028.38225933 (Hotline) - 028 3822 1188 (FM 95.6) - 028 38291 357
icon-radio-fm-999-mhz
logo-voh-radio-online
Điện thoại: 028.38225933 - 028.38225934
Đường dây nóng bạn nghe đài: 028.3891 357 - 0948747571
Sự kiện:  Đời sống, Sống đẹp

Thơ Xuân Quỳnh: gợi nhớ, gợi thương khiến người đọc vấn vương mãi không thôi!

(VOH) - Thơ Xuân Quỳnh là ký ức của mỗi người khi còn trên ghế nhà trường. Những câu chuyện về con người, cuộc sống được Xuân Quỳnh khắc họa trong từng lời thơ với bao cảm xúc.

“Sóng” một tác phẩm khi nhắc đến ta sẽ nhớ ngay đến Xuân Quỳnh, qua đó để thấy được tình yêu của cô gái dành cho chàng trai tha thiết đến nhường nào. Tình cảm ấy vượt lên trên thử thách của thời gian, sự hữu hạn của cuộc đời, đồng thời gắn với khát vọng hạnh phúc muôn thuở của con người.

1. Phong cách thơ Xuân Quỳnh 

Không tự nhiên mà mọi người yêu mến và ưu ái dành tặng Xuân Quỳnh tên gọi “Nữ hoàng thơ tình”. Bởi phong cách thơ Xuân Quỳnh gắn liền với những tình cảm mộc mạc của cuộc sống thường nhật, mà ở đó ta dễ dàng nhìn thấy hình ảnh về thiên nhiên, gia đình, người dân và đất nước. 

tho-xuan-quynh-voh-1

Đặc biệt hơn hết là những bài thơ về tình yêu lứa đôi với những cung bậc cảm xúc từ hạnh phúc đắm say đến nổi khổ đau tận cùng. Thơ Xuân Quỳnh không chỉ để người đọc được thả hồn theo từng lời thơ, mà còn ẩn chứa những tư tưởng, triết lý sâu sắc. 

Bà là một trong những nhà thơ nổi tiếng nhất của thế hệ nhà thơ trẻ thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Bên cạnh “Sóng”, Xuân Quỳnh còn để lại dấu ấn riêng qua hàng loạt các tác phẩm khác. Cùng chúng tôi trải lòng vào những bài thơ Xuân Quỳnh ngay dưới đây. 

2. Thơ xuân quỳnh về tình yêu 

Tình yêu lứa đôi là đề tài muôn thuở, không biết bao câu chuyện, cảm xúc để nhắc đến. Mà có lẽ cũng không ai định nghĩa được tình yêu là gì, bởi với mỗi người sẽ có những cảm nhận riêng. Nhưng khi đến với thơ Xuân Quỳnh độc giả dễ bắt gặp hình ảnh, cảm xúc của chính mình. 

2.1 Thuyền Và Biển

Em sẽ kể anh nghe
Chuyện con thuyền và biển:

“Từ ngày nào chẳng biết
Thuyền nghe lời biển khơi
Cánh hải âu, sóng biếc
Đưa thuyền đi muôn nơi

Lòng thuyền nhiều khát vọng
Và tình biển bao la
Thuyền đi hoài không mỏi
Biển vẫn xa… còn xa

Những đêm trăng hiền từ
Biển như cô gái nhỏ
Thầm thì gửi tâm tư
Quanh mạn thuyền sóng vỗ
Cũng có khi vô cớ
Biển ào ạt xô thuyền
(Vì tình yêu muôn thuở
Có bao giờ đứng yên?)

Chỉ có thuyền mới hiểu
Biển mênh mông nhường nào
Chỉ có biển mới biết
Thuyền đi đâu, về đâu

Những ngày không gặp nhau
Biển bạc đầu thương nhớ
Những ngày không gặp nhau
Lòng thuyền đau – rạn vỡ

Nếu từ giã thuyền rồi
Biển chỉ còn sóng gió“

Nếu phải cách xa anh
Em chỉ còn bão tố.

