, chẳng theo anh.

Này người con trai mang giày xanh,

Em là con gái, tim mong manh,

 

Nên tình em mỏng, duyên em ngắn,

Chẳng đủ dài, mà chạy theo anh!

Sẽ có một ngày đôi hài đỏ

Bỏ ngỏ con đường vẫn quen đi

 

Bỏ lại giày xanh ngày sánh bước

Lướt trên sỏi đá đến thiên đường.

Ở đây ánh sáng buồn hiu hắt

Thiếu vắng màu xanh đến lạ lùng

 

Hi vọng màu xanh rồi dập tắt

Trắng xóa chỉ một màu nhớ nhung.

Hạnh phúc đâu chỉ là chiếm giữ

Hài đỏ cho đi bỗng nhẹ lòng

 

Để thôi mong nhớ, thôi hy vọng

Để giày xanh bước với váy suông bay.

Em chẳng phải hài đỏ của anh

Chàng trai giày xanh quá đa tình

 

Chỉ thương hài đỏ cô đơn quá

Viết lại đoạn kết được không anh…

Giày đỏ sẽ đến với giày đen

Đến bên ai đó, tấm chân tình…

 

Giày đỏ ân cần không giá lạnh

Bên cạnh giày đen bớt chênh vênh…

Còn anh sẽ về với váy suông

Về với cô gái mà anh thương

 

Đừng tìm hài đỏ giày xanh nhé…

Sẽ chẳng có ai phải tổn thương…

(Tác giả: Gia Đoàn)

1.6 Áo đỏ

Cứ ngỡ bình minh trên mặt sông

Cứ ngỡ quả mùa thu mọng đỏ,

Ngỡ ráng đỏ loang trong chiều trở gió

Anh bất chợt nhận ra màu áo em…

Áo không phai, màu vẫn trinh nguyên,

Bởi màu đỏ cứ gái thêm màu đỏ,

Những kỷ niệm về một thời đáng nhớ

Anh giữ trong màu đỏ áo em.

Màu áo đỏ như có phép thần tiên.

Mặt trời hừng lên trên những đường chỉ đỏ,

Anh thầm thì gọi em trong chiều trở gió

Gió lênh loang sắc đỏ đến vô cùng…

Trời đang Đông, áo cô đỏ mùa Hè

Cô muốn vẽ lại bức tranh dĩ vãng

Những chiều Hè phượng đỏ ve kêu vang

Nhớ sân trường, nhớ những giờ tan học

(Tác giả: Đào Ngọc Phong)

Xem thêm: Tổng hợp 35+ bài thơ về thiên nhiên bến đỗ bình yên cho tâm hồn

1.7 Bốn màu tình yêu

Tình yêu không phải Xanh da trời

Không phải Màu Hồng môi em cười

Màu Vàng, Màu Đỏ đều không phải

Bốn màu tình yêu thật tuyệt vời !

 

Đoạn đầu tình yêu là Màu Nho

Thả thính hồn nhiên đợi… Hẹn hò

Xa nhau cảm giác sầu nhung nhớ

Gần nhau vơi hết những buồn lo

 

Lâu dần tình yêu có Màu Lam

Tất cả giác quan đã bất kham

Muốn sở hữu nhau không xa cách

Màu Nho chuyển hóa thành Màu Lam

 

Màu Lam hình thành Màu Pha Lê

Chìm trong cảm giác rất đê mê

Cảm giác cũng chỉ là hư ảo

Bài xóa thời gian quá não nề!

 

Ba màu tình yêu cũng nhạt nhòa

Cuộc đời giông tố lắm phong ba

Tình yêu xuất hiện thêm Màu Tím

Mãi nhớ về nhau bởi cách xa.

(Tác giả: Huỳnh Ngọc Anh Kiệt)

 

1.8 Chiêm bao hoa mẫu đơn

Hoa mẫu đơn dỗi hờn khuya sớm

Đường chân trời ai đón, ai đưa?

Nửa năm nắng, nửa năm mưa

Nụ hôn dĩ vãng mới vừa thoáng qua

 

Hoa mẫu đơn nõn nà đôi cánh

Cổ đến kim so sánh được nào?

