35+ bài thơ về thiên nhiên "bến đỗ" bình yên cho tâm hồn

VOH - Tạm xa rời nhịp sống hối hả, tiếng xe cộ ồn ào của phố thị, chúng ta cùng nhau hòa mình vào những bài thơ về thiên nhiên nhẹ nhàng, lãng mạn để tâm hồn luôn được an yên.
Mục lục
  1. Các bài thơ về thiên nhiên nổi tiếng
    1. Dục Thúy Sơn (Tác giả: Nguyễn Trãi) 
    2. Bài Ca Côn Sơn (Tác giả: Nguyễn Trãi)
    3. Cảnh Ngày Hè (Tác giả: Nguyễn Trãi)
    4. Gió Lạnh Chiều Đông (Tác giả: Huy Cận)
    5. Chiều Thu (Tác giả: Nguyễn Bính)
    6. Nhàn (Tác giả: Nguyễn Bỉnh Khiêm)
    7. Cáo Tật Thị Chúng (Tác giả: Mãn Giác Thiền Sư)
    8. Câu Cá Mùa Thu (Tác giả: Nguyễn Khuyến)
  2. Bài thơ về vẻ đẹp thiên nhiên
    1. Cảnh Đồng Quê (Tác giả: Đặng Xuân Linh)
    2. Về Với Thiên Nhiên (Tác giả: Yêu Thoáng Qua)
    3. Thiên Nhiên 2 (Tác giả: Bounthanh Sirimoungkhoune)
    4. Anh Thả Hồn Thiên Nhiên (Tác giả: Trần Minh Hiền)
    5. Ngắm Cảnh Thiên Nhiên (Tác giả: Trần Thị Thủy) 
    6. Thiên Nhiên Việt Nam (Tác giả: Phan Thị Mộng Thường)
    7. Bốn Mùa Thiên Nhiên (Tác giả: ThanhThanhsingle. Nguyễn Thanh Thanh)
    8. Khói Sương (Tác giả: Khách Lãng Du)
    9. Cõi Nguyên Sơ (Tác giả: Thi Ngẫu)
    10. Mẹ thiên nhiên (Tác giả: Chưa rõ)
  3. Thơ 4 chữ về thiên nhiên hay nhất
    1. Trưa Hè (Tác giả: Trần Đăng Khoa)
    2. Mùa Đông (Tác giả: Trần Quốc Toàn)
    3. Mưa Giông (Tác giả: Nguyễn Lãm Thắng)
    4. Mưa (Tác giả: Nguyễn Diệu)
    5. Cuối Hè (Tác giả: Nguyễn Lãm Thắng)
  4. Những bài thơ lục bát về thiên nhiên
    1. Giai Điệu Quê Hương (Tác giả: Lãng Du Khách) 
    2. Bóng Chiều Đồng Quê (Tác giả: Đan Dương)
    3. Thiên Nhiên (Tác giả: Thi Yên Đình Nguyên)
    4. Giang Khê (Tác giả: Bounthanh Sirimoungkhoune)
    5. (Tác giả: Jenifer)
    6. Tiêu Dao (Tác giả: Lãng Du Khách)
    7. Chờ Mùa Xuân Tới (Tác giả: Hoanghoon)
    8. Trời Đất Giao Hòa (Tác giả: Lãng Du Khách) 
  5. Thơ về thiên nhiên cho bé
    1. Gió (Tác giả: Đặng Hấn)
    2. Mùa Xuân - Mùa Hè (Tác giả: Trần Đăng Khoa)
    3. Mây Hay Khóc (Tác giả: Nguyễn Lãm Thắng) 
    4. Cầu Vồng (Tác giả: Phạm Thanh Quang)
    5. Nắng (Tác giả: Lê Hồng Thiện)
    6. Chị Gió (Tác giả: Đoàn Vị Thương)
    7. Mùa Đông (Tác giả: Trần Quốc Toàn)

Chúng ta cùng nhau đắm chìm vào vẻ đẹp cùng những cung bậc cảm xúc mà thiên nhiên đã mang tặng cho con người trong những bài thơ về thiên nhiên dưới đây: 

Các bài thơ về thiên nhiên nổi tiếng 

Phong cảnh thiên nhiên hữu tình đã trở thành nguồn cảm hứng vô tận cho nhiều nhà văn, nhà thơ. Từ đó, tạo ra những tác phẩm giá trị ghi dấu ấn vào nền văn học - nghệ thuật nước nhà. Tham khảo ngay các bài thơ về thiên nhiên nổi tiếng được nhiều người biết đến.

tho-ve-thien-nhien-voh-1

Dục Thúy Sơn (Tác giả: Nguyễn Trãi) 

Hải khẩu hữu tiên san
Niên tiền lũ vãng hoàn
Liên hoa phù thuỷ thượng
Tiên cảnh truỵ nhân gian
Tháp ảnh, trâm thanh ngọc
Ba quang kính thúy hoàn
Hữu hoài Trương Thiếu Bảo
Bi khắc tiển hoa ban.

