Thơ về Tam Đảo, Vĩnh Phúc, tục ngữ, ca dao về tỉnh Vĩnh Phúc

VOH - Tuyển tập thơ về Tam Đảo, thơ hay về Vĩnh Phúc và chùm tục ngữ, ca dao về tỉnh Vĩnh Phúc sẽ giúp bạn khám phá vẻ đẹp của mảnh đất này.

Vĩnh Phúc thuộc đồng bằng sông Hồng, được xem là cái nôi của người Việt cổ đồng thời được thiên nhiên ban tặng nhiều danh thắng đẹp. Cùng VOH tìm hiểu thêm về vẻ đẹp và con người nơi đây thông qua những câu ca dao, tục ngữ về Vĩnh Phúc, những câu thơ về Tam Đảo, thơ hay về Vĩnh Phúc. 

Thơ về Tam Đảo, Vĩnh Phúc hay nhất

Nhắc đến Vĩnh Phúc, không thể không kể tới Tam Đảo – một trong những địa danh du lịch nổi tiếng nằm ở độ cao hơn 900m so với mực nước biển. Sở hữu khí hậu mát mẻ cùng cảnh quan núi non đẹp như tranh vẽ, Tam Đảo ẩn mình trong màn sương mờ ảo và biển mây bồng bềnh.

Vẻ đẹp lãng mạn pha chút trầm mặc đó đã khi gợi lên biết bao sự rung động. Để mỗi khi đọc những câu thơ hay về Tam Đảo, ai cũng mong muốn được một lần ghé thăm hoặc quay trở lại. Mời bạn đọc cùng thưởng thức những bài thơ về Tam Đảo để cảm nhận rõ hơn vẻ đẹp của thị trấn trong sương mờ này.

Tam Đảo

Tác giả: Vương Trọng

Say giấc suối ru, bừng dậy muộn

Mây tránh cho ta xếp lại màn

Rộng cửa nhìn ra lòng hốt hoảng:

Chắc gì còn ở chốn trần gian?

 

Lần hạt bồ đề, leo từng bậc

Nguyện lời kinh kệ, ngắn đường lên

Tới đỉnh vắng chùa, không dáng Phật

May mà còn gặp nụ cười em.

 

Lên rừng, hồn nhập Phật

Mây trắng bạc đầu xanh

Xuống phố thân hoàn tục

Trưởng lão cũng là anh!

Bức tranh Tam Đảo

Tác giả: Nguyễn Đức Hạnh

Em ẩn hiện một nỗi buồn Tam Đảo

Nắng Tây Thiên ru ngủ gốc thông già

Ngày trễ nải bên những tầng xiêm áo

Mây thờ ơ trôi nổi bước trần gian

 

Hoa bung biêng chấp chới phía đại ngàn

Em đã hẹn lòng ta từ cổ tích

Cỏ vẫn biếc cho hoàng hôn yên tĩnh

Một cánh chuồn mỏng mảnh cuối vườn xưa

 

Rồi bất ngờ Tam Đảo một chiều mưa

Đôi mắt ướt đẹp như mùa thổ cẩm

Hương cỏ dại thấm tận hồn sâu thẳm

Bóng mi dài ai tạc khúc tình ca

 

Lối quanh co bờ dốc dựng trầm tư

Em vẫn đấy sao mà hư ảnh mãi

Trong thấp thoáng nghi hồ khi ngoảnh lại

Tự bao giờ nghe gió thổi chia xa.

Đêm nghe Dạ cổ hoài lang trên Tam Đảo

Tác giả: Trịnh Bửu Hoài

Tiếng đàn

Rung nhẹ trong sương

Tiếng ca

Ai luyến

Để thương nhớ thầm

Tiếng sương

Rơi bổng

Rơi trầm

Người mang

Dạ cổ hoài lang

Tặng người

 

Nhớ thời mở đất

Cuối trời

Gánh quê

Nặng

Một vai đời lưu dân

Lời ca

Mang nắng phương Nam

Thắp đêm Tam Đảo

Bóng trăng đồng bằng

 

Non cao

Vướng một tiếng đàn

Đủ thương

Đủ nhớ

Đến ngàn năm sau

Đêm nay

Sương ửng má đào

Cho bài Dạ cổ

Thành câu ru người.

Thơ về Tam Đảo, Vĩnh Phúc, tục ngữ, ca dao về tỉnh Vĩnh Phúc 1

Lên Tam Đảo

Tác giả: Trần Nhương

Cùng em lên Tam Đảo chiều nay

Phố phường lùi mãi phía sau cây

Để lại bon chen cùng tất bật

Lên đây hòa nhập gió cùng mây.

 

Mười một dặm đèo cua gấp gấp

Tai vù đầu váng tưởng đang say

Em cười nhí nhảnh qua gương kính

Định vớt trăng vào trong búp tay

 

Mười một dặm đèo lên chót vót

Mùa thu xịch đến lúc đang hè

Em thơm như thể sau khi tắm

Sương khói giăng mùng bỏ thuốc mê

 

Mười một dặm đèo lên tới đỉnh

Ngờ đâu Tam Đảo cũng thường thôi!

Ở cao xa thế, gần ra thấp

Với núi hình như cũng giống người...!

Thu Tam Đảo

Tác giả: Đào Vĩnh

Đường lên Tam Đảo sớm nay

Còn mải ngược xuôi dốc uốn vòng

Khu I, II, III.... rồi Tam Đảo

Không vậy sao còn đủ Châu Phong

 

Không thế mùa hè nhiều mắc nợ

Lưng trần nhẫn nại thở mồ hôi

Riêng chi vương vấn thu dìu dịu

Mây trắng cồn lên bước chân người

 

Đâu cũng chập chờn cung bậc gió

Thoáng chểnh mảng xa, thoáng ôm chầm

Ngàn nắng lọc qua ngàn xanh lá

Xoải một vàng mơ dọc triền thung

 

Nhà cũ thời gian mờ dấu ấn

Cửa ô nhà mới lặng bốn bề

Mắt em thăm thẳm như rừng núi

Tôi xa, Tam Đảo có theo về?

Mây Tam Đảo

Tác giả: Duy Thơm

Đi trong gió

Đùa trong mây

Mây giăng

Giăng trắng

Cỏ cây đất trời

Mờ mờ

Ảo ảo

Sương rơi

Mây treo lơ lửng

Mây trôi trước nhà

Mây vào cửa sổ tìm hoa

Mây lên giường ngủ

La đà cùng mây...