Giàu sang, may mắn, thanh tao

Phồn hoa đô hội hồn vào đam mê

 

Hoa mẫu đơn vỗ về thấp thoáng

Muôn sắc màu ru đoạn tình ca

Nghìn đêm bến mộng gần xa

Nồng nàn hơi thở lòng ta, lòng người

 

Hoa mẫu đơn mỉm cười trêu nắng

Anh thích màu đỏ, trắng… không anh?

Tình yêu đòi sự chân thành

Đừng như sương khói mong manh vướng hồn!

 

Hoa mẫu đơn sắt son chung thủy

Khi cuộc đời thủ thỉ bướm hoa

Loài hoa như một món quà

Ôm vào lồng ngực mượt mà thời gian

 

Hoa mẫu đơn mơn man gọi gió

Môi em còn bỏ ngỏ chờ ai?

Suối, sông còn khát yêu dài

Biển dồn cơn sóng riêng tây nỗi niềm.

(Tác giả: Thiên Ân)

Xem thêm: Những bài thơ về nắng sưởi ấm tâm hồn bạn

2. Thơ về màu đỏ hay và ý nghĩa nhất

Đối với nhiều người, màu đỏ là gam màu rực rỡ, tươi sáng và mang lại nhiều may mắn trong cuộc sống. Hãy cùng thưởng thức các bài thơ về màu đỏ hay và ý nghĩa nhất để hiểu hơn những khắc khoải hay nỗi bâng khuâng của các nhà thơ về màu sắc nhé!

2.1 Thơ anh giống ánh sáng trắng đi qua lăng kính

tho-ve-mau-do-voh-1
 

Thơ anh giống ánh sáng trắng đi qua lăng kính

Màu đỏ anh dùng đầu mượn tình để viết thơ

Màu cam anh vận dụng hết tâm can để viết

Màu vàng vì tương lai anh để cho bụng chứa

Màu lục lam anh hay dùng viết về giới tính…

(Tác giả: Mr. Smile)

2.2 Tim và máu

Giàu CO2 máu màu đỏ thẫm

Giàu OXY màu của máu đỏ tươi

Chỉ trong một trái tim người

Có hai màu máu buồn cười hay không?

Nhiều người một mặt hai lòng

Phải chăng Thượng Đế hóa công định rồi

Tại ta mới biết họ thôi

Lỡ rồi không chấp mỉm cười cho qua

Đó là nhân quả của ta

Nghiệp duyên tiền kiếp chỉ là thế thôi

Nợ nhau gặp trả xong rồi

Xem như kết thúc luân hồi khổ đau

Sẽ không gặp lại kiếp sau

Để cho muôn vạn nỗi sầu tiêu tan

Qua hệ thống kép tuần hoàn

Máu trao đổi chất toàn thân được nhờ

Van tim cũng không dại khờ

Chặn máu chảy ngược bất ngờ về tim.

(Tác giả: Huỳnh Ngọc Anh Kiệt)

Xem thêm: Chùm 34 bài thơ về hoa súng hài hước ý nghĩa

2.3 Tình nguyện

Đây đất nước Việt nam kỳ lạ

Vạn năm rồi mùa hạ vẫn nồng

Cỏ cây đất nước màu hồng

Nhuốm màu máu đỏ mênh mông ngút ngàn

Một đất nước bao la lịch sử

Tuổi lên ba lĩnh sứ dẹp thù

Muôn đời tiếp nối thiên thu

Giặc thù muôn kiếp mịt mù lòng đau…

Thương biết mấy một màu đỏ thắm

Đất nước tôi sao lắm chia ly

Mắt mòn dõi bước chân đi

Muôn trùng sông núi gan lì máu xương…

Đêm nghe tiếng dặm trường Tổ quốc

Vọng sóng dâng như lốc vào tim

Đau thương những mũi đinh ghim

Trường Sa bóng giặc thương chìm Hoàng Sa

Hồn Tổ quốc bao la biển cả

Nơi bão giông nghiêng ngả bủa vây

Tổ quốc đảo ấy nơi đây

Bốn nghìn năm mãi chứa đầy máu tươi

Một màu đỏ của người đất việt

Soi bóng hình bất diệt Biển Đông

Thắm xanh gợn bóng máu hồng

Bao nhiêu ước vọng Biển Đông hòa bình

Kẻ thù củ rập rình cướp đảo

Chúng ngang nhiên gây náo sóng cồn

Đau thương giẫm đạp càn khôn

Bao đời máu đổ lại dồn xót xa

Chín mươi triệu lời ca người Việt

Ước vọng lên bất diệt hòa bình

Lắng nghe Tổ quốc gọi mình

Hồn thiêng sông núi xin tình nguyện dâng…

(Tác giả: Hồng Dương)