2.2 Sóng

tho-xuan-quynh-voh-2

Dữ dội và dịu êm
Ồn ào và lặng lẽ
Sông không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể

Ôi con sóng ngày xưa
Và ngày sau vẫn thế
Nỗi khát vọng tình yêu
Bồi hồi trong ngực trẻ

Trước muôn trùng sóng bể
Em nghĩ về anh, em
Em nghĩ về biển lớn
Từ nơi nào sóng lên?

Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu?
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau

Con sóng dưới lòng sâu
Con sóng trên mặt nước
Ôi con sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được
Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức

Dẫu xuôi về phương bắc
Dẫu ngược về phương nam
Nơi nào em cũng nghĩ
Hướng về anh - một phương
Ở ngoài kia đại dương
Trăm nghìn con sóng đó
Con nào chẳng tới bờ
Dù muôn vời cách trở

Cuộc đời tuy dài thế
Năm tháng vẫn đi qua
Như biển kia dẫu rộng
Mây vẫn bay về xa

Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Để ngàn năm còn vỗ. 

2.3 Dẫu Em Biết Chắc Rằng Anh Trở Lại

Thị trấn nào anh đến chiều nay
Mảnh tường vắng, mùa đông giá rét
Dẫu em biết không phải là vĩnh biệt
Vẫn thấy lòng da diết lúc chia xa
Xóm làng nào anh sẽ đi qua
Những đồng lúa, vườn cây, bờ bãi…
Dẫu em biết rằng anh trở lại
Ngọn gió buồn vẫn thổi phía không anh.
Thời gian trôi theo cánh cửa một mình
Hạt mưa bụi rơi thầm trên mái ngói
Tờ lịch mỏng bay theo lòng ngóng đợi
Một con đường vời vợi núi cùng sông
Gọi ngàn lần tên anh vẫn là không
Chỉ lá rụng dạt dào lối phố
Dẫu em biết rằng anh, anh cũng nhớ.
Nhưng lòng em nào có lúc nguôi quên.

2.4 Hoa Cỏ May

tho-xuan-quynh-voh-3

Cát vắng, sông đầy, cây ngẩn ngơ,
Không gian xao xuyến chuyển sang mùa.
Tên mình ai gọi sau vòm lá,
Lối cũ em về nay đã thu.

Mây trắng bay đi cùng với gió,
Lòng như trời biếc lúc nguyên sơ.
Đắng cay gửi lại bao mùa cũ,
Thơ viết đôi dòng theo gió xa.

Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may
Áo em sơ ý cỏ găm đầy
Lời yêu mỏng mảnh như màu khói,
Ai biết lòng anh có đổi thay?

2.5 Sân Ga Chiều Em Đi

Sân ga chiều em đi
Mênh mang màu nắng nhạt
Bụi bay đầy ba lô
Bụi cay xè con mắt

Sân ga chiều em đi
Gạch dưới chân im lặng
Bóng anh in thành tàu
Tóc anh xoà ngang trán

Sân ga chiều em đi
Bàn tay da diết nắm
Vừa thoáng tiếng còi tàu
Lòng đã Nam đã Bắc

Anh thương nơi em qua
Những phố phường nhộn nhịp
Bỡ ngỡ trong ánh đèn
Còn lạ người lạ tiếng

Anh thương nơi em qua
Những sương chiều mưa tối
Dặm đường xa nắng dãi
Chuyến phà con nước dâng

Em xao xuyến trong lòng
Nhớ về nơi ta ở
Mùa thu vàng đường phố
Lá bay đầy lối qua

Ngọn đèn và trang thơ
Tiếng thở đều con nhỏ
Màu hoa trên cửa sổ
Quán nước chè mùa đông

Con tàu và dòng sông
Ra đi rồi trở lại
Hà Nội ơi Hà Nội
Sân ga chiều em đi.