Mây vờn như tỉnh như say

Men nồng ngây ngất cùng ai giãi bày

 

Mây vơi rồi mây lại đầy

Thoáng ẩn, thoáng hiện

Lúc dày lúc thưa

Mây lùa trong nắng ban trưa

Mây dồn như thác

Như mưa kín trời

 

Dưới thung, mây ngược lên đồi

Mây hôn thác Bạc

Rong chơi Thạch Bàn

Mây từ Phù Nghĩa mây sang

Mây ôm Thiên Thị

Mây choàng ngàn thông

Mây quấn quýt, mây bềnh bồng

Lung linh huyền ảo

Một vùng trắng mơ

Trập trùng Tam Đảo hoang sơ

Như tranh thuỷ mặc

Vần thơ trữ tình

Tam Đảo một ngày hè

Tác giả: Phạm Đạo

Đường lên Tam Đảo sớm nay

Đồng xanh ngăn ngắt cò bay nhịp nhàng

Đuôi Rồng, dốc Láp, chùa Hang

Mây lưng chừng núi, rộn ràng thông reo

Quanh co, khúc khuỷu cheo leo

Líu lo chim hót, bướm theo bạn tình

Non xanh, núi biếc lung linh

Xa xa thác Bạc uốn mình hát ca

Muôn vàn màu sắc trộn pha

Thị trấn đẹp tựa lẵng hoa lưng trời

Chìm trong không khí tuyệt vời

Giữa hè nóng bức nói lời mùa thu

Mênh mông trời đất Trung du

Bồng bềnh tiên cảnh, thực hư trong lòng.

Xem thêm:
Thả hồn phiêu lãng với 35 bài thơ về mây hay và lãng mạn
36 bài thơ về sương mù hay nhất
35 bài thơ về suối rừng nuôi dưỡng tâm hồn

Thơ lục bát về Tam Đảo

Tam Đảo mùa nào cũng đẹp, mùa nào cũng để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng du khách. Nếu bạn muốn khám phá vùng đất này, hãy tìm hiểu trước cảnh sắc thông qua những bài thơ hay về Tam Đảo, Vĩnh Phúc. Bởi dưới con mắt của thi sĩ, mọi vẻ đẹp, mọi điều thú vị đều được miêu tả một cách rất tỉ mỉ, rất tinh tế, rất tự nhiên.

Em về Tam Đảo

Tác giả: Nguyễn Lãm Thắng

Em về Tam Đảo sáng nay

Chuyến xe đi giữa màu mây ngoằn ngoèo

Dốc cao, xe chầm chậm leo

Nhìn quanh chỉ thấy là đèo dốc thôi

 

Bỗng nhiên mây biến tan rồi

Xe dừng trên đỉnh… tuyệt vời! đẹp chưa!

Ngập ngừng cái nắng ban trưa

Sáng lên với đám mây vừa bay qua

 

Nào sương nào khói la đà

Mắt em bỡ ngỡ như là trong mơ

Nắng xuyên qua lớp mây mờ

Núi đồi nghiêng xuống một bờ cỏ hoa

 

Nhà gần ấp ủ nhà xa

Nhấp nhô những chiếc nấm hoa lưng đồi

Su su mươn mướt xanh tươi

Thiên nhiên vẽ một khung trời biếc xanh

 

Em về Tam Đảo cùng anh

Nghe con suối chảy trên nhành mây bay.

Từ am mây Tam Đảo

Tác giả: Nguyễn Vũ Tiềm

Chót vót thảo am, mây trắng trụ trì

tinh tú miệt mài viết kinh Pháp Cú

trên trang trời xanh

dưới lưng đèo vầng trăng non xuống tóc

núi triệu năm làm chú tiểu dâng trà...

 

Những hang động đâu đây tiền nguyên thuỷ

làng bản xa mờ như những mảng rêu

bám vào đất đai vạn thuở

nồm bấc heo may ấm lạnh tình người

 

Tiếng còi báo động từ thế kỷ trước

vọng đến đây đời đã yên bình

sương núi bềnh bồng nhang khói

khí thần kinh kệ tụ tan...

 

Vầng cao xanh tịnh độ

xanh vào từng cây cỏ cứu sinh

cái ác thực thi đâu đó

vọng đến đây đã hướng thiện xong rồi

 

Duy một chuyện không đổi theo thời gian, không gian

khiến cuộc đời lung linh một vẻ đẹp huyền diệu:

tình người trong cõi nhân gian.

Thơ về Tam Đảo, Vĩnh Phúc, tục ngữ, ca dao về tỉnh Vĩnh Phúc 2

Dùng dằng Tam Đảo

Tác giả: Nguyễn Lãm Thắng

Vịn mây mà bước lên chiều

Tình như là cỏ nói điều biếc xanh

Con đường nho nhỏ vòng quanh

Dắt tôi ngược dốc gập ghềnh mù sương

 

Tình em làm rối con đường

Bóng cây dấu một lời thương lặng thầm

Cuối chiều Tam Đảo xa xăm

Hình như ánh mắt lá răm... mơ màng.

Mây ngang Tam Đảo

Tác giả: Nguyễn Ngọc Bái

Tưởng chừng trời đất nhẹ tênh

Mây ngang Tam Đảo bồng bềnh về đâu?

Nắng dưới chân gió trên đầu

Còn em đằm thắm giữa màu thông xanh

Đền thiêng em dắt tay anh

Cầu cho mình sống yên lành vì nhau

Núi vừa cao núi vừa sâu

Vầng mây như thể nhịp cầu chung chiêng

Tiếng chim tự bói chuyện riêng

Bói hoa bói quả xem thiêng chừng nào

Quanh quanh Tam Đảo nghiêng chào

Tiếng chuông nhè nhẹ thỉnh vào thinh không.

Tam Đảo ngày mưa lục bát

Tác giả: Nguyễn Đức Mậu

Anh lên Tam Đảo ngày mưa

mưa giăng bốn ngả từ trưa sang chiều

 

Cây rừng tóc rối liêu xiêu

dầm dề mưa đổ qua chiều sang đêm

 

Mái trời nước xối nhiều thêm

ầm ào mưa trút tràn đêm, lở ngày

 

Đèn đường vài giọt lắt lay

xa em đã kín ba ngày mưa rơi

 

Ba ngày hết đứng trông trời

lại ngồi vơ vẩn vẽ vời vu vơ

 

Chữ bao nhiêu chẳng thành thơ

dường như trang giấy cũng mờ mưa bay

 

Mưa nhờn nhợt cả bàn tay

phập phồng cơn gió cuốn nây vào phòng

 

Anh lên Tam Đảo ngày không

mưa rừng mưa phố, mưa lồng trong mưa.