Dịch nghĩa 

Gần cửa biển có núi tiên,
Năm xưa thường đi về.
Hoa sen nổi trên mặt nước,
Ðúng là cảnh tiên nơi cõi trần.
Bóng tháp như cài trâm ngọc xanh,
Ánh sáng trên sóng soi mái tóc biết,
Chạnh nhớ quan Trương Thiếu Bảo,
Tấm bia đá nói về ông đã lốm đốm rêu phong.

Bài Ca Côn Sơn (Tác giả: Nguyễn Trãi)

Côn Sơn suối chảy rì rầm
Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai
Côn Sơn có đá rêu phơi
Ta ngồi trên đá như ngồi đệm êm
Trong ghềnh thông mọc như nêm
Tìm nơi bóng mát ta lên ta nằm
Trong rừng có bóng trúc râm
Dưới màu xanh mát ta ngâm thơ nhàn.

Cảnh Ngày Hè (Tác giả: Nguyễn Trãi)

Rồi hóng mát thuở ngày trường,
Hoè lục đùn đùn tán rợp giương.
Thạch lựu hiên còn phun thức đỏ,
Hồng liên trì đã tiễn mùi hương.
Lao xao chợ cá làng ngư phủ,
Dắng dỏi cầm ve lầu tịch dương.
Dẽ có Ngu cầm đàn một tiếng,
Dân giàu đủ khắp đòi phương.

Gió Lạnh Chiều Đông (Tác giả: Huy Cận)

Gió lạnh chiều đông nhớ tuổi thơ
Bầy chim chèo bẻo nấp bên bờ
Mênh mông nước bạc đồng sau gặt
Một nỗi buồn xa như sóng xô.
Chim ở đâu về sà chớp mắt
Chim vương nhựa chết hết bay rồi
Bắt chim nghe lạnh hai đầu cánh
Tưởng mặt trời se rụng đến nơi.
Tuổi nhỏ hắt hiu giữa cánh đồng
Nửa tràn sương núi, nửa hơi sông
Có gì ẩm ướt trong hồi tưởng
Như áo ngày mưa bặn bếp hong.
Gió lạnh chiều đông xui nhớ thuở
Bầy chim chèo bẻo nấp bên bờ
Hôm ta nấp, thơ giăng lưới
Bẫy tháng năm về, bắt tuổi thơ.

Chiều Thu (Tác giả: Nguyễn Bính)

Thăm thẳm trời xanh lộng đáy hồ,
Mùi hoa thiên lý thoảng chiều thu.
Con cò bay lả trong câu hát,
Giấc trẻ say dài nhịp võng ru.

Lá thấp cành cao gió đuổi nhau,
Góc vườn rụng vội chiếc mo cau.
Trái na mở mắt, nhìn ngơ ngác,
Đàn kiến trường chinh tự thuở nào.

Lúa trổ đòng tơ, ngậm cốm non,
Lá dài vươn sắc lưỡi gươm con.
Tiếng chim mách lẻo cây hồng chín,
Điểm nhạt da trời những chấm son.

Hai cánh chia quân chiếm mặt gò,
Bê con đùa mẹ bú chưa no.
Cờ lau súng sậy giam chân địch,
Trận Điện Biên này lại thắng to.

Sông đỏ phù sa, nước lớn rồi,
Nhà bè khói bếp lững lờ trôi.
Đường mòn rộn bước chân về chợ,
Vú sữa đầy căng mặt yếm sồi.

Thong thả trăng non rựng cuối làng,
Giữa nhà cây lá bóng xiên ngang.
Chiều con, cặm cụi đôi ngày phép,
Ngồi bẻ đèn sao, phất giấy vàng.

tho-ve-thien-nhien-voh-2

Nhàn (Tác giả: Nguyễn Bỉnh Khiêm)

Một mai, một cuốc, một cần câu
Thơ thẩn dầu ai, vui thú nào
Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ
Người khôn, người đến chốn lao xao.
Thu ăn măng trúc, đông ăn giá,
Xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao.
Rượu đến cội cây, ta sẽ uống,
Nhìn xem phú quý tựa chiêm bao.