2.6 Nói Cùng Anh

Em biết đấy là điều đã cũ
Chuyện tình yêu, quan trọng gì đâu:
Sự gắn bó giữa hai người xa lạ
Nỗi vui buồn đem chia sẻ cùng nhau

Em đâu dám nghĩ là vĩnh viễn
Hôm nay yêu, mai có thể xa rồi
Niềm đau đớn tưởng như vô tận
Bỗng có ngày thay thế một niềm vui

Điều hôm nay ta nói, ngày mai
Người khác lại nói lời yêu thuở trước
Đời sống chẳng vô cùng, em biết
Câu thơ đâu còn mãi ngày sau

Chẳng có gì quan trọng lắm đâu
Như không khí như màu xanh lá cỏ
Nhiều đến mức tưởng như chẳng có
Trước cuộc đời rộng lớn mênh mang

Nhưng lúc này anh ở bên em
Niềm vui sướng trong ta là có thật
Như chiếc áo trên tường như trang sách
Như chùm hoa mở cánh trước hiên nhà

Em hiểu rằng mỗi lúc đi xa
Tình anh đối với em là xứ sở
Là bóng rợp trên con đường nắng lửa
Trái cây thơm trên miền đất khô cằn

Đấy tình yêu, em muốn nói cùng anh:
Nguồn gốc của muôn ngàn khát vọng
Lòng tốt để duy trì sự sống
Cho con người thực sự Người hơn.

2.7 Mẹ Của Anh

Phải đâu mẹ của riêng anh
Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi
Mẹ tuy không đẻ không nuôi
Mà em ơn mẹ suốt đời chưa xong

Ngày xưa má mẹ cũng hồng
Bên anh mẹ thức lo từng cơn đau
Bây giờ tóc mẹ trắng phau
Để cho mái tóc trên đầu anh đen

Đâu con dốc nắng đường quen
Chợ xa gánh nặng mẹ lên mấy lần
Thương anh thương cả bước chân
Giống bàn chân mẹ tảo tần năm nao

Lời ru mẹ hát thuở nào
Chuyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anh
Nào là hoa bưởi hoa chanh
Nào câu quan họ mái đình cây đa

Xin đừng bắt chước câu ca
Đi về dối mẹ để mà yêu nhau
Mẹ không ghét bỏ em đâu
Yêu anh em đã là dâu trong nhà

Em xin hát tiếp lời ca
Ru anh sau nỗi lo âu nhọc nhằn
Hát tình yêu của chúng mình
Nhỏ nhoi giữa một trời xanh khôn cùng

Giữa ngàn hoa cỏ núi sông
Giữa lòng thương mẹ mênh mông không bờ
Chắc chiu từ những ngày xưa
Mẹ sinh anh để bây giờ cho em.

2.8 Tự Hát

tho-xuan-quynh-voh-4

Chả dại gì em ước nó bằng vàng
Trái tim em, anh đã từng biết đấy
Anh là người coi thường của cải
Nên nếu cần anh bán nó đi ngay

Em cũng không mong nó giống mặt trời
Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống
Lại mình anh với đêm dài câm lặng
Mà lòng anh xa cách với lòng em

Em trở về đúng nghĩa trái tim
Biết làm sống những hồng cầu đã chết
Biết lấy lại những gì đã mất
Biết rút gần khoảng cách của yêu tin

Em trở về đúng nghĩa trái-tim-em
Biết khao khát những điều anh mơ ước
Biết xúc động qua nhiều nhận thức
Biết yêu anh và biết được anh yêu

Mùa thu nay sao bão giông nhiều
Những cửa sổ con tàu chẳng đóng
Dải đồng hoang và đại ngàn tối sẫm
Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh

Em lo âu trước xa tắp đường mình
Trái tim đập những điều không thể nói
Trái tim đập cồn cào cơn đói
Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn

Em trở về đúng nghĩa trái-tim-em
Là máu thịt, đời thường ai chẳng có
Cũng ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa
Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi.

tho-xuan-quynh-voh-5

2.9 Có Một Thời Như Thế

Có một thời vừa mới bước ra
Mùa xuân đã gọi mời trước cửa
Chẳng ngoái lại vết chân trên cỏ
Vườn hoa nào cũng ở phía mình đi.

Đường chẳng xa, núi không mấy cách chia.
Trong đáy mắt trời xanh là vĩnh viễn
Trang nhật ký xé trăm lần lại viết
Tình yêu nào cũng tha thiết như nhau.