Những bài thơ hay về Tam Đảo ngắn gọn

Những câu thơ hay về Tam Đảo không chỉ chứa đựng cảnh sắc mà còn chứa đựng cả tâm tư, sự rung động, đôi khi là cả câu chuyện của tác giả. Bởi vậy có những bài thơ tuy ngắn nhưng dư âm đọng lại trong lòng người đọc lại vô cùng dài.

Tam Đảo

Tác giả: Phạm Dạ Thủy

Không thể không nghĩ đến

Con số 9

của một ngày trong tháng

một tháng trong năm

một năm trong đời

 

Tam Đảo

Sương đêm ấy không tan

Cái lạnh xoắn xuýt

Ký ức xanh

 

Quay quắt nhớ

Tưởng tượng để mà khát

Miền Trung nắng gió

Thèm một đêm sương ngũ sắc

 

Im lìm Tam Đảo cuối trời…

Vịnh Tam Đảo

Tác giả: Thiên Thê

Hoá công khéo tạc cảnh xinh xinh,

Tam Đảo non cao lắm vẻ tình.

Nước lẩn màu mây vàng lộn biếc,

Đá chen sắc cỏ trắng pha xanh.

Tượng đồng lăn lóc, chùa rêu phủ,

Suối bạc lững lờ bóng nguyệt chênh.

Càng ngắm nước non càng súc cảnh,

Khôn đem thần bút vẽ nên tranh.

Tam Đảo

Tác giả: Tô Hoàn

Lên Tam Đảo gần trời không rát mặt

Núi thì nghiêng may gió chẳng vòng vèo

Lần xuống thác ơn ngọn nguồn trong vát

Vịn tay rừng thương cây đứng cheo leo.

Thơ về Tam Đảo, Vĩnh Phúc, tục ngữ, ca dao về tỉnh Vĩnh Phúc 3

Chiều Tam Đảo

Tác giả: Phạm Dạ Thủy

Tam Đảo còn xanh

Chiều đã chín

Mây quấn chân người

Ta khói sương

Cách nhau ba bước

Đi không tới

Tảng đá đời ai

Chắn giữa đường.

Tam Đảo

Tác giả: Trịnh Bửu Hoài

Mây mắc võng trời hư ảo

Non cao ai thắp lửa chiều

Loanh quanh phố đồi Tam Đảo

Ta và sương trắng quạnh hiu.

Tam Đảo hoài cổ

Tác giả: Chiêu Dương

Trông lên Tam Đảo lẫn trời mây,

Ba ngọn lô nhô vẫn rãi bầy.

Khói toả chùa Đồng khi ẩn hiện,

Nước reo suối Bạc lúc vơi đầy.

Lâu đài phá huỷ trơ nền móng,

Lăng miếu hoang tàn rợp cỏ cây.

Danh thắng Phong Châu nay thế thế,

Chạnh niềm lối cũ dạ khôn khuây.

Xem thêm:
Top những bài thơ về núi rừng thiên nhiên hùng vĩ
35+ bài thơ về thiên nhiên hay, câu thơ về phong cảnh thiên nhiên khiến bạn say đắm
Top những bài thơ về du lịch hay nhất

Thơ về Vĩnh Phúc ca ngợi cảnh sắc thiên nhiên

Vĩnh Phúc nổi tiếng với nhiều danh thắng cũng như cảnh quan thiên nhiên đẹp. Không chỉ có những người con được sinh ra từ mảnh đất này mà những du khách ghé thăm cũng bị cảnh sắc hấp dẫn. Dưới đây là một số bài thơ về Vĩnh Phúc do VOH tổng hợp, mời bạn đến với những địa danh tiêu biểu trên mảnh đất này.

Vĩnh Phúc

Tác giả: Bùi Thị Ngọc Điệp

Vĩnh Phúc mưa nắng bao mùa,

Đồng vàng trải rộng lưa thưa nắng trời.

Phúc Yên - Thành phố đây rồi,

Bao nhiêu cảnh sắc gọi mời bước anh.

 

Hồ Đại Lải chập chùng xanh,

Bức tranh thuỷ mặc xây thành mộng mơ.

Bình Xuyên vẽ một nét thơ,

Đầm sen ngăn ngắt đợi chờ thi nhân.

 

Vĩnh Tường nổi tiếng xa gần,

Đình chùa hương khói bội phần nghiêm trang.

Đền Phú Đa, đình Thổ Tang,

Chùa Tùng Vân, Phật rỡ ràng biếc xanh.

 

Ghé thăm làng gốm Hương Canh,

Làng nghề truyền thống vang danh một thời.

Yên Lạc ngóng đợi bên trời,

Lễ hội Đền Thính rộn vui một miền.

 

Cùng về Đầm Vạc - Vĩnh Yên,

Trong lành một khoảng trời riêng nơi này.

Lễ đình Đông Đạo vui vầy,

Dâng hương, tế lễ tràn đầy đức tin.

 

Đất trời Tam Đảo yên bình,

Hoang sơ, hùng vĩ tạo hình thiên nhiên.

Thiền Viện Trúc Lâm Tây Thiên,

Cửa từ bi dưỡng tâm thiền lâu nay.

 

Đền Trần Nguyên Hãn xanh cây,

Đá mài gươm vẫn còn đây bao đời.

Anh hùng khí tiết rạng ngời,

Lập Thạch lưu giữ để đời soi chung.

 

Bình Sơn - Ngôi tháp đất nung,

Huyện Sông Lô vẫn vui cùng tháng năm.

Hải Lựu ghé bước về thăm,

Cò bay rợp bóng ngọt đằm câu thơ.

 

Dứa Tam Dương chín vàng mơ,

Bánh hòn Hợp Thịnh đợi chờ khách quen.

Mắm tép Đức Bác người khen,

Cá thính Lập Thạch ăn ghiền mới thôi.

 

Trà hoa vàng ngọt trên môi,

Su su Tam Đảo bời bời sắc xanh.

