Tiêu điểm: Tin tức EURO 2024

36 bài thơ về sương mù hay nhất

VOH - Qua những bài thơ hay về sương mù, người đọc sẽ cảm nhận rõ khung cảnh tuyệt đẹp cùng những nỗi niềm ẩn chứa sau đó.

Trong mắt các thi nhân, sương mù không chỉ là một hiện tượng thiên nhiên huyền ảo mà còn là nguồn cảm hứng vô tận để sáng tạo nên những bài thơ ấn tượng. Với câu từ dung dị cùng cách sắp đặt nhịp điệu từng dòng thơ, các tác giả đã khéo léo lồng ghép hình ảnh sương mù để nêu bật lên những giá trị trong cuộc sống. Thông qua đó, người đọc không chỉ hình dung nên bức tranh không gian tuyệt đẹp, mà còn cảm nhận rõ ý nghĩa được ẩn chứa trong từng câu thơ. Sau đây, hãy cùng VOH điểm qua những bài thơ về sương mù hay nhất.

Thơ hay về sương mù 

Trong những bài thơ hay về sương mù, bức tranh không gian được khắc họa tinh tế thông qua các câu từ được sắp đặt khéo léo. Từ đó, người đọc dễ dàng nhận ra ý và tứ thơ mà tác giả muốn truyền tải. 

Một chút sương mù trên bàn tay - Hoàng Phủ Ngọc Tường

Bỏ quên đôi cánh trên trời

Em về mặt đất làm loài phù du

Tưởng cho ta cả thiên thu

Hoá ra một chút sương mù trên tay

 

Người đi ta ở phương này

Phố cao trời rộng nhớ ngày lang thang

Sáng trưng mấy dặm hoa vàng

Ngẩn ngơ màu áo nữ hoàng ngày xưa

 

Hương thông nồng ấm sau mưa

Tìm đâu mùi tóc ngày chưa biết người

Em nay mãi tận bên trời

Sao ta nghe vọng tiếng cười trong cây

 

Người còn giấu bóng quanh đây

Cỏ ven hồ giấu gót giày đi qua

Giấu vai sau ngực thiên nga

Màu môi thắm giấu trong hoa anh đào

 

Ngậm ngùi ta hỏi non cao

- Trần gian ơi, về phương nào hoa bay?

Cho ta tìm lại một ngày

Một bông hồng nở trên tay một người

 

Em dù khát vọng khôn nguôi

Dấu ta thôi cũng mây trôi tuyệt mù

Nửa chừng ngoảnh lại thiên thu

Người phù du ta phù du với người.

Áo huyền sương - Nguyễn An Bình

Hãy mang đi chiếc lá cuối mùa đông

Còn sót lại đầu cành cơn bão rớt

Cứa vào tim con sóng vỗ trong lòng

Ngày tháng tận cho đời tôi thấm mệt.

 

Có gì đâu em đừng buồn đến thế

Dòng sông đi chia năm bảy nhánh sầu

Nào ai biết tôi về tìm hương cũ

Chợt già cùng mưa nắng thuở chiêm bao.

 

Gió cuốn đi áo huyền sương ngày nọ

Màu tóc mây em thả lửng bên trời

Con đường xa đem theo bao bụi đỏ

Chỉ một lần mãi thương nhớ khôn nguôi.

 

Đã hẹn nhau về sao chẳng đợi trông

Tôi lên ngàn người xuôi về biển rộng

Gió thổi đầu nguồn mây bay mãi cuối sông

Tình hai đứa mong manh như áo mỏng.

 

Hãy trôi đi màu tóc xưa đã bạc

Nghiêng vai người từng sợi nhớ sợi thương

Em đã xa xin tình yêu ở lại

Hương thời gian còn thơm áo huyền sương.

36 bài thơ về sương mù hay nhất 1

Biển mù sương - Mai Văn Phấn

Chân trời gần lại

Bên những giọt sương

Anh nhìn em

Bao giọt sương trong mắt.

 

Trái tim mình

Con cá quẫy nơi tít tắp

Biển mù sương

Ơi biển mù sương!