Có một thời ngay cả nỗi đau
Cũng mạnh mẽ ồn ào không giấu nổi
Mơ ước viễn vông, niềm vui thơ dại
Tuổi xuân mình tưởng mãi vẫn tươi xanh

Và tình yêu không ai khác ngoài anh
Người trai mới vài lần thoáng gặp
Luôn hy vọng để rồi luôn thất vọng
Tôi đã cười đã khóc những không đâu

Một vầng trăng niên thiếu ở trên đầu
Một vạt đất cỏ xanh rờn trước mặt…
Mái tóc xanh bắt đầu pha sợi bạc
Nỗi vui buồn cũng khác những ngày xưa

Chi chút thời gian từng phút từng giờ
Như kẻ khó tính từng hào keo kiệt
Tôi biết chắc mùa xuân rồi cũng hết
Hôm nay non, mai cỏ sẽ già.

Tôi đã đi mấy chặng đường xa
Vượt mấy núi mấy rừng qua mấy biển
Niềm mơ ước gửi vào trang viết
Nỗi đau buồn dồn xuống đáy tâm tư

Em yêu anh hơn cả thời xưa
(Cái thời tưởng chết vì tình ái)
Em chẳng chết vì anh, em chẳng đổi
Em cộng anh vào với cuộc đời em
Em biết quên những chuyện đáng quên
Em biết nhớ những điều em phải nhớ

Hoa cúc tím trong bài hát cũ
Dẫu vẫn là cung bậc của ngày xưa
Quá khứ đáng yêu, quá khứ đáng tôn thờ
Nhưng đâu phải là điều em luyến tiếc.

Xem thêm: Bổi hổi bồi hồi trước 30 bài thơ tình yêu xa dạt dào cảm xúc nhớ mong

3. Những bài thơ hay của Xuân Quỳnh về đất nước, gia đình và cuộc sống 

Hình ảnh về gia đình, quê hương và cuộc sống thường ngày, được Xuân Quỳnh thổi hồn trở thành những lời thơ đậm chất trữ tình. Thể hiện tiếng lòng của bà trước hiện thực xã hội, đời sống của người dân lúc bấy giờ, còn nhiều lo toan vất vả. 

Cùng điểm lại những bài thơ Xuân Quỳnh gợi nhớ, gợi thương, ai đọc qua cũng phải có một chút khắc khoải nghẹn ngào.  

3.1 Trời xanh của mỗi người

Bầu trời xanh của bà
Vuông bằng khung cửa sổ
Bà nhìn qua mỗi chiều
Nhớ bao là chuyện cũ

Trời xanh của mẹ em
Là vệt dài tít tắp
Khi nhắc về bố em
Mắt mẹ nhìn đăm đắm

Trời xanh của bố em
Hình răng cưa nham nhở
Trời xanh giữa đạn bom
Rách, còn chưa kịp vá

Trời xanh của riêng em
Em chưa nhìn thấy hết
Dài và rộng đến đâu
Ai bảo giùm em biết?

Dài và rộng đến đâu
Lớn rồi em sẽ biết.

3.2 Một năm

Đứa trẻ mới sinh đã bắt đầu tập bước
Từ ba mươi tháng tư - trận chiến thắng cuối cùng
Có những người yêu đã thành chồng vợ
Những ngôi nhà xoá bãi đất hoang

Trên nấm mồ người chiến sĩ hy sinh
Cỏ đã mọc, nhưng còn đây nỗi nhớ
Nhà các anh dưới vùng lá cọ
Sau tre làng hay miền sóng mênh mông

Trận cuối cùng vừa trọn một năm
Người lính chiến đã gieo hai mùa lúa
Xưa dưới tay anh bốt đồn sụp đổ
Và bây giờ cây cỏ lại lên nhanh

Những bầy chim về với rừng mình
Cất tiếng hót sau vòm lá biếc
Những con tàu thả neo đúng bến
Những chiếc cầu trở lại với dòng sông