Bò tái kiến đốt ngọt lành,

Rượu chít Tam Đảo sẵn dành đợi ai.

 

Vĩnh Phúc đổi mới từng ngày,

Bao nhiêu cảnh sắc để ai say lòng.

Tết này anh có về không?

Vào mùa lễ hội ta cùng chung vui.

Thiền viện Tây Thiên

Tác giả: Phạm Đình Nhân

Đường lên Thiền viện Tây Thiên

Không gian tĩnh mặc khí thiêng ngập tràn

Gió đưa hương quyện trầm nhang

Chuông ngân như đón ta sang cõi thiền.

 

Mây vờn quanh mái chùa thiêng

Trống chiêng Bát nhã theo triền núi ngân

Như đi trong áng phù vân

Xa lìa cái cõi hồng trần phù du.

 

Tam quan ấm nắng chiều thu

Đại hùng bảo điện mịt mù khói hương

Lầu chuông lầu trống quyện sương

Sớm trưa tĩnh lặng thiền đường uy nghiêm.

 

Câu kinh tiếng kệ mùi thiền

Áo nâu sòng khắp trăm miền về đây

Tâm kinh Bát Nhã đủ đầy

Chân tâm thanh tịnh chốn đây cửa thiền.

 

Tây Thiên Thiền viện linh thiêng.

Về Vĩnh Phúc

Tác giả: Dân Huyền

Anh về thăm Vĩnh Phúc giữa bao la đầm vạc

Anh về thăm Vĩnh Phúc một chiều chùa Tây Thiên

Ta cùng về Vĩnh Yên nhớ hồi đi Tam Đảo

Từng giờ, từng đổi thay trong những màu sắc mới

Vui cùng miền đất cổ, vùng Tịch Sơn thuở nào

Cùng nhau về Vĩnh Phúc cho thỏa niềm ước ao.

Thơ về Tam Đảo, Vĩnh Phúc, tục ngữ, ca dao về tỉnh Vĩnh Phúc 4

 Vĩnh Phúc Hồn Thơ

Tác giả : Nguyễn Hanh

Ai về Vĩnh Phúc hồn thơ

Để nghe gió thổi mộng mơ dạt dào

Lời du của mẹ thanh cao

Bên tai giấc ngủ, đưa vào đường thi

 

Ai về giữa độ xuân thì

Bình Sơn tòa tháp uy nghi đón mời

Nắng hòa diều sáo buông lơi

Bầy chim én lượn khắp nơi tỏ tình

 

Ai về đón ánh bình minh

Ngắm nhìn Tam Đảo quê mình đẹp thay

Đồi thông khỏa lấp sương dày

Bồng lai tiên cảnh bấy nay xứng tầm

 

Ai về Thiền Viện Trúc Lâm

Cầu kinh, niệm Phật để tâm nhẹ nhàng

Hướng về một cõi thênh thang

Tây Thiên ngự trị, lòng càng bớt âu

 

Ai về Đại Lải hôm đầu

Du thuyền vãng cảnh hồ sâu trong ngần

Đắm lòng chẳng nỡ rời chân

Đi rồi lại ước có lần thứ hai

 

Trải qua những chặng đường dài

Bây giờ Vĩnh Phúc xứng vai bạn bè

Thi đường tôi nói bạn nghe

Khắp nơi bằng hữu tựu về chung vui.

Về quê em

Tác giả: Đài Trang

Anh có về Vĩnh Phúc quê em,

Nơi Tam Đảo mờ sương trời mây phủ,

Có Thiền viện giữa đại ngàn lộng gió,

Có Sông Hồng bãi bồi đỏ phù sa.

 

Anh về đây cảm nhận chốn quê nhà,

Quê hương em một thời hoa lửa ấy,

Lời ai vang lịch sử còn sống dậy,

Là Anh hùng mang tên Nguyễn Viết Xuân.

 

Về đây thăm thành phố nhỏ ngày đêm,

Vĩnh Yên xanh đang cuộn mình đổi mới,

Là Phúc Yên vươn lên trong chờ đợi,

No ấm đẹp giàu tựa bức tranh hoa...

 

Ghé về xuôi đến Đại Lải, Xuân Hòa,

Lời cùng gió mênh mông đùa sóng nước,

Tự bao giờ đã thấy hồ có trước,

Vui sum vầy đón lữ khách gần xa,

 

Người quê em tình thắm nghĩa mặn mà,

Ai đã đến một lần thêm nhớ mãi.

Anh có về Vĩnh Phúc quê em

Tác giả: Nguyễn Hạnh

Anh có về với miền đất quê em

Để dạo bước trong làn sương mờ ảo

Trời đất tỏa hương mát lành Tam Đảo

Cho tâm hồn bát ngát những màu xanh

 

Hãy về đây, thăm làng gốm Hương Canh

Để rồi sẽ một lần anh được biết

Những vẻ đẹp của tâm hồn người Việt

Thấm đẫm trong từng đường nét hoa văn

 

Về nhé anh, tìm lại giữa đại ngàn

Hồ Xạ Hương - nàng tiên đang say giấc

Rừng thông xanh êm đềm ru khúc hát

Cho bốn mùa, hồ chẳng phút cạn vơi

 

Về nơi này, cho ta thấy thảnh thơi

Dưới chân tháp Bình Sơn - miền cổ tích

Nét cố kính bước ra từ ký ức

Như chưa từng phai dấu trước thời gian

 

Hay về thăm hồ Điển Triệt, nhé anh

Cùng khám phá vẻ thiên nhiên kỳ thú

Lặng lẽ nghe tiếng vọng từ lịch sử

Kể anh nghe chiến công của quê hương

 

Em đưa anh tìm tới với đầm Rưng

Theo làn gió mênh mang sóng nước

Cùng chân trần dạo chơi trên triền cát

Đón hương sen thơm ngát đến say lòng

 

Còn một điều đặc biệt anh biết không?

Nét gần gũi, và cũng thân thương nhất

Là tấm lòng của con người Vĩnh Phúc

Luôn dang tay chờ đón bước anh về.