 

Anh phía lái

Em nơi mũi thuyền

Kéo bình minh

Buông lưới

Biển ầm ào

Trái tim đồng loại

Để cái ác cứ muôn đời bé dại

Trong máu mình rẽ sóng chạy le te.

 

Tựa mạn thuyền

Ta nghe... Ta nghe...

Tựa vào lòng trái đất

Những con nước cũng vừa tỉnh giấc

Sóng thầm thì lăn tăn cỏ non.

 

Và hồn mình vừa quẫy sóng to hơn

Rồi bơi đi theo dòng viễn tưởng

Còn lại trên tay

Những giọt nguyên trĩu mọng

Ta làm gương

Soi thấy những lâu đài.

Chiều sương - Nguyễn Đức Mậu

Không gian chợt nhuốm màu tranh thủy mặc

Có cảm giác mình nhẹ như sương, bồng bềnh như sương

Ước chi bay lên cùng cánh sâm cầm

Bay lên vòm cây cánh buồm xanh

Sương màu tóc mơ hồ trên má

Sông Hồng dài ống tay áo đầy sương

 

Tấm khăn choàng lên mặt hồ mỏng mảnh

Tưởng cơn gió thoảng qua đủ tan hết sương chiều

Cánh chim - mũi tên phóng về xa thẳm

Con thuyền hút chìm trong sương giăng tơ giăng

Ngọn tháp cô đơn, màu đỏ áo em

Hoàng hôn và vầng trăng mọc sớm

Tất cả chợt sáng lên rồi chìm khuất sương mờ

 

Tiếng chuông chùa đùng đục màu sương

Tưởng chưa nghe chuông đổ thế bao giờ

Ngỡ tiếng chuông từ ngôi chùa thâm u từ xa xưa vọng lại

Ôi cái thuở gươm thần và rùa nổi

Cây cổ thụ chưa sinh sông Tô Lịch mới khơi nguồn

Cứ lãng đãng mây bay nghìn năm trước

Chợt thức một kinh thành cổ kính giữa chiều sương.

Có một miền sương khói - Từ Nguyễn

Tháng Ba về lại nhớ

Một miền xanh như mơ

Sương giăng màn cổ tích

Lối thành xưa ảo mờ

 

Thuở ấy em mười sáu

Áo trắng, hồn ngây thơ

Chưa biết gì thương nhớ

Gửi mộng vào vu vơ

 

Thuở ấy em mười sáu

Buồn chưa vương mắt nâu

Chút chòng chành ghé đậu

Chỉ là cơn mưa mau

 

Tháng Ba phượng xanh lá

Đường trưa nắng đổi màu

Lóng lánh vòm ngọc biếc

Như niềm mơ trao nhau

 

Trang thư tình người gửi

Gieo vấn vương ban đầu

Em thầm đem cất giữ

Giấu vào lòng, rất sâu

 

Tháng Ba từ độ ấy

Sương trắng loang vết sầu

Tường rêu in kỷ niệm

Người xưa giờ nơi đâu?

36 bài thơ về sương mù hay nhất 2

Dốc sương mù - Đoàn Thuận

1

Dốc mù sương kín non xa

Vội người, ta chẳng vội qua từng chiều

Chợt nghe thung dưới buồn hiu

Cánh chim về khuất bóng xiêu lối rừng.

2

Dốc mù bay gió qua bưng

Ngựa nhoài vó, cát bụi chừng ngủ yên

Mây chao bóng xuống một miền

Và mưa nắng gửi ưu phiền lại ta.

3

Dốc đời còn ở thật xa

Và ta đi mãi chưa qua hết mùa

Nắng đầy lên cánh hoa mua

Thoáng bâng khuâng cũ nhẹ khua trong hồn.

4

Chuyến xe đổ nhịp về thôn

Đá lên rêu phố hoàng hôn lên đèn

Bên đồi một ánh lửa nhen

Ta nghe ta gõ bước quen dốc già.