Nắng lên rồi, anh có nhớ không
Vị xoài chín trong vườn của mẹ
Ôi vị ngọt từ ngày thơ bé
Hai mươi năm mới gặp lại bây giờ

Hai mươi năm những chia cách đời
Mới vừa đó đã thành quá khứ
Gió phiêu bạt khắp hai miền xứ sở
Đã qua rồi nỗi nhớ mái nhà xưa

Trận cuối cùng vừa một năm qua
Em mới nói với anh lời thứ nhất
Lúa đã gọi triệu tay liềm đến gặt
Tiếng còi tàu giục giã chuyến đi xa

3.3 Bình Trị Thiên

"Ai đã qua đèo Ngang, đã sang Ba Rền..."
Câu hát cũ
Bình Trị Thiên khói lửa
Miền biển mặn miền dương xanh
Trong vắt những dòng sông
Miền gió cát
Dải đất hẹp nối hai đầu đất nước
Như đôi vai quen gánh nặng bao đời
Bông lúa nhỏ, củ khoai gầy
Mà điệu hát như lòng người thăm thẳm
Quê của những con đò, màu nón trắng
Vó ngựa bồn chồn châu Rí châu Ô
Công chúa Huyền Trân từ giã quê nhà
Quảng Bình Quan sừng sững
Bùi Thị Xuân chiến bào bay đỏ rực
Và Huế xưa trầm mặc những lăng vua
Huế của trăng và những cơn mưa
Huế của thơ và giấc mơ tuổi nhỏ
Trời Quảng Trị thành màu xanh thương nhớ
Tuổi trẻ ta qua trên giải đất này
Những gian hầm rung chuyển tiếng bom rơi
Đồng Hới đẹp chỉ còn gạch vụn
Đảo Cồn Cỏ như con mắt thức
Gió ùa lên trên sóng mạnh Cửa Tùng
Ôi Vĩnh Linh, đất chia cắt hai miền
Ở đây chịu vết thương xé thịt
Đất nước ngày sum họp
Nơi đây cầu nối nhịp, tay cầm tay

Những bạn bè thương mến của tôi
Những đồng đội cùng đấu tranh, hy vọng!
Tôi muốn làm cánh chim bay khắp
Đỉnh đèo Ngang đến Hải Vân cao
Trận địa Cảnh Dương đến Phu Văn Lâu
Từ Luỹ Thày đến Khe Sanh, đường Chín
Những vùng đất đầy rào gai vỏ đạn
Mạ đã xanh non cây đã đâm chồi
Trên xác xe tăng Mỹ, trẻ reo cười
Cô tự vệ sông Hương, cô dân quân giới tuyến
Những gương mặt những nụ cười thắm thiết
Bình Trị Thiên
Nơi bắt đầu con đường vượt Trường Sơn
Đã lấp lánh cờ sao trên thành Nội
Đất chia cắt đã liền một dải
Thềm cũ Ngọ Môn, ngói mới Vĩnh Linh
Đều sáng bừng sắc thắm trời xuân
Con thuyền mới căng buồm ra biển rộng. 

3.4 Cỏ Dại

tho-xuan-quynh-voh-6

“Cỏ dại quen nắng mưa
Làm sao mà giết được
Tới mùa nước dâng
Cỏ thường ngập trước
Sau ngày nước rút
Cỏ mọc đầu tiên”

Câu thơ nào trong ý nghĩ vụt lên
Khi tôi bước giữa một rừng cỏ dại
Không nhà cửa. Không bóng cây. Tim lối
Cứ cường hào rẽ cỏ mà đi.

Người dân quân tì súng lắng nghe
Bài hát nói về khu vườn đầy trái
Anh bỗng nghĩ đến một vùng cỏ dại
Nỗi nhớ đầu anh nhớ quê anh

Mảnh đạn bom và chất lân tinh
Đã phá sạch không còn chi nữa
Chỉ có sắt chỉ còn có lửa
Và cuối cùng còn có đất mà thôi

Thù trong lòng và cây súng trên vai
Cùng đồng đội anh trở về làng cũ
Anh nhận thấy trước tiên là cỏ
Sự sống đầu anh gặp ở quê hương

Có một lần anh tìm đến bà con
Khi xúm xít quanh anh thăm hỏi
Giữa câu chuyện có điều này đau nhói:
- Đất quê mình cỏ đã mọc lên chưa?