Thơ về Tam Đảo, Vĩnh Phúc, tục ngữ, ca dao về tỉnh Vĩnh Phúc 5

Chiều Tam Đảo

Tác giả: Tony Phạm

Mượn gió vẽ mây giữa cổng trời

Tam Đảo chiều hạ thực cảnh tiên

Sương khói giăng giăng dòng thác bạc

Nhà thờ đá cổ, áo rêu phong

 

Giọt nắng lung linh rơi tí tách

Nhỏ lên từng bậc lối đi vào

Đền tranh ngói đỏ, ngàn mây trắng

Huyền ảo linh thiêng, chúa thượng ngàn.

 

Đủng đỉnh men theo hành lang nhỏ

Mây bò lổm nhổm quyện gót hồng

Sơn nữ mê say quên bện tóc

Gió se se lạnh búng má đào

 

Một thoáng dừng chân nơi Tam Đảo

Mặc hồn quấn quýt với cỏ cây

Lẩn thẩn mê say về chẳng kịp

Để hình quên bóng, nhớ trời mây.

Đêm Tam Đảo

Tác giả: Phạm Ngọc Vĩnh

Đêm nay về Tam Đảo

Xe như lên đỉnh trời

Núi trèo qua cửa kính

Mây lần xuông ghế ngồi

 

Đêm nay về Tam Đảo

Thao thức quãng đường dài

Gió phủ bờ môi lạnh

Sương choàng khăn lưng đồi

 

Ánh điện như sao sa

Những tòa nhà yên lặng

Nhìn khói mây giăng giăng

Đêm đằm miền sương trắng

 

Rượu chưa kịp cạn ly

Men đã say lơi lả

Bồng bềnh mà êm ả

Nghiêng đất tời trung du trắng

Gió tháng ba vẫn thổi

Tác giả: Trần Nhương

Gió tháng ba vẫn thổi

Sông Thao bờ ngô xanh

Thuyền ai sang bãi nổi

Vát chèo vào bình minh

 

Ngô nô đùa trong gió

Óng ả ngàn bắp non

Phấn rắc vàng chạm ngõ

Xin chọn ngày thành hôn.

 

Bắp nuột nà thiếu nữ

Ngực căng mành yếm xanh

Thẹn thùng tóc cũng đỏ

Những mong mình lớn nhanh.

 

Thấp thoáng vành nón trắng

Giữa bãi ngô phất cờ

Có một người đứng lặng

Neo thuyền vào bến mơ.

Gió tháng ba vẫn thổi.

Sông Thao càng non tơ...

Những bài thơ hay về Vĩnh Phúc đất và người

Trong số những bài thơ hay về Vĩnh Phúc, có không ít những bài thơ thể hiện tình cảm, sự gắn bó của con người. Đó có thể là tiếng lòng, là niềm tự hào của người con yêu quê hương, cũng có thể là một phần ký ức được gắn liền với mảnh đất này.

Vĩnh Phúc trong tôi

Tác giả: Phan Thanh Long

Tương tư chờ mộng đêm tàn

Ngân Hà say nguyệt nhân gian đa tình

Lang thang mây gió vô hình

Vĩnh Yên ngõ vắng riêng mình cô đơn

Tam Đảo sương lắng men hồn

Hoa say men lệ hương buồn mi ai

Mơ tan tỉnh giấc u hoài

Mắt xanh lạc giữa nắng mai Vĩnh Tường

Gieo sầu miền đất Tam Dương

Cho cây trái ngậm hạt thương hạt buồn

Người về Yên Lạc chiều buông

Đừng quên nhặt mảnh hoàng hôn rơi thầm

Gót liễu dừng bước phong trần

Câu thơ Lập Thạch nhớ vần Bình Xuyên

Mây hồ hải mộng lâm tuyền

Sông Lô đá vỡ mà nguyên khối tình

Khói hoa nở giữa bình minh

Phúc Yên còn đó Mê Linh xa rồi

 

Đèn khuya ngỡ ánh trăng rơi

Sao trong ánh mắt để trời bơ vơ

Người đi rừng núi vẫn chờ

Như thuyền tìm bến như thơ tìm vần

Rượu dừa hương sắc giai nhân

Cá thính ngọt dịu lâng lâng men sầu

Người xưa nay đã về đâu

Mà dòng tâm sự nhuốm màu biệt ly

Màu rêu xanh níu chân đi

Thu vàng hạ trắng làn mi héo mòn

Vành nôi mẹ hát ru con

Trọn đời ngậm ngọt bồ hòn đắng cay

Ai về Vĩnh Phúc đêm nay

Cho tôi gửi chút heo may thu về

Nghe câu hát đượm hồn quê

Bởi vì lòng đã trót mê nơi đây.

Vĩnh Yên

Tác giả: Nguyễn Bùi Vợi

Vĩnh Yên ơi, ta lại về đây

Nhớ thương năm tháng có vơi đầy

Thuyền ai mái động trăng Đầm Vạc

Nghe bốn bề xuân rạo rực cây.

 

Một nẻo đường khuya xao xác lá

Mang đi để nhớ lại mang về

Ôi chao, đã ba mươi năm lẻ

Phố cũ, đêm dài, sương lạnh tê.

 

Phố cũ đêm nay dường trẻ lại

Râm ran tiếng bè bạn anh em

Bàn chân lại ấm đường đất sỏi

Nghe rợp hồn đầy một Vĩnh Yên...

Thơ về Tam Đảo, Vĩnh Phúc, tục ngữ, ca dao về tỉnh Vĩnh Phúc 6

Vĩnh Phúc quê em

Tác giả: Nguyễn Thái Cơ

Anh hẹn về với Vĩnh Phúc quê em,

Rừng Tam Đảo ru êm chờ bạn cũ.

Dòng nhật ký sẽ cùng ta ấp ủ,

Để bên nhau môi hé nụ ban đầu.

 

Hạ trở mình mà chẳng thấy ve đâu,

Nắng xuyên lá đan màu yêu lỡ hẹn.

Lòng bày tỏ duyên tình sao chẳng bén,

Thuở ngây thơ bẽn lẽn đến bồi hồi.

 

Giấu niềm yêu trong lệ đắng bờ môi,

Bao lưu luyến nụ chồi non chớm nở.

Đã hẹn ước đừng bao giờ dang dở,

Gió đổi chiều tan vỡ trái tim em.

 

Nửa lời hứa nỡ đem lòng chờ đợi,

Vĩnh Phúc ơi vời vợi buốt con tim.

Thật hay mơ để rồi phải kiếm tìm,

Người con gái đã ghim vào đáy dạ.

 

Con suối Bạc khi thác đùa phiến đá,

Đền Mẫu bà mắt lã ướt nhìn qua.