Cáo Tật Thị Chúng (Tác giả: Mãn Giác Thiền Sư)

Xuân khứ bách hoa lạc,
Xuân đáo bách hoa khai.
Sự trục nhãn tiền quá,
Lão tùng đầu thượng lai.
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận,
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai.

Dịch thơ:

Xuân đi, trăm hoa rụng,
Xuân đến, trăm hoa nở.
Việc đời theo nhau ruổi qua trước mắt,
Tuổi già hiện đến từ trên mái đầu.
Đừng cho rằng xuân tàn thì hoa rụng hết,
Đêm qua, một cành mai đã nở trước sân.

Câu Cá Mùa Thu (Tác giả: Nguyễn Khuyến)

Ao thu lạnh lẽo nước trong veo,
Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo.
Sóng biếc theo làn hơi gợn tí,
Lá vàng trước gió khẽ đưa vèo.
Tầng mây lơ lửng trời xanh ngắt.
Ngõ trúc quanh co khách vắng teo.
Tựa gối, ôm cần lâu chẳng được,
Cá đâu đớp động dưới chân bèo.

Xem thêm:
Thả hồn phiêu lãng với 35 bài thơ về mây hay và lãng mạn 
Top 48 bài thơ về nắng đong đầy cảm xúc
Thả hồn phiêu lãng với 35 bài thơ về mây hay và lãng mạn

Bài thơ về vẻ đẹp thiên nhiên 

Thiên nhiên mang vẻ đẹp hiền hòa, tĩnh lặng đem đến cảm giác tươi mát thanh bình với dòng sông xanh biếc, cánh rừng bạt ngàn hòa vào tiếng chim hót ríu rít. Hay nét đẹp của sự mạnh mẽ, dữ dội cùng núi non chập chùng, thác đá cheo leo và sóng biển dâng trào. 

Tất cả đã hòa quyện cùng nhau tạo nên tuyệt tác thiên nhiên khiến con người không khỏi xao xuyến mỗi khi ngắm nhìn. Cùng chúng tôi chiêm ngưỡng vẻ đẹp ấy qua những bài thơ về thiên nhiên ngay dưới đây: 

tho-ve-thien-nhien-voh-3

Cảnh Đồng Quê (Tác giả: Đặng Xuân Linh)

Bầu không gió mát nên thơ
Màu xanh trong trẻo sương mơ nhẹ nhàng
Cánh đồng cỏ mạ thênh thang
Thiên nhiên là cả tim vàng miền quê

Trải qua một thuở trăng thề
Lúa thơm ngậm phấn tràn trề tinh hoa
Tiếng ru thanh thót ngân nga
Nhớ người mẹ hát bài ca của vùng

Nguồn sông uốn khúc tận cùng
Lững lờ bèo dạt trên dòng thênh thang
Màu hoa tim tím dịu dàng
Hàng cây trải nắng nhuộm tràn quê hương

Lối mòn dẩn đến tình thương
Vài nhà tranh nhỏ bên đường bóng che
Muông chim réo gọi bạn bè
Rỉ tai điệp khúc lời ve lộng mùa

Vài cô gánh lúa vui đùa
Giữa đồng mục tử lòng chưa vẩn đời
Sau đồi một dãy mây trôi
Tư bề cảnh sắc nhớ thời miệt quê

Xuân xanh mơ mộng tràn trề
Cảnh vườn tươi mát nên thơ chiều tà
Cạnh bên bụi trúc mái nhà
Khói lam quyện gió, la ngà khách thơ.

Về Với Thiên Nhiên (Tác giả: Yêu Thoáng Qua)

Ôi đẹp tuyệt vời cảnh nước non
Nước phun trắng xóa một khung trời
Cỏ cây chen chút vui ca hát
Dòng thác luôn tuôn chảy dạt dào

Từng ghềnh đá nhấp nhô cao thấp
Hòa mình vào dòng suối ngọt ngào
Tắm mình trong thác nước tuôn trào
Thỏa lòng với bao nỗi khát khao

Ôi ! Thác nước mới đẹp làm sao
Ta như thấy niềm vui trở lại
Trong lòng ta bao niềm hoan hoải
Thả hồn mình vui cùng sông núi

Bao ưu tư tan theo dòng suối
Hạnh phúc trong ta với núi sông
Thỏa lòng mơ ước mênh mông
Hồn thơ bay bổng... sống vui mỗi ngày.