Đồng sương - Vương Tùng Cương

Chiều sương sa trắng đồng

lại bùi ngùi thương mẹ

 

dẫu biết đời dâu bể

có hợp rồi có tan

nhưng từ ngày vắng mẹ

ngỡ bóng quê không còn

 

sân thềm ngầu rêu trơn

vắng tay người dọn quét

bếp lạnh, tơ nhện giăng

giàn trầu khô cau lép

lũ chào mào biệt tích

duối rụng vàng cầu ao...

 

lặng mơ hình bóng mẹ

gập lưng nón chấm bùn

dảnh mạ gầy tháng chạp

cấy buốt mùa gió sương

Sang thu - Hữu Thỉnh

Bỗng nhận ra hương ổi

Phả vào trong gió se

Sương chùng chình qua ngõ

Hình như thu đã về

 

Sông được lúc dềnh dàng

Chim bắt đầu vội vã

Có đám mây mùa hạ

Vắt nửa mình sang thu

 

Vẫn còn bao nhiêu nắng

Đã vơi dần cơn mưa

Sấm cũng bớt bất ngờ

Trên hàng cây đứng tuổi.

Sương mờ - Xuân Diệu

Sương lan mờ, bờ sông tưởng gần nhau,

Sương lan mờ, và hồn tôi nghe đau.

 

Sương bạc lấp cả một trời trắng sữa;

Sương mông lung như giữa khoảng giang hà.

Mắt tuy mở mà lòng không thấy nữa,

Hồn lạc rồi, không biết ngõ nào ra.

 

Sương lan mờ, cây gần cũng như xa;

Sương lan bay, ngày đứng cũng như tà.

 

Những sao cũ chưa sáng bừng trở lại,

Trong đêm tăm đi mãi biết ngừng đâu?

Buồm giữa bạc biết phương mô trở lái;

Tình xa xôi không ai vẽ nên mầu.

 

Sương lan mờ, bờ sông tưởng gần nhau,

Sương lan mờ, và hồn tôi nghe đau…

Chiều đông - Bùi Giáng

Bảy giờ nghi hoặc trở cơn

Mù sương mélite lá cồn thô sơ

Viết câu giữa tiếng lu mờ

Mưa nguồn bỏ lại tự giờ trở đi

 

Trên đồng đày ải hoa thi

Tiếng than đầu ngọn cây gì trổ bông

Rừng chanh trái núi hương đồng

Gò sương nội cỏ lục hồng rủ nhau

 

Tám giờ vội vã đi mau

Từ tân thanh lại nguyên màu đêm nay

Mù sương ký ức thở dài

Giờ ôi bảy tám quên ngày xa đêm

 

Sáu giờ trở lại ghi thêm

Giòng hoang dại đã chảy bên miền này

Núi rừng trở lại đêm nay

Mù sương sắp tới bỗng ngây thơ cười. 

Đây thôn Vĩ Dạ - Hàn Mặc Tử

Sao anh không về chơi thôn Vĩ?

Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên.

Vườn ai mướt quá, xanh như ngọc

Lá trúc che ngang mặt chữ điền.

 

Gió theo lối gió, mây đường mây,

Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay...

Thuyền ai đậu bến sông trăng đó,

Có chở trăng về kịp tối nay?

 

Mơ khách đường xa, khách đường xa,

Áo em trắng quá nhìn không ra...

Ở đây sương khói mờ nhân ảnh,

Ai biết tình ai có đậm đà?

36 bài thơ về sương mù hay nhất 3

Xem thêm: 
35 bài thơ về suối rừng nuôi dưỡng tâm hồn, tình yêu quê hương
21 bài thơ về màu xanh hay ẩn chứa hy vọng về cuộc sống
13 bài thơ về hoa mười giờ hay và ý nghĩa nhất

Thơ thả thính về sương mù

Nếu bạn chưa biết ngỏ lời yêu với người ấy như thế nào, hãy tham khảo đôi vần thơ thả thính về sương mù sau!