Đức Thánh Trần êm ái đến hiền hòa,

Thật kỳ diệu cửa đền Cô hé mở.

 

Và đền Cậu xòe tay ôm nỗi nhớ,

Đền chân xưa bến nước cũng đầy vơi.

Yêu nồng say trong ký ức xa vời,

Không băng giá bởi hơi tình vướng nặng.

 

Hồ Đại Lải buồn xa mơ giọt nắng,

Cả lối mòn cũng muốn đợi chờ ai.

Bao ánh khuya sầu úa đứng thở dài,

Chùa thiền viện Trúc Lâm Mai Đào thắm.

 

Làng hoa tuyệt sắc Mê Linh vạn dặm,

Lò gốm Hương Canh di sản ngàn đời.

Núi Ba vì còn đợi hỡi người ơi,

Đừng lỡ hẹn xin người đừng lỡ hẹn.

Về với Vĩnh Phúc

Tác giả: Thiên Ân

Anh về Vĩnh Phúc tinh mơ

Cô em ngày đó bây giờ ra sao?

Trộm nhìn ưng ửng má đào

Ngày em mở cửa anh vào chậm chân

 

Vào rừng Tam Đảo đôi lần

Tiếng chim gọi nắng, tròn dần chữ yêu

Tây Thiên nô nức dập dìu

Chọi trâu Hải Lựu thèm yêu mắt nhìn

 

Tích Sơn lại có Hội đình

Hội Dưng bắt chạch một mình trong chum

Hương Canh làng gốm hiểu dùm

Bích Chu làng mộc dửng dưng sao đành?

 

Vĩnh Sơn làng rắn mời anh

Mây tre Triệu Xá ngọn ngành trắng đen

Mê linh hoa nở đầy thềm

Làng hoa ong bướm êm đềm thả tơ

 

Bình Sơn ngọn thác xô bờ

Đầm Dưng cò trắng ngẩn ngơ tuổi hờn

dầu Đầm Vạc tươi ngon

Xôi đen, cá thính …bồn chồn con tim

 

Chè kho, cá, cóc… kiếm tìm

Chân xa Vĩnh Phúc nghiêng nghiêng hẹn hò.

Về Vĩnh Tường với anh

Tác giả: Lê Gia Hoài

Đón em về Vĩnh Tường

Về với quê hương anh

Lúa vờn con sóng xanh

Lưng chiều đồng gió hát.

 

Về Tứ Trưng tắm mát

Nước Đầm Rưng mùa mưa

Đến Đại Đồng ăn dưa

Lúc mình qua tỉnh lộ.

 

Đón em về thăm phố

Con phố chợ Thổ tang

Anh sẽ đưa em sang

Thăm chùa ngọc Tùng Vân.

 

Khi em qua Lý Nhân

Rèn cho anh đôi kéo

Bàn tay em khéo léo

Rèn thêm cho đôi dao.

 

Đón em về Bồ Sao

Mình cùng đi đánh cá

Cá Anh Vũ đầy sông

Bắt cho em làm quà.

 

Dắt tay em đi qua

Cầu Vĩnh Thịnh thân thương

Ghé chân quán ven đường

Uống ly sữa bò quê.

 

Dạo bước trên bờ đê

Ngắm Tam phúc, Phú Đa

Vào thắp hương Đền Đá

Dinh Ông Thường lấy may.

 

Về thăm bác Lê Xoay

Chúng mình đến Vũ Di

Nghe sông Phan thầm thì

Kể thêm truyện Đội Cấn.

 

Viếng mộ Nguyễn Viết Xuân.

Xuôi khu vực Ngũ Kiên

Ngược Yên Bình, Tân Tiến

Hỏi mua trầu mua cau.

 

Lên Tuân Chính hôm sau

Lấy trăm bánh phu thê

Ồ! Lúc quay trở về

Xuống Vĩnh Ninh đặt rượu.

 

Qua Bích Chu thân yêu

Cho em chọn giường cưới

Lễ gạo thơm nếp mới

Mời hai họ liên hoan.

 

Bằng lòng nhé em ngoan!

Về làm… bạn với anh,

Làm dâu mẹ an lành

Vĩnh Tường thành quê em.

Thơ về Tam Đảo, Vĩnh Phúc, tục ngữ, ca dao về tỉnh Vĩnh Phúc 7

Vĩnh Phúc quê em

Tác giả: Kim Giang

Vĩnh Phúc quê em

Không cao lương mĩ vị cho ai đem về mỗi dịp đi qua

Mà bánh đúc bánh đa sâu chuỗi ngày vất vả

Một miền quê dân dã với những con người hiền như đụn rạ đụn rơm

Như củ khoai lùi như củ sắn thơm

 

Vĩnh Phúc quê em

không nổi tiếng với câu ví điệu then

Nhưng lời ru ngọt ngào ở đâu cũng có

Bởi Đất Tổ sinh đôi cùng người anh em Phú Thọ

Quan đi qua không họ vài bước chân Quan Họ Bắc Ninh

 

Con gái Vĩnh Phúc không xinh

Chỉ đủ để các chàng Sơn Tinh Thủy Tinh tranh nhau làm rể

Những cô gái cổ tay trắng ngần bánh tẻ

Eo thon má hồng – hiền ngoan thỏ thẻ

Nhất mực yêu chồng trung hậu đảm đang

 

Xin ngược dòng lịch sử Lô Giang

Ngân vang giọng hò Trống Quân – Đức Bác

Sóng vùi chôn tàu Pháp, vào chiến dịch Thu Đông

Chuyện Vườn Cò Hải Lựu – đợi chồng

Người đi đánh giặc mãi không trở về

Hồn thiêng còn nhớ trời quê

Bóng anh nhòa giữa bốn bề Cò bay

 

Máu xương gìn giữ đất này

Cho quê Vĩnh Phúc cho ngày Vĩnh Yên

Đầm Vạc lấp lánh sao đêm

Vạc nghèo lột xác bước lên thuyền rồng

 

Cái giàu đâu được cho không

Gội sương gội nắng cho đồng rau xanh

Gọi Bình Xuyên nhớ Hương Canh

Mồ hôi nháo đất vại sành muối dưa

 