Thiên Nhiên 2 (Tác giả: Bounthanh Sirimoungkhoune)

Thiên nhiên từng cảnh báo thời gian
Bông hoa cành lá đổi màu trang
Theo cảnh thiên nhiên từng mùa đến
Đời người từng đêm vẫn thiếu nàng

Thiên nhiên như báo nỗi buồn sang
Hoa xuân khoe màu bướm ong thăm
Từng mùa xuân đi rồi lại tới
Buồn vơi đời người có ai thăm

Thiên nhiên đến lấy tuổi theo mây
Thêm giờ thêm tuổi đi từng ngày
Thêm từng phút buồn trong lòng đó
Nội tâm trong lòng có ai hay

Thiên nhiên chẳng tặng mình đôi hai
Gần gãnh bên nhau đi từng ngày
Cứ mãi ghen gả đôi mình đó
Từng ngày vẫn xa nói sao đây 

Anh Thả Hồn Thiên Nhiên (Tác giả: Trần Minh Hiền)

Nắng soi khung cửa buồn
Tình qua khu vườn vắng
Em làm mây cuồn cuộn
Qua đời anh giăng giăng

Sông trôi qua đồng bằng
Mưa mịt mùng bến mộng
Em làm hoa dấu lặng
Bài nhạc tình mênh mông

Núi lặng im bềnh bồng
Vẫn âm thầm chẳng nói
Em làm sao vọng động
Sáng đêm dài lẻ loi

Biển bao dung rạch ròi
Bãi cát vàng hiển hiện
Em làm thơ sương khói
Anh thả hồn thiên nhiên

Ngắm Cảnh Thiên Nhiên (Tác giả: Trần Thị Thủy) 

Ngắm nhìn biển rộng bao la
Một màu xanh biếc cho ta say lòng
Lặng nghe sóng vỗ rì rầm
Như lời ru thuở ta nằm trong nôi .

Ngắm nhìn mây lượn lờ trôi
Bồng bềnh lả lướt như thời đôi mươi
Nắng vàng như miệng ai cười
Cho hoa đua nở cho người thêm xuân .

Ngắm màu xanh thẫm núi ngàn
Trùng trùng điệp điệp như hàng bao quanh
Núi kia ôm trọn biển xanh
Ta như hạt cát mỏng manh giữa đời .

tho-ve-thien-nhien-voh-4

Thiên Nhiên Việt Nam (Tác giả: Phan Thị Mộng Thường)

Thiên nhiên kỳ lạ lắm thay!
Mênh mông cát trắng cỏ may giữa đồng
Thoáng trông tuyệt đẹp kỳ công
Tưởng như hoạ khắc ngọa long tàng hình
Gốc cây người ẩn nguyên hình
Ru hồn suy nghĩ gợi tình thế gian
Biển xanh núi biếc non ngàn
Bao nhiêu cảnh đẹp ngỡ ngàng chiêm bao
Việt Nam ta đẹp làm sao!
Quê hương đất nước tự hào Năm Châu
Việt Nam bản sắc đa màu
Quê hương đất nước đẹp giàu ngàn năm.

Bốn Mùa Thiên Nhiên (Tác giả: ThanhThanhsingle. Nguyễn Thanh Thanh)

Thiên nhiên như thể có bốn mùa
Từng mùa thay đổi chẳng phải mua
Quy luật tạo hóa là như vậy
Một số con người muốn được - thua

Mùa xuân như báo hiệu một năm
Làm người trong cuộc thống kê thầm
Đã làm được gì trong năm nhỉ ?
Để mùa xuân tới có người chăm

Mùa hè như cây lá xum xuê
Dịu bớt nắng trưa lối đưa về
Dợn chút gió hiu, mây che phủ
Chút ít cơn mưa mát vùng quê

Mùa thu cây lá phải đổi thay
Cây đâu trơ trẽn để người cay
Thiên nhiên có mới đương nhiên đổi
Nhưng vẫn đi theo những luống cày

Mùa đông cây tích tụ tinh khôi
Đã có qua năm trưởng thành rồi
Hiện giờ chịu đựng nhưng tích lũy
Kịp mùa xuân tới búp, hoa khôi

Thôi chẳng hơn - thua chỉ theo mùa
Sống cho phù hợp chẳng cần mua
Qua mùa dành dụm là nhiều đấy
Xuân hạ thu đông hợp mới mùa.