  1. Đêm Hà Nội sương mù bao phủ
    Nhớ anh nhiều em có ngủ được đâu.
  2. Anh là sương, sương chỉ tan trong nắng
    Nắng vô tình nhưng nắng đọng trong sương
    Anh yêu em bởi vì em là nắng
    Có hạt sương nào thiếu nắng lại lung linh.
  3. Có nắng, có núi, có hơi sương... 
    Có những thứ hoang đường mà người đời gọi là yêu đương.
  4. Đêm nay sương mù bao phủ
    Không biết giờ này em đã ngủ hay chưa?
  5. Ngoài kia gió rét sương sa
    Về đây có nắng, có nhà, có em.
  6. Đường em đi lắm sương mù
    Anh đây tình nguyện làm dù chở che
  7. Sương rơi ướt lạnh đôi vai
    Người nơi xa ấy có ai đưa về?
  8. Hoa trên giấy không sương vẫn nở.
    Thương em rồi dù trắc trở vẫn thương.
  9. Mái tóc anh nhuộm màu sương gió
    Yêu giang hồ nghèo khó lắm em ơi.
  10. Giọt sương rơi nhẹ trên vai 
    Tim em đã có ai vào hay chưa?

Bài thơ ngắn về sương mù

Chỉ với đôi dòng thơ, các thi nhân đã vẽ nên những bức tranh về sương mù vô cùng huyền ảo và thơ mộng. 

“Ai đã viết câu thơ...” - Trần Đình Nhân

Ai đã viết câu thơ tình sương giá

Để lại chiều - trời thẳm đứng chơ vơ.  

Bến vắng mù sương - Đỗ Quảng Hàn

Càng đi càng dài nỗi buồn

Khắc khoải chân trời xa xứ

Ngoái lại đâu rồi dáng mẹ

Xót xa bến vắng mù sương.

36 bài thơ về sương mù hay nhất 4

Bóng sương - Hoài Khanh

Ngày sương thành phố dâng mùa

Bóng thu chìm tịnh cánh thưa khởi vàng

Tôi hoài trên bước lang thang

Yêu em vô lượng mà mang dại buồn

Tóc huyền đó lạnh như sương

Mắt huyền đó mộng bình thường không em

Mỗi đêm gió nhớ trăng tìm

Bãi sông triều dậy đi niềm chia phôi

Lòng anh chiếc bóng bên trời

Ôi con sông đó dài trôi lặng lờ

Tình anh cũng chỉ bơ vơ

Một dòng sông nhỏ mịt mờ bóng sương.

Chỉ còn sương - Thanh Nguyên

Ngày xuân xưa mượt như tơ

mẹ cho áo mới

(chưa vừa, đã khoe!)

mẹ phơi dưa kiệu ngoài hè

mẹ sên mứt bí mứt me để dành

để khi vắng mẹ

ta đành

mưa lan man rối

khói loanh quanh trời...

nhà ai vàng cúc mâm xôi

mẹ ai đón tết nói cười cùng ai

thừa ra ta tiếng thở dài

đi qua mồng một mồng hai

một mình...

gió ngày xuân đứng lặng thinh

hoa ngày xuân nở

rung rinh vô thường

mẹ ngồi đâu đấy trong sương

nghe ta chuyện vãn vui buồn đời ta.

Chim chích sương mù - Khuất Bình Nguyên

Chầm chậm đầu năm ngày ẩm ướt

Sớm nghe chim chích thả sương mù

Nghìn vạn hạt đất trời ngây ngất

Trên mái nhà mùa hạ sắp về ư?

Tiếng chim sức dầu xuân vườn nảy mầm cây

Gỡ vỏ đắng cho mùa nảy lộc

Ngõ xưa cũ người chưa mở cửa

Qua khổ đau gặp lại nhân từ.

 

Đời thảnh thơi sao còn thao thức

Thả sương mù chim mắc lưới ưu tư.

Chút mù sương lam - Từ Nguyễn

Ai về

Khơi lại mơ quen

Ngàn thương nhớ cũ

Lay thềm lá thu...

 

Trăng mờ

Nghe gió hát ru

Vườn khuya

Lãng đãng

Chút mù sương lam...

 

Một vầng mây nhẹ

Lang thang

Còn trôi vô định

Còn bàng hoàng tôi!