Chiếc nôi Đồng Đậu cổ xưa

Yên Lạc đó ghé chợ Chùa hôm nay

Chưa cầm đã ấm bàn tay

Lạc khoai mới dỡ luống cày vừa phơi

Cha Rồng xuống biển là nơi

Đất lành lập nghiệp truyền đời cháu con

 

Rồng Tiên nguồn cội Nước Non

Suối Tiên xuống tắm trăng còn ngẩn ngơ

Quờ mây Tam Đảo cung mơ

Trúc Lâm Thiền Viện, Phật thờ tại tâm

 

Quê em Mẹ gọi là Bầm

Bầm ơi!!! Con vẫn hát thầm khi xa

Phúc Yên vùng đất Hai Bà

Dựng cờ nợ Nước thù nhà báo ân

Bao gương Liệt Nữ hồng trần

Sáng trong sử sách lòng dân miếu thờ

 

Vĩnh Tường vương vấn khách thơ

Xuân Hương ơi – Phủ Vĩnh Tường giờ vẫn say

Thăm Trường em đó – Lê Xoay

Vẫn cây Bàng đỏ lá ngày chia tay

Ăn cùng miếng Đậu Rùa này

Hương sen quyện gió đồng lay ngõ hồn

Lạ rồi quen sẽ bồn chồn

Những nơi muốn đến như dồn bước chân

Quê Anh Hùng Nguyễn Viết Xuân

Tiếng Anh hô …

… ” chẳng khiếp sợ quân thù nào…” !

Cây cầu Vĩnh Thịnh vươn cao

Sông Hồng thao thiết chẳng rào ngăn ai

Hà Nôi Vĩnh Phúc kề vai

Thương nhau gần lắm chỉ vài bước thôi

 

Lập Thạch cứng đá mềm môi

Soi sông Phó Đáy nụ cười chênh chao

Tam Dương Vải Dứa…nôn nao

Quán Tiên mời khách tiên vào cõi Tiên

 

Dẫu đi khắp chốn mọi miền

Người ơi…Vĩnh Phúc niềm tin đợi chờ …

Tự tình với quê hương

Tác giả: Lê Gia Hoài

Với quê hương Vĩnh Phúc thân yêu!

 

Quê hương ơi! Yêu dấu tự ngàn đời

Đẹp từ lúc trong nôi lời mẹ hát

Bến đò xưa dòng Lô giang ào ạt

Con nước đôi bờ thắm vị phù sa.

 

Tuổi thơ con đẹp tựa một bài ca

Ngọn Tam Đảo reo âm vang hùng vĩ

Tháp Bình Sơn vững vàng bao thế kỉ

Đứng mặc trầm như đá tạc vào thơ.

 

Con lớn lên theo từng trang sách vở

Thầy dạy cho biết yêu tiếng quê mình

Thơ Xuân Hương ấm mãi vành môi xinh

Con thuộc nằm lòng như mẹ thuộc lời ru.

 

Tổ quốc gọi con bước vào quân ngũ

Khoác trên mình màu áo lính thân thương

Đêm đứng gác sao lòng thấy vấn vương

Nhớ Đồng Đậu, nhớ Tây Thiên vời vợi.

 

Vĩnh Phúc ơi! Lòng con luôn mong đợi

Được trở về với làng gốm Hương Canh

Được trở về với Đại Lải mát xanh

Để được yêu thêm mảnh đất biếc quê mình.

Xem thêm:
55 bài thơ về Huế hay, chùm thơ về con gái Huế xinh đẹp dịu dàng
40 status, ca dao về Hội An và 14 bài thơ về Hội An hay nhất
Những câu tục ngữ ca dao về An Giang - xứ sở "Sơn Kỳ Thủy Tú"

Thành ngữ, tục ngữ, ca dao về tỉnh Vĩnh Phúc

Vĩnh Phúc không chỉ gây ấn tượng nhờ cảnh sắc thiên nhiên, những danh thắng nổi tiếng mà còn là nơi có bề dày lịch sử, văn hóa. Điều này được thể hiện rất rõ nét qua văn học, cụ thể là thành ngữ, tục ngữ, ca dao.

Tục ngữ, ca dao về tỉnh Vĩnh Phúc có chủ đề rất đa dạng, từ thiên nhiên, con người, lao động sản xuất cho đến phong tục, lễ hội. Phần tổng hợp dưới đây chính là một trong số đó.

1. Ngói lò Cánh, bánh quán Đanh

2. Mộc Tứ Xã, ngõa Hương Canh

3. Nước Thanh Lanh, ma Kẽm Dõm

4. Tam Đảo đội mũ, nước lũ sẽ về

5. Đất chỉ vàng, làng cò trắng

6. Trai tơ Tuân Lộ, gái tơ Thanh Bào

7. Chả nhầm, vải Lầm bán cho ai

8. Hàng tre Vĩnh Mỗ

Hàng gỗ Bích Chu

9. Động mây Độc Tôn, vác nồi rang thóc

Động gió núi Sóc, đổ thóc ra phơi

10. Mưa đồng Bay vừa trông vừa chạy

Mưa Tam Đảo bảo nhau đi cày

11. Ngọt ngào Cam Giá

Đánh đá Kẻ Đê

Lề mề Thủ Độ

12. Bảy làng Kẻ Đám,

Tám làng Kẻ He,

Không đánh nổi giặc què ở núi Thanh Tước

13. Sim ra nụ, lúa có đòng

Sim ra hoa, cày ngả

Sim ra quả, cày cấy

Sim được lấy, cấy xong

14. Dù ai buôn đâu bán đâu

Mười lăm tháng tám phường trâu sẽ về

15. Ai về mua vại Hương Canh

Cho mai lấy trúc, cho anh lấy nàng

16. Lúa chiêm là lúa chiêm bao

Một đêm đến sáng thì nào thấy chiêm

17. Nghinh Tiên chắp chắc quay thừng

Trung Nguyên thúng mủng đã từng có nhau

18. Ngũ Kiên lắm đất trồng khoai

Có lắm gái đẹp cho giai phải lòng

19. Chém cha cái đất Kẻ Đê

Chưa đi làm rể đã về làm dâu

20. Nhất cao là núi Ba Vì

Thứ ba Tam Đảo, thứ nhì Độc Tôn

21. Bích Chu đan cót đan nong

Vân Giang nấu rượu, làng Thùng đánh dao

22. Sông Lô một dải trong ngần

Thảnh thơi ta rũ bụi trần cũng nên

23. Giường tre Vĩnh Mỗ

Nhà gỗ Kiên Cương

24. Đinh Xá có đình có chùa

Yên Thư tế lễ rước vua về thờ

25. Nhất Tam Đái, nhì Khoái Châu

Nam Chân, bắc Dũng, đông Kỳ, tây Lạc

26. Hỡi ai qua bến đò Then

Dừng chân mà ngắm tháp nghiêng bên đường

27. Tháng bẩy thì được xem bơi

Tháng hai xem rước được chơi ba đình

28. Dù ai đi đâu về đâu

Nhớ về Bàn Giản cướp cầu hội xuân

Thơ về Tam Đảo, Vĩnh Phúc, tục ngữ, ca dao về tỉnh Vĩnh Phúc 8

29. Con gái kẻ Điền

Như tiên trời giáng

Con trai kẻ Quảng

Như hoẵng lạc rừng.