Khói Sương (Tác giả: Khách Lãng Du)

Sớm mai thức dậy ảo mờ
Sương giăng mái bếp đợi chờ bình minh
Đông về khói tỏa bản mình
Khói kia tiếc nuối thân mình chẳng bay
 
Hàng cây mái lá ken dầy
Khói kia lan tỏa ngát đầy vị hương
Ấy mùi khói khét rạ rơm
Quyện nồng mái lá sương rơi ngát mùi
 
Thoảng qua tưởng thịt nướng thui
Hít hà thưởng thức ấy mùi khói quê
Bữa cơm buổi sáng đông về
Xua tan đói rét tái tê cõi lòng
 
Mây mù che kín trời trong
Gió đông bắc thổi qua song cửa lùa
Sương rơi giá buốt vụ mùa
Mái nhà ướt thẫm sương lùa lá khô
 
Khắp vùng đồi núi nhấp nhô
Lan tỏa sương khói làm khô tiết trời
Mùi hương nồng khét khắp nơi
Xua tan giá lạnh để đời ấm no
 
Thơm thơm mùi cháy của tro
Nương theo gió nhẹ mùi lò lửa than
Bản làng khói tỏa sương tan
Ấy mùi nồng ấm dân gia Việt mình.

Cõi Nguyên Sơ (Tác giả: Thi Ngẫu)

Phố còn một cõi nguyên sơ
Hoa bìm bìm trổ tím bờ rào tre
Cuốc kêu ran cả trưa hè
Trên cao mấy chú chích choè rỉa lông
Đã đi suốt những phố đông
Dấu tay người chẳng bỏ không chỗ nào
Gặp đây thấy ngỡ ngàng sao
Dấu thiên nhiên đẹp thanh tao lạ thường.

Mẹ thiên nhiên (Tác giả: Chưa rõ)

Sương mù tẻ núi tả ngàn phương
Khói quyện len non đến mọi đường
Biến dạng chung hòa mưa ngập phố
Thay hình tách biệt rãi trên nương
Người sinh dạ cỏ mà sao đoán ?
Đất diệt lòng thiên thật khó lường
Lắp biển xây nhà tham mộng lớn
Phong hờn quét sạch bọn tàn cương. 

Xem thêm:
Tuyển tập những bài thơ về sông Hương – thơ tình xứ Huế
100 câu ca dao, tục ngữ, thành ngữ về quê hương, đất nước, con người Việt Nam
Tuyển tập câu thơ về làng quê yên bình hay và chân thành nhất​​​​​

Thơ 4 chữ về thiên nhiên hay nhất 

Thiên nhiên cho ta những giây phút bình yên, nuôi dưỡng tâm hồn con người. Hơn thế nữa, còn là nguồn cảm hứng tạo nên những tác phẩm văn học trữ tình sâu sắc, mang đến nhiều bài học nhân sinh giá trị cho con người. Cùng chúng tôi điểm lại những bài thơ 4 chữ về thiên nhiên hay nhất:  

Trưa Hè (Tác giả: Trần Đăng Khoa)

Trưa hè gió thổi
Hoa phượng lung lay
Cánh hoa rụng bay
Như bầy bướm lượn
Tiếng ve ca rộn
Nghe như tiếng đàn
Trưa hè liên hoan
Hoa bay, ve hát.

Mùa Đông (Tác giả: Trần Quốc Toàn)

Trời nặng màu chì
Ù ì gió bấc
Vật vờ bờ tre
Gió như roi quất
Rét luồn khe liếp
Mùa đông vào nhà
Bà trải ổ rơm
Thơm mùi cơm nếp.

tho-ve-thien-nhien-voh-5

Mưa Giông (Tác giả: Nguyễn Lãm Thắng)

Ầm ầm sấm chớp
Gió cuốn mây về
Mưa rơi lộp độp
Mưa trườn qua đê
Đừng có sợ sệt
Bình tĩnh lúa ơi!
Trưa nay lúa mệt
Vì nắng đó thôi
Chiều nay giông về
Đem mưa tắm mát
Lúa cứ thỏa thuê
Reo vui ca hát
Rồi mai lúa lớn
Lúa sẽ trổ đòng
Lúa sẽ đơm bông
Cho mùa gặt mới.