Trong cuộc đời bình yên tựa nghìn xưa
Gần gũi nhất vẫn là cây lúa
Trưa nắng khát ước về vườn quả
Lúc xa nhà nhớ một dáng mây
Một dòng sông, ngọn núi, rừng cây
Một làn khói, một mùi hương trong gió...

Có mấy ai nhớ về ngọn cỏ
Mọc vô tình trên lối ta đi
Dẫu nhỏ nhoi không đáng nhớ làm chi
Không nghĩ đến nhưng mà vẫn có.

3.5 Lời ru trên mặt đất

Rào rào tiếng những bầy ong
Chuyên cần là tiếng cái tằm nhả tơ
Mẹ còn đang bận đưa ru
Cái hoa bận đỏ cái hồ bận xanh
Hạt cây đang bận nảy mầm
Con quay quay có một mình ngoài kia
Ngủ đi con hãy ngủ đi
À ơi... cái ngủ đang về cùng con
Từ trong lá cỏ tươi non
Vượt lên mặt đất vẫn còn mảnh bom
Từ ngôi nhà mới vừa làm
Nghe trong cái ngủ nồng nàn mùi vôi
Ngủ đi qua suối qua đồi
Qua trong lòng đất, những lời ru, qua...
Đây dòng sữa trắng như ngà
Dẫu thôi hạt sạn, dẫu xa cửa hầm
Vẫn còn bùn lấm đôi chân
Tuy nguồn nước đã trong ngần lời ru
À ơi... ngọn lửa ngày xưa
Mẹ nuôi dưới đất bây giờ về đâu?
Nhìn lên rực rỡ trên đầu
Lửa hôm qua đã trong màu cờ bay
Đất chung sống với ban ngày
Người chung sống với hàng cây người trồng
Lại thương con dế dưới hầm
Những năm bom đạn sống cùng lời ru
Đã tan những đám mây mù
Ông trăng tròn giữa đêm thu mát lành
Cái nôi thôi mắc cửa hầm
Trắng tinh cái tã, xanh trong bầu trời
"Ba tháng lẫy, bảy tháng ngồi"
Con đường xa tắp đất thời mênh mông
Gió lên từ những khu rừng
Mùi hương thơm tự trong lòng của hoa
Bốn phương đâu cũng quê nhà
Như con tàu với những ga dọc đường
Đất qua rồi những đau thương
Có chăng lời hát vẫn còn mà thôi
À ơi... con ngủ... à ơi…

Xem thêm: Tổng hợp những bài thơ hiện đại Việt Nam hay nhất

4. Thơ Xuân Quỳnh cho bé 

Xuân Quỳnh sở hữu cho mình không ít “gia tài” bài thơ dành cho bé. Được yêu thích và phổ biến tại những trường mầm non, mẫu giáo. Bởi ngôn từ rất đỗi mộc mạc, vô cùng dễ đọc dễ hiểu. Thông qua đó giúp con trẻ có cái nhìn về đúng đắn về thiên nhiên, cuộc sống, cũng như nuôi dưỡng tâm hồn và tính cách cho trẻ mai sau. 

4.1 Tại sao gà con sinh ra?

tho-xuan-quynh-voh-7

Cục... cục... ta, cục tác
Ngày này qua ngày khác
Gà mái cứ gọi hoài
Mà quả trứng hồng tươi
Vẫn nằm nguyên trong ổ

Đi kiếm ăn đây đó
Rồi trở về ổ rơm
Đẻ trứng, lại gọi con
Cục... cục... ta cục tác...