2.4 Màu tuổi thơ

Em yêu một màu tím

Có vị ngọt quê hương

Hoàng hôn cười chúm chím

Rạng ngời trong nhớ thương

 

Em yêu sắc màu đỏ

Mặt trời chiều quê mẹ

Tha thiết những ngày bé

Gợi dần về tuổi thơ

 

Em yêu hương màu xanh

Mơn mởn những chiếc lá

Tô đẹp khắp mọi miền

Cánh đồng ngập thảo nguyên

 

Em yêu bao màu sắc

Như bức tranh mới họa

Quê hương ta đẹp quá

Dập dìu màu tuổi thơ.

(Tác giả: Quang Nguyễn)

Xem thêm: Lưu giữ 22 bài thơ về đôi mắt đẹp đến nao lòng

2.5 Dĩa cơm chiên thập cẩm

Những hạt gạo rời… 

Là những hồn người từ muôn ngã… 

Chia chung một chiếc dĩa Đời

của muôn ngàn sự khác biệt

Sở thích và Tư tưởng

Đuổi xô nhau… 

 

Chút màu vàng của trứng

Chút màu đỏ của thịt xương

Chút màu xanh của cây cỏ tơ vương

Chút màu nâu của những linh hồn thiêu cháy

 

Ta vẫn là ta của những tháng ngày giận lẫy

Hay đã là mình

của những gió trời nào

trói chặt những đời vay…

(Tác giả: Phù Dung)

 

2.6 Tơ vương mùa thu

Tôi vẽ mùa thu

Một vầng mây xám

Một trời âm u

Tình tôi rối mù

 

Tôi vẽ màu nâu

Mặt đất trải lá

Lá ru giấc sầu

Gió đi về đâu

 

Tôi tô màu đỏ

Thẫm nền luyến lưu

Trên từng ngọn cỏ

Xót xa ngậm ngùi

 

Tôi phết màu vàng

Cho trăng mơ màng

Soi từng nỗi nhớ

Rơi trên phím đàn

 

Tôi tô màu son

Trên má nàng hồng

Tôi tô màu mắt

Mắt nàng mênh mông

 

Tôi gửi mùi hương

Qua người con gái

Thả mái tóc huyền

Đợi một người thương

 

Tôi vẽ lá khô

Từng cánh rớt rơi

Bước chân nào dẫm

Nát hồn người mơ

 

Tôi sơn màu tím

Giữa phố mưa bay

Trời đang sụt sùi

Người thì đang say

 

Tôi hoạ màu xanh

Trên cành lá thắm

Nhú mầm hy vọng

Hình như xuân sang

(Tác giả: Trần Viết Minh - Thanh)

Xem thêm: Chùm thơ hay về vẻ đẹp và thân phận người phụ nữ Việt Nam

2.7 Sắc màu em yêu

tho-ve-mau-do-voh-2
 

Em yêu màu đỏ:

Như máu con tim,

Lá cờ Tổ quốc,

Khăn quàng đội viên.

 

Em yêu màu xanh:

Đồng bằng, rừng núi,

Biển đầy cá tôm, 

Bầu trời cao vợi.

 

Em yêu màu vàng:

Lúa đồng chín rộ,

Hoa cúc mùa thu,

Nắng trời rực rỡ.

 

Em yêu màu trắng:

Trang giấy tuổi thơ,

Đóa hoa hồng bạch,

Mái tóc của bà.

 

Em yêu màu đen:

Hòn than óng ánh,

Đôi mắt bé ngoan,

Màn đêm yên tĩnh.

 

Em yêu màu tím:

Hoa cà, hoa sim,

Chiếc khăn của chị,

Nét mực chữ em.

 

Em yêu màu nâu:

Áo mẹ sờn bạc,

Đất đai cần cù, 

Gỗ rừng bát ngát.

 

Trăm nghìn cảnh đẹp

Dành cho bé ngoan

Em yêu tất cả

Sắc màu Việt Nam.