Mưa (Tác giả: Nguyễn Diệu)

Mưa rơi tí tách
Hạt trước hạt sau
Không xô đẩy nhau
Xếp hàng lần lượt
Mưa vẽ trên sân
Mưa dàn trên lá
Mưa rơi trắng xóa
Bong bóng phập phồng
Mưa nâng cánh hoa
Mưa gọi chồi biếc
Mưa rửa sạch bụi
Như em lau nhà.
Mưa rơi, mưa rơi
Mưa là bạn tôi
Mưa là nốt nhạc
Tôi hát thành lời…

Cuối Hè (Tác giả: Nguyễn Lãm Thắng)

Cuối hè mây trắng
Đi tìm ca dao
Mưa giông mưa rào
Đi tìm ruộng hạn
Trái bòng rám nắng
Đi tìm mắt em
Cành phượng im lìm
Đi tìm lá biếc
Dòng sông trong vắt
Tìm cánh buồm xa
Có bác trâu già
Đi tìm bóng mát
Gió buông câu hát
Đi tìm bờ tre
Mùa cạn ngày hè
Em mơ đến lớp. 

Những bài thơ lục bát về thiên nhiên 

Chúng ta hãy cùng nhau hòa mình vào phong cảnh thiên nhiên hữu tình và lắng đọng cùng những cảm xúc cùng phong cảnh quê hương, đất nước được nhà thơ gửi gắm vào những bài thơ lục bát về thiên nhiên ngay nhé: 

Giai Điệu Quê Hương (Tác giả: Lãng Du Khách) 

Mênh mang giữa đất với trời
Khúc ca lúa chín lả lơi óng vàng
Dệt lên tình khúc bậc thang
 m vang, hùng vĩ bản làng quê hương.
 
Giai điệu cuộc sống vô thường
Giải lụa lượn sóng ruộng nương trổ cờ
Bao la rừng núi dệt thơ
Nét đẹp kỳ vĩ sững sờ nhân gian
 
Đan xen đồi núi xếp làn
Nhấp nhô gọi gió núi ngàn khoe duyên
Khác chi cảnh vật thần tiên
Kỳ quan thắng cảnh vùng miền cước sơn !

Bóng Chiều Đồng Quê (Tác giả: Đan Dương)

Đồng ngô gió hát rì rào.
Hương thơm gió thoảng ngạt ngào chân mây.
Lá xanh ngô bắp thân gầy.
Nâng niu che chở mấy thời nông dân.

Trời cao mây bạc trắng ngần.
Ruộng sâu mấy bác nông dân làm đồng.
Góc ruộng em bé cười trông.
Mấy anh trâu béo mấy em bò gầy.

Hăm hăm gặm cỏ vui vầy.
Bụng no căng dạ miệng cười câu ca.
Men theo hạt nắng đường xa.
Dạt dào một dải Núi là quê hương.

Trông theo hút bóng tà dương.
Cuối con đường đất hoàng hôn gọi chiều.
Hàng tre tóc thả mỹ miều.
Giang tay ngóng đợi người yêu sớm về.

tho-ve-thien-nhien-voh-6

Thiên Nhiên (Tác giả: Thi Yên Đình Nguyên)

Thả mình giữa cảnh thiên nhiên
Lòng sao thư thái bình yên quá chừng
Nước trong soi đáy thấy kim
Vài con tép nhỏ đi tìm rong rêu
Đưa tay khỏa nước dọa lùa
Cả đàn tôm cá vui đùa vây quanh
Chúng xem ai đã phá mình
Tò mò là cũng bản năng muôn loài
Chỉ riêng có mỗi loài người
Học đâu ra thói tỵ hiềm tham lam.
Hận thì thỏa sức.. cứ làm
Yêu thương, kiếm cớ cản đường cấm yêu
Lập bao bờ dậu chắn che
Bao nhiêu chế định khắt khe ngặt nghèo
Làm người thì phải tuân theo
Ai mà không thuận đời teo cả đời..
Sao không chịu học muôn loài
Trải lòng thương mến cho đời bao la
Đành hanh, ích kỷ vứt xa
Yêu nhau là chuyện ai mà không mong
Chỉ vì những chữ: chính chuyên
Nước chung chung nước bó lòng buộc tâm
Đám đông bị kẻ có quyền
Lùa đi như thể lùa đàn trâu, dê..
Vua quan: mỹ nữ đùm đề
Luật là dùng trị hạng đầu trơn lông
Đã rằng ở chốn bon chen
Mưu sâu kế hiểm, thế thân, băng bè..
Sống đời chịu nhỏ mình đi
Lương tâm vứt bớt (cần chi cho nhiều)!
Rắp tâm tranh đoạt miếng mồi
Phủ phê một kiếp một đời phù du
Khắp đường lên ngựa xuống xe
Ăn lười uống mút đêm về tung tăng
Làm người như thế nên chăng
Sao không hiểu Mẹ Thiên nhiên ngàn đời
Thiên nhiên trong sáng rạch ròi
Thiên nhiên làm sạch lòng người bôn ba.