Cái hoa chanh thức giấc
Tàu lá chuối lung lay
Cọng rơm vàng xoay xoay
Trứng vẫn nằm trong ổ

Gà mái mong con quá
Càng ấp iu suốt ngày
Dù con chưa ra đời
Mồi mẹ dành con đó

Thấy gà mẹ khổ quá
Cứ nằm liền ổ rơm
Thân xác xơ gầy mòn
Không ăn mà mãi thức
Thương mẹ, đạp vỏ trứng
Thế là gà sinh ra

Vì gà mẹ mong chờ
Nên có gà con đó

4.2 Con Yêu Mẹ

– Con yêu mẹ bằng ông trời
Rộng lắm không bao giờ hết

– Thế thì làm sao con biết
Là trời ở những đâu đâu
Trời rất rộng lại rất cao
Mẹ mong, bao giờ con tới!

– Con yêu mẹ bằng Hà Nội
Để nhớ mẹ con tìm đi
Từ phố này đến phố kia
Con sẽ gặp ngay được mẹ
– Hà Nội còn là rộng quá
Các đường như nhện giăng tơ
Nào những phố này phố kia
Gặp mẹ làm sao gặp hết!

– Con yêu mẹ bằng trường học
Suốt ngày con ở đấy thôi
Lúc con học, lúc con chơi
Là con cũng đều có mẹ

– Nhưng tối con về nhà ngủ
Thế là con lại xa trường
Còn mẹ ở lại một mình
Thì mẹ nhớ con lắm đấy

Tính mẹ cứ là hay nhớ
Lúc nào cũng muốn bên con
Nếu có cái gì gần hơn
Con yêu mẹ bằng cái đó

– À mẹ ơi có con dế
Luôn trong bao diêm con đây
Mở ra là con thấy ngay
Con yêu mẹ bằng con dế.

tho-xuan-quynh-voh-8

4.3 Tập Tầm Vông

Tập tầm vông 
Tay nào không? 
Tay nào có?
Tay cầm hạt đỗ
Tay cầm nụ hoa
Đố bạn đoán ra
Nắm tay nào có…

Nếu là hạt đỗ
Tay nắm chặt mà
Nếu cầm nụ hoa
Chắc là nắm nhẹ
Nếu cầm mẩu giẻ
Nắm xẹp như không
Nắm tay mà phồng
Táo nằm trong đó
Hai tay chẳng có
Lấy gì đoán đây!
Nếu có trong tay
Đoán thì chẳng khó
Tập tầm vông 
Tập tầm vó…

4.4 Mùa Đông Nắng Ở Đâu?

tho-xuan-quynh-voh-9

– Mùa hè nắng ở nhà ta
Mùa đông nắng đi đâu mất?
– Nắng ở xung quanh bình tích
Ủ nước chè tươi cho bà

Bà nhấp một ngụm rồi: “khà”
Nắng trong nước chè chan chát
Nắng vào quả cam nắng ngọt
Trong suốt mùa đông vườn em

Nắng lặn vào trong mùi thơm
Của trăm ngàn bông hoa cúc
Nắng thương chúng em giá rét
Nên nắng vào áo em dày

Nắng làm chúng em ấm tay
Mỗi lần chúng em nhúng nước
Thế mà nắng cũng sợ rét
Nắng chui vào chăn cùng em

Các bạn để ý mà xem
Trong chăn bao nhiêu là nắng
Mà nắng cũng hay làm nũng
Ở trong lòng mẹ rất nhiều
Mỗi lần ôm mẹ, mẹ yêu
Em thấy ấm ơi là ấm!

Nhà thơ Võ Văn Trực từng nhận định “Điều đáng quý nhất ở Xuân Quỳnh và thơ Xuân Quỳnh là sự thành thật rất thành thật, thành thật trong quan hệ bạn bè, với xã hội và cả tình yêu. Chị không quanh co không giấu diếm một điều gì. Mỗi dòng thơ, mỗi trang thơ đều phơi bày một tình cảm, một suy nghĩ của chị. Chỉ cần qua thơ ta biết khá kĩ đời tư của chị. Thành thật, đây là cốt lõi thơ Xuân Quỳnh”. 

Thật vậy, khi đến với thơ Xuân Quỳnh ta được hòa mình theo những cảm xúc, trải nghiệm được lấy chất liệu từ cuộc sống, trữ tình nhưng vẫn không xa rời thực tế. 

Sưu tầm 
Nguồn ảnh: Internet