 

Ai chờ

Ai đợi

Xa xôi...

Mà thu đổ lá

Bời bời đêm trăng...

 

Mắt tình

Ai khiến buồn lăn

Tôi tình cờ nhặt

Trở trăn đêm dài...

Có ai vén giúp sương mù - Nguyễn Ngọc Hưng

Từ khi em mới ra đời

Mắt em tối mịt thấy trời trăng chi

Đi thì có mẹ dắt đi

Chơi cùng các bạn em thì… chịu thua!

Dinh tùng dinh trống lân khua

Là em biết đã đến mùa trung thu

Có ai vén giúp sương mù

Cho rằm trăng thoát âm u một lần…

36 bài thơ về sương mù hay nhất 5

Cửa sổ nhìn sương - Quách Tấn

Từng trận hoa vàng nép gió tây

Đìu hiu bến lục khói thu xây

Người ba xuân trước phong thanh vắng

Cửa sổ nhìn sương bóng trúc gầy.

Dòng sông kín sương chiều -  Nguyễn Lãm Thắng

Dòng sông kín sương chiều

chú nhái thõng bàn chân mọn

ngày gấp khúc vào trăng.

Đò em khuất giữa sương mù - Yến Lan

Công trường chuyển sớm giữa heo may

Bờ cát tràn dâng mặt nước đầy

Chạm núi mù giăng hơi nước tỏa

Con đò như nổi giữa lưng mây

 

Sau lái em ngồi hay trước khoang

Anh nhìn hút bóng áo công nhân

Lăn quanh dấu cũ em xây đắp

Hồ nước in hình mặt trái xoan.

Xem thêm:
Tổng hợp 30 bài thơ về hoa bay bổng khiến trái tim thổn thức
Tổng hợp 23 bài thơ về hoàng hôn buồn, hay và ý nghĩa
Top những bài thơ về núi rừng thiên nhiên hùng vĩ

Thơ về sương mù Đà Lạt

Đà Lạt - thành phố mộng mơ - khiến bao trái tim xao xuyến. Khung cảnh mờ ảo dần hiện lên trong màn sương giữa cái se se lạnh làm lòng người nhớ mãi không thôi. Vẻ đẹp ấy sẽ được thể hiện qua những bài thơ hay về sương mù Đà Lạt dưới đây.

Áo người bay trắng đồi sương lạnh - Nguyễn An Bình

Buổi sớm em vùi trong chăn ấm

Có người đứng đợi trước hiên mưa

Tháng Sáu bỗng dưng Đà Lạt khóc

Phố núi sương buồn như giấc mơ.

 

Từng giọt cà phê rơi lặng lẽ

Khói thơm có làm ấm môi người

Thì ra có lúc lòng hiu quạnh

Thèm một vòng tay để nhớ thôi.

 

Thương gốc thông già bên triền dốc

Cuối mùa cằn cỗi đứng cô đơn

Cho anh được ngắm bờ tóc rối

Khẽ chạm bờ môi thoáng dỗi hờn.

 

Biết có mềm lòng nghe anh nói

Áo vàng em mặc thật dễ thương

Dù chiếc khăn quàng em ra phố

Trôi lạc loài về phía Đơn Dương.

 

Chút nắng cuối ngày không đủ ấm

Khi một người đã lỡ buông tay

Chuyến xe thổ mộ khua đường vắng

Đâu kịp đưa người về tối nay.

 

Áo em trắng quá đồi sương lạnh

Sim tím nao lòng dưới thung xa

Ừ nhỉ đã mòn chân lữ khách

Nên tình dan díu mãi ngàn hoa.

36 bài thơ về sương mù hay nhất 6

Bức tranh sương - Tạ Minh Châu

Thành phố như lùi xa

Cộm lên những mảng màu tối sẫm

Cây ướt sũng và mặt trời ướt sũng

Những tà áo dài trôi theo màu ô

 

Anh một mình trong tĩnh lặng tinh mơ

Như muốn hỏi... ướm vào ai để hỏi?