30. Tay cầm chiếc nón Dịch Đồng

Hỏi chàng có biết má hồng em đâu

Nắng mưa chiếc nón đội đầu

Xá nào chàng giữ cho nhau bận lòng

31. Rau gác Hạc bơi

Hạc gác Me bơi

Me gác Đức Bác bơi

Đức Bác gác Dạng bơi

32. Người xấu như ma

Uống nước chùa Hà cũng đẹp như tiên

Người đẹp như tiên

Tắm nước đồng Chiền cũng xấu như ma

33. Nón em mua ở chợ Giang

Hôm nay đi chợ gặp chàng cùng vui

Nón em che gió che trời

Che sao Bắc Đẩu, che người tri âm

34. Lá hồ chợ São gánh ra

Móc ở chợ Lối bán ra vở ngoài

Khua nón thì ở chợ Luông

Cái nón đôi luồng nó ở chợ Dưng

35. Đồn rằng Tiên Lữ vui thay

Bên đông có miếu, bên tây có chùa

Giữa làng có đình thờ vua

Xung quanh nước chảy, đò đưa sớm chiều

36. Đại Đồng có lệ đi phân

Cả trai lẫn gái, cả dân Đại Đồng

Đại Đồng mà chẳng lấy phân

Đến khi có tiệc thì dân chẳng ngồi cùng

37. Hiển Lễ nặn đất nung nồi

Hương Canh làm vại, làng Chồi đan nong

Nội Đồng đan võng bện thừng

Cầu Xây làm gạch Hối Đồng nung vôi

Yên Lạc có bãi sông bồi

Dâu trồng thêm bãi, tằm nuôi thêm nhà...

38. Nón em mua ở chợ Giang

Hôm nay đi chợ gặp chàng cùng vui

Nón em che gió che trời

Che sao Bắc Đẩu, che người tri âm.

39. Bỏ con bỏ cháu, không ai bỏ mồng 6 chợ Dưng

Đầu đình có giếng phong quang

Có cây cổ thụ có hàng nghỉ ngơi

Chợ Dưng mồng sáu tiệc vui

Khắp nơi náo nức về chơi hội làng

Đừng về đường ấy mà xa

Đi về Đinh Xá với ta cho gần

Đinh Xá có quán nghỉ chân

Có sông tắm mát lại gần chợ phiên.

40. Tháng Giêng mồng sáu tiệc vui

Gần xa nô nức đến chơi hội này

Trên mũ áo sắp bày nghi vệ

Dưới nhà trò các nghệ giở ra

Bốn bề đào đỏ chanh chua

Đôi bên hàng xứ giãn ra đánh cờ

Trai tráng lực thi bơi thuyền ván

Gái đang thì đánh dún đu đôi

Trên cầu quan hội ngồi chơi

Dưới thời các vãi các nơi cúng giàng

Từ chợ cho chí trong làng

Tổ tôm xóc đĩa đánh tràn cung mây

Ngày thời đàn ngọt hát hay

Đêm thời chèo hát, leo dây ầm ầm . ..

41. Đu tiên mới dựng năm nay

Cô nào hay hát kỳ này hát lên

Tháng ba nô nức hội đền

Nhớ ngày giỗ Tổ bốn nghìn năm nay

Dạo xem phong cảnh trời mây

Lô, Ðà, Tam Ðảo cũng quay đầu về

Khắp nơi con cháu ba kỳ

Kẻ đi cầu phúc, người đi cầu tài

Sở cầu như ý ai ơi

Xin rằng nhớ lấy mồng mười tháng ba.

42. Ở đâu đi bán cá con

Ở đâu nung chĩnh, nung lon, nung nồi

Ở đâu gánh đá nung vôi

Ở đâu nấu rượu cho người ta mua

Ở đâu không miếu không chùa

Ở đâu tế lễ rước vua về thờ

Ở đâu thêu quạt thêu cờ

Ở đâu chạm vẽ đồ thờ ống hoa

Ở đâu có lính quan ba

Có dinh quan sáu có toà quan năm?

– Kẻ Dưng đi bán cá con

Kẻ Cánh nung chĩnh, nung lon, nung nồi

Kẻ Tự gánh đá nung vôi

Kẻ Rau nấu rượu cho người ta mua

Bên Tây không miếu không chùa

An Nam tế lễ rước vua về thờ

Hà Nội thêu quạt thêu cờ

Bắc Ninh chạm vẽ đồ thờ ống hoa

Hải Phòng có lính quan ba

Có dinh quan sáu có toà quan năm.

Mỗi tỉnh thành trên đất nước Việt Nam xinh đẹp đều có nét đặc trưng riêng, được thể hiện ở cảnh sắc, con người, phong tục… Mỗi nơi đều có một vẻ đẹp riêng mà chỉ có tự mình khám phá, chúng ta mới có thể cảm nhận trọn vẹn.

Tuy nhiên, với những bài thơ về Tam Đảo, thơ về Vĩnh Phúc cũng như thành ngữ, ca dao, tục ngữ về Vĩnh Phúc VOH tổng hợp ở trên, chắc chắn mỗi người đều có thể mường tượng phần nào. Đặc biệt là có thêm lý do, động lực để khám phá mảnh đất không chỉ có danh lam thắng cảnh mà còn có những di tích lịch sử - văn hóa, di sản văn hóa giá trị.

Sưu tầm - Ảnh: Pixabay, Wikipedia, Cổng thông tin giao tiếp điện tử huyện Sông Lô, Thiền viện Trúc Lâm Tây Thiên, T. L.