Giang Khê (Tác giả: Bounthanh Sirimoungkhoune)

Giang khê vẫn chảy ngàn năm
Quanh co ngõ núi xuôi vòng thiên nhiên
Nhiều khi ngó thấy lặng yên
Mặt nước im lặng thấy hiền dễ thương
Đêm nay óng ánh trăng vàng
Lăn tăn mặt nước nồng nàn đêm hoang
Cầu cho im lặng ngàn năm
Đừng cho bão tố gợn nguồn gió mưa
Để anh ngồi ngắm đêm khuya
Đừng cho nổi giận sóng đưa bến bờ
Cầu cho phẳng lặng như tờ
Để anh có bạn đêm khuya chia buồn
Nhiều lúc đứng ngắm chiều buông
Lặng lặng dạo bước lòng buồn ai hay
Nhớ ai trong cõi tim này
Thơ đề ghi xuống mua hay bán buồn.

Nguyệt Đàn (Tác giả: Jenifer) 

Cảnh thơ về cạnh bên rèm
Cung thương đàn trổi mộng mềm đường tơ
Nhạc tình lắng đọng trời thơ
Vần mơ Nguyệt đến bên bờ tương giao
Nốt trầm nốt bổng trao nhau
Thiên nhiên nhân ảnh đi vào cõi mơ
Trời cao xuống thấp ngắm thơ
Sao về hội tụ vườn tơ nghe đàn
Rung rinh gió lộng lùa sang
Thiên nhiên hòa khúc miên man bao tình
Sao trời nhảy múa tầng thinh*
Trúc cười rộn rã rung rinh nhịp nhàng
Tươi sao khúc hát mùa sang
Xuân về ta lại dạo đàn dưới trăng.

Tiêu Dao (Tác giả: Lãng Du Khách)

Trăng treo đầu núi đỉnh non
Mờ ảo soi bóng thuyền con phiêu bồng
Tàng cây thu lá ráng hồng
Mênh mang trời nước bềnh bồng ngao du
Sáo diều văng vẳng trăng thu
Khói sương mờ ảo mịt mù giăng bay
Mạn thuyền lả lướt đắm say
Khúc trầm khúc bổng lắt lay mây trời
Tửu tiên say uống lả lơi
Mình ta trong cõi đất trời bao la
Cỏ hoa ghen bóng la đà
Ganh đua mặt nước cùng ta giỡn vờn
Giữa trời với đất bông lơn
Trăng thanh gió mát chập chờn ảo thay
Hồn ta mộng mị đắm say
Ta cưỡi ngọn gió mây bay cõi bồng!

tho-ve-thien-nhien-voh-7

Chờ Mùa Xuân Tới (Tác giả: Hoanghoon)

Tôi đi tìm nắng ngày sang
Thu về gõ cửa ánh vàng khuất nơi
Ngoài sân chim chóc im lời
Cảnh vật tĩnh lặng bời bời nhớ xa
Vài con sóc chạy quanh nhà
Bưng chôn hạt dẻ trữ mùa tuyết đông
Thiên nhiên tạo cảnh sinh tồn
Nhẹ dâng cảm xúc vào hồn lâng lâng
Trời xanh mây xám giăng tầng
Mặt trời dần ngủ bâng khuâng nhớ hè
Ru em đêm lạnh mải mê
Chờ mùa xuân tới tóc thề tung bay.

Trời Đất Giao Hòa (Tác giả: Lãng Du Khách) 

Mênh mang trời đất giao hòa
Bồng bềnh trong cõi ta bà tơ duyên
Đất trời một dải kết liền
Kề nhau xoắn xít triền miên phiêu bồng

Gió kia cuốn nhẹ mây hồng
Để mây vờn núi mặn nồng đắm say
Khắp trời sóng trắng mây bay
Nhẹ nhàng lả lướt giang tay vỗ về

Đá núi đang ngủ say mê
Vội choàng tỉnh giấc sướng tê cõi lòng
Vươn mình đón gió trời trong
Trở mình ôm ấp mở lòng đón mây

Trời đất tình ái tràn đầy
Còn ta tình ái sao đây cuối tuần
Tình ơi ! Hãy đón sức xuân
Bên nhau ân ái ngàn lần mê say

Cùng nhau tay ấp trong tay
Dìu nhau sánh bước đất này lên mây
Ta cùng du lãng đó đây
Bên nhau hạnh phúc đong đầy yêu thương !