Giá chỉ một ánh mắt nhìn ngoái lại

Giá chỉ một nụ cười vương trên bàn tay!

 

Giá mọi nẻo đường không tan trong mây

Tiếng ai bước đừng vợi xa đến thế

Đà Lạt sẽ không là bức tranh lập thể

Cho anh mê say không dám chạm tay vào.

Đà Lạt trăng mờ - Hàn Mặc Tử

Đây phút thiêng liêng đã khởi đầu:

Trời mơ trong cảnh thực huyền mơ!

Trăng sao đắm đuối trong sương nhạt,

Như đón từ xa một ý thơ.

 

Ai hãy làm thinh chớ nói nhiều,

Để nghe dưới đáy nước hồ reo;

Để nghe tơ liễu run trong gió,

Và để xem trời giải nghĩa yêu...

 

Hàng thông lấp loáng đứng trong im,

Cành lá in như đã lặng chìm.

Hư thực làm sao phân biệt được!

Sông Ngân Hà nổi giữa màn đêm.

 

Cả trời say nhuộm một màu trăng,

Và cả lòng tôi chẳng nói rằng.

Không một tiếng gì nghe động chạm,

Dẫu là tiếng vỡ của sao băng...

Đà Lạt - Hà Nguyên Dũng

Đường lên Đà Lạt như con sóng

Lòng khách, lòng xe chật nỗi đời

Núi với đồi cây không cản nổi

Lòng người thăm thẳm tựa lòng trời

 

Lên đèo Bảo Lộc lòng cheo leo

Gió tạt về thăm đám lá reo

Tôi cũng tạt về thăm phố núi

Còn ai ra đứng vọng chân đèo?

 

Xe lên, xe xuống dốc sương mù

Tôi vội vàng gài áo lãng du

Mặt dạn mày dày trăm dặm lữ

Sao lòng run run trong hơi thu!

 

Ngày cũng chuồi theo con dốc xuống

Xe men theo hồ Xuân Hương bay

Đà Lạt mờ mờ như mộng tưởng

Tôi về Đà Lạt không ai hay!

 

Lòng bỗng nhiên chùng như lũng thấp

Sầu lên mấy đỗi tựa đồi Cù

 Âm thầm tôi đứng như bia cổ

Gió bôi hoài tên ai không lu.

 

Đà Lạt buồn như nỗi tình xa

Buồn lây qua những sắc hoa và

Những vòng tay khép đan che ngực

Sợ lỗi nhịp tình, sợ vắng xa

 

Đà Lạt mặt trời như bóng trăng

Mắt em sầu đẹp đến mơ màng

Ngày tôi trở gót chân du lãng

Em ngó, lòng như muốn quá giang.

Đà Lạt - Vương Trọng

Gom mây, trăng cùng chiêm bao

Hòa trộn thơ nồng, rượu cốt

Nhặt hơi thở người yêu nhau

Tạo dựng thành Đà Lạt.

 

Ta đi hay là ta trôi

Nhởn nhơ như gió núi

Là em hay lời nói

Hiện hình trong sương đồi?

 

Ta thức nhìn hay ta mơ thấy

Đà Lạt làm bằng hơi

Ở đây không gì thể rắn

Cây thông kia tỏa bóng

Cũng hồn của đất đấy thôi

Có thể chúng mình cùng tựa vịn

Cho mơ màng, thanh sạch, chơi vơi.

 

Ta đi hay là ta trôi

Ngang tầm hương hoa tươi

Ngang tầm men má hồng con gái

Qua chợ gặp người bán hàng bối rối

Khi chiếc cân cứ lơ lửng giữa trời!

36 bài thơ về sương mù hay nhất 7

Mỗi bài thơ hay về sương mù là mỗi bức tranh được vẽ nên bằng câu từ, bằng cảm xúc của các nhà thơ. Qua đó mang đến những cách nhìn mới lạ cho người đọc về hiện tượng thiên nhiên những tưởng đơn giản này. 

Cùng cập nhật liên tục những kiến thức mới nhất, hấp dẫn nhất tại VOH Sống đẹp.

Ảnh: Pinterest