(Tác giả: Phạm Đình Ân)

 

2.8 Bài thơ về màu đỏ

Bạn ơi, tôi kể bạn nghe

Cái màu đỏ rất lạ kỳ… biết chăng?

Mặt trời đỏ ửng đằng đông

Tiếng gà xao xác một vùng quê xa

Đỏ tươi mái ngói trường ta

Nước sông hồng chở phù sa đỏ ngầu

Xe lên biên giới xôn xao

Áo anh chừ đã đỏ au bụi đường

Ráng chiều đỏ rực: Hoàng hôn

Quýt cam đỏ ối khắp vườn đẹp thay!

Đỏ hoe đôi mắt của ai

Đỏ nhừ khuôn mặt bởi say nắng hồng

Má em thấm nắng đỏ hồng

Điểm mười đỏ chói trong trang vở này.

Khăn quàng đỏ thắm trên vai

Em chăm học tập dựng xây nước nhà.

(Tác giả: Trần Văn Thọ)

Xem thêm: Tổng hợp 35 bài thơ về áo dài hay và đặc sắc nhất

 

2.10 Chợ Tết

Dải mây trắng đỏ dần trên đỉnh núi,

Sương hồng lam ôm ấp nóc nhà tranh,

Trên con đường viền trắng mép đồi xanh,

Người các ấp tưng bừng ra chợ Tết.

Họ vui vẻ kéo hàng trên cỏ biếc;

Những thằng cu áo đỏ chạy lon xon,

Vài cụ già chống gậy bước lom khom,

Cô yếm thắm che môi cười lặng lẽ.

Thằng em bé nép đầu bên yếm mẹ,

Hai người thôn gánh lợn chạy đi đầu,

Con bò vàng ngộ nghĩnh đuổi theo sau.

 

Sương trắng rỏ đầu cành như giọt sữa,

Tia nắng tía nháy hoài trong ruộng lúa,

Núi uốn mình trong chiếc áo the xanh,

Đồi thoa son nằm dưới ánh bình minh.

Người mua bán ra vào đầy cổng chợ.

Con trâu đứng vờ rim hai mắt ngủ,

Để lắng nghe người khách nói bô bô.

Anh hàng tranh kĩu kịt quẩy đôi bồ,

Tìm đến chỗ đông người ngồi giở bán.

Một thầy khóa gò lưng trên cánh phản,

Tay mài nghiên hí hoáy viết thơ xuân.

Cụ đồ nho dừng lại vuốt râu cằm,

Miệng nhẩm đọc vài hàng câu đối đỏ.

Bà cụ lão bán hàng bên miếu cổ,

Nước thời gian gội tóc trắng phau phau.

Chú hoa man đầu chít chiếc khăn nâu,

Ngồi xếp lại đống vàng trên mặt chiếu.

Áo cụ lý bị người chen lấn kéo,

Khăn trên đầu đang chít cũng bung ra.

Lũ trẻ con mải ngắm bức tranh gà,

Quên cả chị bên đường đang đứng gọi.

Mấy cô gái ôm nhau cười rũ rượi,

Cạnh anh chàng bán pháo dưới cây đa.

Những mẹt cam đỏ chót tựa son pha.

Thúng gạo nếp đong đầy như núi tuyết,

Con gà trống mào thâm như cục tiết,

Một người mua cầm cẳng dốc lên xem.

 

Chợ tưng bừng như thế đến gần đêm,

Khi chuông tối bên chùa văng vẳng đánh,

Trên con đường đi các làng hẻo lánh,

Những người quê lũ lượt trở ra về.

Ánh dương vàng trên cỏ kéo lê thê,

Lá đa rụng tơi bời quanh quán chợ.

(Tác giả: Đoàn Văn Cừ)

Hè về, khắp các con phố nhỏ đã tràn ngập sắc đỏ của những loài hoa. Sắc đỏ ấy không biết tự bao giờ đã trở nên thân thuộc, gần gũi và xuất hiện nhiều trong các bài thơ về màu đỏ đến thế. Nó mang đến cho người đọc một cảm giác rạo rực, cháy bỏng trong tình yêu hay chút nhẹ nhàng, sâu lắng trong cuộc sống. 

Sưu tầm

Nguồn ảnh: Internet