Xem thêm:
32 bài thơ về quê hương đất nước, thơ 4 chữ về quê hương
26 bài thơ lục bát về quê hương giúp bạn tìm về ký ức miền quê
8 bài thơ 4 chữ về quê hương vẽ nên bức tranh làng quê bình dị

Thơ về thiên nhiên cho bé

Để trẻ em biết sống yêu thương vạn vật xung quanh, thì bậc phụ huynh không thể bỏ lỡ những bài thơ về thiên nhiên cho bé. Thơ văn sẽ góp phần giúp các em xây dựng tình cảm, trách nhiệm bảo vệ thiên nhiên, môi trường sống xung quanh và hình thành nhân cách của trẻ sau này. 

Gió (Tác giả: Đặng Hấn)

Gió lúc nào cũng chạy
Suốt ngày vội thế à
Lúc nào cũng huýt sáo
Lúc nào cũng hát ca …
 
Gió thích chơi chong chóng
Cùng bé chơi thả diều
Lại giật tung nón bé
Gió bông đùa chọc trêu.

Mùa Xuân - Mùa Hè (Tác giả: Trần Đăng Khoa)

Mùa xuân hoa nở đẹp tươi
Bướm con bướm mẹ ra chơi hoa hồng
Bướm mẹ hút mật đầu bông
Bướm con đùa với nụ hồng đỏ hoe

Vui sao khi chớm vào hè
Xôn xao tiếng sẻ tiếng ve báo mùa
Rộn ràng là một cơn mưa
Trên đồng bông lúa cũng vừa uốn câu.

Mây Hay Khóc (Tác giả: Nguyễn Lãm Thắng) 

Có đám mây mùa hạ
Hay khóc nhè làm sao
Đang ở tuốt trên cao
Mặt mày tươi hớn hở
Bỗng dỗi hờn mẹ gió
Cái mặt buồn thiu thiu
Cái mặt đen ỉu xìu
Vội vàng bay xuống thấp
Mẹ gió giận gào thét
Làm nghiêng cả bờ tre
Nhưng mây đâu chịu nghe
Cứ vừa đi vừa khóc
Mây trốn vào nước mắt
Thành mưa dông rào rào…

tho-ve-thien-nhien-voh-8

Cầu Vồng (Tác giả: Phạm Thanh Quang)

Chiếc cầu vồng bảy sắc
Uốn mình góc trời xa
Cầu vồng cũng có bạn
Cùng vươn qua mái nhà

Chiếc cầu vồng bảy sắc
Lung linh cong lên trời
Như lưng mẹ hôm sớm
Làm lụng chẳng nghỉ ngơi
 
Ơ kìa cầu vồng nhỏ
Còng lưng cõng cầu to
Như đôi bạn thân thiết
Chẳng xa nhau bao giờ!

Nắng (Tác giả: Lê Hồng Thiện)

Nắng vừa đậu trên lá
Gió rung nắng rơi ngay
Em chạy vội ra nhặt
Nắng không vào bàn tay

Hoa cúc vàng nắng đậu
Hoa cúc càng vàng tươi
Nắng mà có hoa cúc
Nắng cũng thơm nắng ơi!

Chị Gió (Tác giả: Đoàn Vị Thương)

Cuốn sách ai để trên bàn
Tự mình biết lật từng trang học bài
Mẹ bận phơi áo sân ngoài
Võng ru bé ngủ - miệt mài cứ ru
 
Ngọn lửa trong bếp cháy lu
Bỗng reo tí tách, tựa như lửa cười...
Thì ra Chị Gió ngược xuôi
Đến đâu cũng muốn giúp người một tay.

Mùa Đông (Tác giả: Trần Quốc Toàn)

Trời nặng màu chì
Ù ì gió bấc
Vật vờ bờ tre
Gió như roi quất
Rét luồn khe liếp
Mùa đông vào nhà
Bà trải ổ rơm
Thơm mùi cơm nếp

Hy vọng bạn đã có những giây phút an nhiên trong những vần thơ về thiên nhiên. Hãy cho bản thân được thư giãn, kết nối với vạn vật chung quanh, để ta thêm yêu và trân trọng vẻ đẹp mà tạo hóa đã ban tặng cho con người. 

Đừng quên theo dõi VOH Sống đẹp để cập nhật liên tục những kiến thức mới nhất, hấp dẫn nhất.